rãi mở mắt thấy Cận Thế Phong ở bên cạnh nhìn chằm chằm vào mình, liền đỏ bừng mặt, đồng thời nhắm mắt lại, ngụy trang làm đà điểu.
“Tỉnh rồi sao? Lam Lam!” Cận Thế Phong ở bên cạnh nói, giọng nói mang theo vẻ gợi cảm động lòng người.
Ưm một tiếng, Yên Lam chậm rãi mở to mắt, nhìn Cận Thế Phong, nàng nở nụ cười ngọt ngào, lập tức lại thẹn thùng đem mặt chôn trong ngực hắn.
Cận Thế Phong chịu không nổi dụ hoặc mê người như vậy, liền xoay người Yên Lam đặt ở dưới thân, hôn nàng thật sâu.
Yên Lam hơi e lệ đáp lại Cân Thế Phong, hai tay từ thắt lưng của hắn chậm rãi vuốt ve, lưng của hắn bóng loáng làm mang đến cho nàng một cảm giác thực thoải mái, nhìn cơ bắp cương tráng kia, Yên Lam lưu luyến không muốn buông tay.
Cận Thế Phong nhẹ nhàng hôn lên khắp toàn thân Yên Lam, làm cho nàng run rẩy như bị điện giật, mang nàng vào sự mê muội vô hạn.
Dần dần Cận Thế Phong đem theo cái hôn của hắn đi xuống dưới vùng bụng bằng phẳng của Yên Lam. “A!” Động tác này làm cho Yên Lam rùng mình cong chân lên vì thích thú.
Yên Lam bất an vặn vẹo thân mình, cảm thấy trong cơ thể thiêu đốt càng ngày càng nóng đến nỗi có thể đem nàng hoàn toàn đốt cháy rụi.
“Lam Lam, Lam Lam,… Anh yêu em….” Cận Thế Phong thì thầm những từ ngữ yêu thương, khom người tiến vào trong cơ thể Yên Lam.
Ôn nhu lưu luyến triền miên qua đi, Cận Thế Phong cùng Yên Lam cực độ mệt mỏi mà thiếp đi, thẳng đến khi tỉnh lại lần nữa.
Chương 140 : Bụng lép kẹp
“Lam Lam, Lam Lam,… Anh yêu em….” Cận Thế Phong thì thầm những từ ngữ yêu thương, khom người tiến vào trong cơ thể Yên Lam.
Ôn nhu lưu luyến triền miên qua đi, Cận Thế Phong cùng Yên Lam cực độ mệt mỏi mà thiếp đi, thẳng đến khi tỉnh lại lần nữa.
Cận Thế Phong ngồi dậy cầm lấy điện thoại đặt ở đầu giường mới biết đã là ba giờ chiều.
Cận Thế Phong và Yên Lam từ ngày hôm qua đến giờ vốn không có ăn gì, hơn nữa đêm qua cùng buổi sáng hôm nay lại vận động kịch liệt, làm hai người lần đầu trải nghiệm thế nào là: “đằng trước dán vào đằng sau lưng” (*bụng lép kẹp)
Đột nhiên, một trận âm thanh ọc ọc vang lên, làm hai người đều kinh ngạc mở to mắt.
Sau đó mặt của Yên Lam đỏ bừng lên, cúi đầu, thấp giọng quát lớn Cận Thế Phong, “Anh, không cho phép!”
Cận Thế Phong đang cố mím môi lại nói: “Được rồi, anh sẽ không cười em đâu, nhưng mà Lam Lam, em hiện tại đã biết rồi chứ, tối qua anh muốn em ăn nhiều một chút mà em lại không chịu! Bây giờ thì sao hả?”
“Còn không phải là anh….Nếu sáng hôm nay anh không….” Yên Lam thẹn thùng đến không nói được nữa.
Cận Thế Phong còn chưa thuyết giáo xong lại xấu hổ nghe được từ chính bụng của mình cũng liên tiếp khoa trương phát ra âm thanh ọc ọc.
“Ha…Ha..!” Nghe thấy âm thanh trong bụng của Cận Thế Phong, Yên Lam bật cười, “Thế Phong, anh còn đi nói em! Nhìn anh xem, không phải cũng đói bụng sao?”
Không biết nghĩ tới cái gì, Yên Lam vừa cười vừa nói: “Ha ha, nếu người ta biết được đường đường là tổng tài của tập đoàn Khải Phong mà lại đói đến mức bụng kêu ọc ọc thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa đây!”
“Được lắm, Lam Lam, em dám cười anh hả? Vậy vì sao lúc nãy lại không cho anh cười chứ! Anh đang rất tức giận!” Cận Thế Phong mở to hai mắt, nhìn Yên Lam, hơn nữa lại chọc vào chỗ buồn của nàng, “Nhìn xem anh giáo huấn em thế nào!”
“Ha…..Ha….Ha…” Yên Lam cười đến nỗi phải thở hổn hển, cầu xin tha thứ, “Thế Phong, đừng mà! Làm ơn,…..Em sai rồi, được chưa? Tha cho em đi…..”
“Lam Lam.” Cận Thế Phong nhìn Yên Lam vì cười mà toàn bộ khuôn mặt trở nên ửng hồng, trong ánh mắt tỏa ra thần thái mê muội, cánh môi như bông hoa hồng, giọng hắn khàn khàn gọi nàng, cúi đầu chiếm lấy đôi môi đỏ mọng mê người kia.
Hai người đều đang ở trong trạng thái trầm luân thì thật không ngờ hai cái bụng lại không chịu thua kém, thanh âm ọc ọc lại vang lên.
“Thế Phong, được rồi đó!” Yên Lam cười đem Cận Thế Phong đẩy ra, “Nếu còn không đứng lên ăn cái gì thì chúng ta sẽ trở thành những người đầu tiên chết đói trên giường mất!”
Cận Thế Phong có chút áy náy, Lam Lam gần đây thân thể đã không được khỏe, cho dù hôm qua đã dụ nàng ăn được một ít, nhưng căn bản nàng chưa ăn được gì nhiều, chỉ lo cùng nàng triền miên, một chút cũng không lo đến thân thể của nàng.
Cận Thế Phong liền đi xuống giường, vừa mặc quần áo vừa nói với Yên Lam: “Lam Lam, em đi rửa mặt trước đi, anh sẽ tới giúp ông ngoại làm điểm tâm rồi quay về gọi em.” Vừa nói dứt câu thì bóng dáng của Cận Thế Phong cũng biến mất ở ngoài cửa.
Yên Lam nhìn Cận Thế Phong vội vàng vì mình thì trong lòng cảm động, hốc mắt không khỏi có chút ướt át.
Thế Phong chắc vì bận tâm đến thân thể của nàng nên mới vội vàng như thế! Yên Lam không nhịn được mắt liền chảy ra hai hàng lệ, nàng nằm trở lại bên giường, ôm lấy chăn bông, vùi mặt vào thật sâu để hít hà mùi hương của Cận Thế Phong
Cứ như vậy cho đến bữa tối, biến mất gần một ngày, Cận Thế Phong cùng Yên Lam mới xuất hiện trước mặt ông ngoại cùng tiểu Triết.
Liễu Khi Nguyên cười cợt, trừng mắt nhìn Cận Thế Phong, “Thẳng nhóc nhà ngươi, thật đúng là giỏi!”
Cận Thế Phong nghe được lời nó