Sở Thiên Võ chưa nói xong, đã bị Sở Thành Minh chặn ngang. “Con đang cầm cái gì trên tay đó?”
Ông lấy tờ tạp chí từ trên tay con trai mình. Trang bìa là ảnh Cận Thế Phong, nha đầu Tiểu Lam nhu thuận đứng bên cạnh, mỉm cười hạnh phúc. Quang cảnh này ở khách sạn Duyệt Khải, hôm Vương Mậu Đức có tổ chức tiệc rượu, có lẽ phóng viên chụp được đưa lên.
Thấy ba mình tay run run cầm tạp chí, ánh mắt gắt gao nhìn vào khuôn mặt trên ảnh bìa, Sở Thiên Võ nghi hoặc hỏi: “Ba, người làm sao vậy?”
Sở Thành Minh không trả lời, không chớp mắt nhìn bức ảnh trên tay. Ông không hề lật trang khác, cứ đứng như vậy nhìn chằm chằm vào cổ Yên Lam. Một bộ trang sức! Nha đầu này, nó lấy đâu ra bộ trang sức này đây?
“Ta phải đi tìm nha đầu kia, hỏi cho rõ ràng, tại sao nó lại có bộ trang sức này?” Lời chưa dứt, Sở Thành Minh đã đứng dậy tiến về phía cửa lớn.
Hai cha con Sở Thiên Võ kinh ngạc nhìn theo dáng ông, Sở Thiên Võ vội vàng hỏi, “Ba, trễ thế này ba còn muốn đi đâu? Nếu ba muốn đi tìm người cũng phải đợi ngày mai chứ?”
“Ông ơi, muộn lắm rồi, ông chờ đến sáng đi!” Sở Mặc Hàm tiêu sái đi đến giữ chặt Sở Thành Minh.
Ông ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, đúng vậy! Bây giờ muộn quá rồi, ngày mai đi, ngày mai ông sẽ đi tìm Lam Lam hỏi cho rõ sự tình.
Nhìn ông mình vừa hoảng hốt lại vừa thất vọng, Sở Mặc Hàm không khỏi tò mò. “Ông ơi, rốt cuộc là làm sao vậy? Sao ông lại biến thành bộ dạng này? Ông không phải biết Yên Lam sao? Nhìn thấy ảnh chụp của cô ấy lại kích động như vậy?” Thật là, anh biết ông nội có quen Yên Lam, lại còn nhận làm cháu gái nuôi nữa. Bây giờ trông ông hoảng hốt như vậy, anh cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao.
“Không phải! Không phải ảnh chụp, mà là bộ trang sức trên cổ nó kia kìa!” Sở Thành Minh thất thần trả lời.
Chương 216 : Vậy là ai có lỗi?
“Không, không phải ảnh chụp. Là bộ trang sức trên cổ nha đầu đó kìa.” Sở Thành Minh thất thần trả lời.
“Trang sức? Trang sức thì có vấn đề gì hả ba?” Sở Thiên Võ ngạc nhiên hỏi,ánh mắt nhìn chằm chằm bìa tạp chí. Trên cổ Yên Lam đeo một bộ trang sức, dây chuyền lắc tay hay khuyên tai kiểu dáng tương tự nhau,cái gì cần có đều có đủ một bộ. Không hiểu là có vấn đề gì.
“Bộ trang sức đó là độc nhất vô nhị. Năm xưa, ta vì người trong lòng mà dốc sức tạo ra bộ trang sức này, không thể có bộ thứ hai được!”
“Cái gì?” nghe được lời nói chính thức phát ra từ Sở Thành Minh, hai người còn lại như vừa nghe thấy một tiếng nổ oành oành trong đầu, nhất thời ngây ngốc. “Người trong lòng? Ai vậy cha/ông?”
Qua một khoảng thời gian khá lâu, khi nghe xong câu chuyện của cha mình, Sở Thiên Võ lên tiếng. “Thì ra là vì người phụ nữ đó. Mẹ con từng nói, ba vì bà ta mà không thích mẹ, không quan tâm mẹ, khiến mẹ suốt ngày buồn bực không vui.”
“Ta xin lỗi!” Sở Thành Minh yên lặng nói.
“Câu đấy ba nên nói với mẹ, chứ nói với con có tác dụng gì?” Sở Thiên Võ trách móc.
“Năm đó, ta đã yêu người con gái ấy, yêu sâu yêu đậm, nhưng hôn sự ta không được quyết. Là trưởng bối trong nhà sắp xếp cuộc hôn nhân này, ta không hề có tình cảm với mẹ con!”
“Vậy tại sao ba còn cùng mẹ? Sao ba không cưới người đàn bà đó đi?” Sở Thiên Võ bức xúc, giọng điệu đã cao hơn bình thường.
“Con tưởng ta không muốn sao? Năm đó, Sở gia liều mạng phản đối, ta cũng liều mạng chống cự, ta tin tưởng vững chắc sẽ cùng cô ấy kết hôn. Nhưng không ngờ, cô ấy lại bỏ đi mất, chính ta cũng không hiểu nổi. Không để lại một lời nhắn hay một tín vật gì, cứ vậy mà lặng lẽ bỏ đi.” Sở Thành Minh run run, không khống chế được tâm tình của mình.
“Nhưng mẹ con rất yêu ba, vẫn cảm thấy áy náy với ba. Mẹ luôn dặn con phải hiếu thuận với người cho tốt. Rõ ràng ba đối xử với mẹ chẳng ra sao, nhưng mẹ không giận mà còn nói tại mẹ. Nếu năm đó mẹ không kiên quyết đòi gia đình cho lấy ba bằng được, thì ba đã được ở bên cạnh người mình thương mà sống vui vẻ hạnh phúc. Mẹ luôn nói, mẹ mới là người sai.” Sở Thiên Võ dừng lại một chút, suy nghĩ rồi nói. “Nhưng rõ ràng mẹ không sai, đúng không ba? Ba không thương mẹ, đó không phải lỗi của mẹ!”
“Không, mẹ con không sai, người sai là cha mẹ hai bên gia đình, tại sao lại cưỡng ép hai con người không có chút tình cảm ở bên nhau như thế chứ? Một việc quá ích kỷ, quá tàn nhẫn!” Sở Thành Minh khẳng khái, “Mẹ con không sai, cùng lắm là đem lòng yêu một người không yêu mình.”
Trầm mặc một lúc, Sở Thành Minh ngẩng đầu nhìn con trai của mình. “Bộ trang sức đó, ta vì Yên nhi mà chế tác ra, sau đó cô ấy bỏ ta đi chỉ mang theo duy nhất món đồ này, thêm vài tấm ảnh chụp. Không thêm một thứ gì khác!”
“Nói như vậy là ba rất yêu bà ấy. Vậy tại sao ba không đi tìm? Lại cam chịu cùng mẹ kết hôn?” Sở Thiên Võ kích động hỏi.
“Không ư? Ta lại không đi tìm sao? Năm năm, ta tìm cô ấy suốt năm năm, không một chút tin tức, không một lần thấy bóng dáng. Sau đó, người trong gia đình ép ta tuân theo quy củ, kết hôn với mẹ con!”
“Đã cưới mẹ con, sao ba không đối xử tốt với bà một chút? Còn làm cho bà buồn bực sinh bệnh mà chết.” Sở Thiên Võ nhếch miệng chua xót.
“Ta vô cùng xin lỗi mẹ con, nhưng một
