g phải, em…”
Nhìn Thế Phong tranh nhận lỗi với mình, Yên Lam không khỏi nín khóc, mỉm cười.
Nàng mở miệng nói “Được rồi, được rồi, Thế Phong, chưa có ai như chúng ta cả. Tự dưng lại tranh nhau nhận lỗi!”
“Chúng ta không nên giữ bộ dạng này, sai lầm thì đã sai lầm rồi. Chúng ta không nên tranh nhau nhận lỗi, cũng không nên đau buồn nữa. Em tin rằng con chúng ta cũng không muốn chúng ta như vậy” Yên Lam nhìn vẻ mặt tự trách của Cận Thế Phong, mở miệng an ủi.
“Đúng vậy!” Cận Thế Phong cũng buột miệng “Chúng ta không nên tiếp tục thương tiếc con nữa, hiện tại chúng ta nhất định phải tươi tỉnh trở lại. Suy cho cùng, chúng ta còn phải đi tiếp một chặng đường dài phía trước. Hơn nữa, nhất định chúng ta sẽ có cơ hội có đứa con khác”
“Được rồi, sau này chúng ta sẽ không đau buồn nữa, chắc chắn con chúng ta cũng không muốn thấy chúng ta suốt ngày âu sầu thương tiếc hắn, nêu như vậy, hắn cũng sẽ không yên lòng” Yên Lam lau khô nước mắt nói.
Chủ đề về đứa con tạm thời bị dẹp lại 1 bên, trong phòng lấy lại không khí yên bình.
Một lát sau, Cận Thế Phong chợt nhớ tới cái gì, nhìn Yên Lam định nói nhưng lại thôi.
Nhìn bộ dạng của Cận Thế Phong, Yên Lam đưa đôi mắt ngờ vực nhìn hắn “Làm sao vậy? Thế Phong? Anh có chuyện gì vậy?”
“Lam Lam, anh muốn hỏi em một việc, em không nên tức giận nha”
“Em sẽ không đâu, anh nói đi. Rốt cuộc có chuyện gì vậy”
“Anh, anh” Cận Thế Phong hơi ấp úng nói “Anh muốn hỏi rõ, lúc trước Triệu Ngọc Văn gọi cho em rốt cuộc có nói gì?”
Yên Lam nhìn Cận Thế Phong nói “Triệu Ngọc Văn gọi điện thoại đến nói, hai người bọn anh chia tay chẳng qua chỉ là do hiểu lầm, cô ấy không có phản bội anh. Lần này về nước, cô ấy tìm đến anh để giải thích, anh cũng đã tha thứ cho cô ấy. Cô ấy nói, anh vẫn còn yêu cô ấy, cô ấy còn nói, còn nói…”
Cận Thế Phong sốt ruột nhìn Yên Lam “Cô ấy còn nói cái gì” Lam Lam, em nói đi, cái cô Triệu Ngọc Văn người đàn bà đê tiện kia đã nói gì?”
“Cô ấy nói, cô ấy nói, em chẳng qua chỉ là vật thế thân, nói anh vẫn còn yêu cô ấy, nói cô ấy đã trở về, anh sẽ không thích em nữa”
“Thật là! Chết tiệt! Cái con đàn bà Triệu Ngọc Văn kia vậy mà dám nói như thế. Cài gì mà hiểu lầm. Lam Lam, lẽ nào em quên anh đã nói với em thế nào sao, chuyện bọn anh năm đó là anh đã tận mắt thấy cô ta cùng Vương Mậu Đức ở trên giường, anh đã nhìn tận mắt, thế nào có thể là hiểu lầm được”
Cận Thế Phong tức giận nói tiếp “Còn nữa, Lam Lam, vì sao anh không tìm anh để làm rõ mọi chuyện? Vì sao em có thể tùy tiện tin vào lời của cô ta, em phải tìm anh chứ, em phải cho anh giải thích rõ chứ”
Chương 166 : An tâm
Cận Thế Phong tức giận nói tiếp “Còn nữa, Lam Lam, vì sao anh không tìm anh để làm rõ mọi chuyện? Vì sao em có thể tùy tiện tin vào lời của cô ta, em phải tìm anh chứ, em phải cho anh giải thích rõ chứ”
“Em cũng không hẳn là tin lời của cô ta, nhưng mà……” Yên Lam có chút chần chờ, không biết có nên đem tấm ảnh kia đưa cho Cận Thế Phong xem hay không?
“Em không nghĩ tin tưởng, vậy sao còn tin, em nên nói cho anh biết, em cần phải nghe lời giải thích của anh!!!” Cận Thế Phong có chút kích động nói.
“Nghe anh giải thích, em đã hỏi anh!! Nhưng mà anh, anh vẫn gạt em, em hỏi anh có từng gặp lại Triệu Ngọc Văn, nhưng mà anh lại gạt em nói anh chưa gặp lại cô ấy, anh nói xem anh muốn em như thế nào tin tưởng anh!!”
Yên Lam chất vấn làm cho Cận Thế Phong có chút chống đỡ không được. “Đó…… Đó là bởi vì anh không muốn em hiểu lầm, cho nên mới……”
“Nhưng còn có này……” Yên Lam tấm hình mà Triệu Ngọc Văn đã gửi “Em có thể nhìn thấy trên tấm ảnh gương mặt của anh thực hạnh phúc, nụ cười này em chưa từng thấy qua, chúng ta tuy yêu nhau nhưng anh chưa từng có vui vẻ như vậy, cũng chưa từng có nụ cười hạnh phúc như vậy.” Nói xong, nàng có chút ảm đạm.
Nhìn tấm ảnh, Cận Thế Phong phát hiện ra đó chính là mình lúc học đại học cùng Triệu Ngọc Văn đang quen nhau, gương mặt trên hình lúc tuổi trẻ tràn đầy tự tin và nụ cười hạnh phúc, bối cảnh lúc đó có những tia nắng xuyên qua tán lá chiếu xuống hai người, khung cảnh thật hạnh phúc. “Em làm sao có tấm hình này?” Cận Thế Phong cầm trên tay tấm hình nói.
“Là Triệu Ngọc Văn gửi cho em, sau khi nhận được điện thoại của cô ấy, em có chút hoảng hốt, đúng lúc ấy ảnh chụp được gửi đến, em gọi điện thoại cho anh, muốn tìm anh chứng thực, nhưng mà anh lại gạt em, cho nên, khi đó em thật là thực đau lòng ……”
Nhìn Yên Lam đang muốn khóc, Cận Thế Phong vội vàng nói,”Thực xin lỗi, Lam Lam, anh không nói là vì không muốn em suy nghĩ nhiều, anh thật không ngờ như vậy lại thương tổn em quá lớn, anh thề về sau sẽ không giấu em chuyện gì .”
“Về phần chụp ảnh chung này Lam Lam, em không cần hiểu lầm! tấm ảnh này đã là sự việc của trước kia, hiện tại nhìn thấy nó đã không còn ý nghĩa. Hơn nữa, em xem, khi đó vẫn còn trẻ, đã qua lâu như vậy, anh cùng cô ta không bao giờ có khả năng nữa. Về phần nụ cười hạnh phúc như vậy là khi còn trẻ không có áp lực cuộc sống, cười cũng sẽ không có một tia tạp chất, hiện tại thời gian không còn như trước nữa, cho nên, anh làm sao còn có