Hợp Đồng Tình Nhân

Hợp Đồng Tình Nhân

Tác giả: Tiểu Tịch

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218563

Bình chọn: 7.5.00/10/1856 lượt.

nói rồi không cho em đi ra ngoài gặp Vương Mậu Đức, không phải sao!? Có để lời của tôi nói đặt ở trong lòng sao?”

Giọng nói hổn hển, Cận Thế Phong lại tiếp lời, “Sao chứ? Em còn biết trở về! Không thể tưởng được em một chút cũng không để lời của tôi nói bỏ vào mắt! Em thách thức quyền uy củy tôi, nói xem, tôi nên trừng phạt em thế nào mới phải!?” Lúc này Cận Thế Phong giống như một ma vương tàn ác, cả người phát ra khí chất làm người ta run rẩy.

Yên Lam bị hoảng sợ, cô theo phản xạ run run một chút, thuận thế liền lui về phía sau trốn đi, ai ngờ việc vô ý này làm cho Cận Thế Phong xem ra càng tức giận hơn.

Thấy Yên Lam lùi về phía sau trốn, Cận Thế Phong càng tức giận, “Như thế nào, sao lại trốn tránh tôi? Còn muốn đi tìm anh Mậu Đức sao?” Hắn châm chọc nói.

Yên Lam bình tĩnh mắt nhìn thẳng, “Em đã đồng ý với Tiểu Triết, nó muốn gặp Anh Mậu Đức, em không thể thất hứa. Dù sao, em cũng không phải một mình cùng Anh Mậu Đức đi ra ngoài, giữa bọn em không có chuyện gì, vì sao anh lại tức giận như vậy? Anh biết anh Mậu Đức sao? Các anh lúc trước có thù cũ sao?”

Yên Lam dừng một chút, tiếp tục nói, “Anh không thể bá đạo như vậy, em cũng có tự do của mình, em cũng có thể gặp người khác, anh dùng lý trí suy nghĩ một chút xem.”

Cận Thế Phong âm u mở miệng, “Như vậy, em đang ám chỉ tôi là một người không có lý trí sao?”

Cận Thế Phong nổi nóng nói, Yên Lam không khỏi có chút sợ hãi rụt bả vai lại, nhưng vẫn là không sợ chết mở miệng nói, “Ạnh hiện tại quả thật không giống một người có lý trí! Anh có thể nói cho em biết vì sao? Anh vì sao đối với anh Mậu Đức có lòng căm thù lớn như vậy? Các người đã biết nhau từ trước sao?”

“Việc này, em không cần phải biết….” Cận Thế Phong nói.

“Vì sao? Anh vì sao cái gì cũng không nói cho em biết? Anh chẳng lẽ lâu như vậy không tin tưởng em sao? Em là một người không thể chia xẻ sao?” Yên Lam nói.

“Không phải, em không cần biết gì cả.” Cận Thế Phong vẫn gắt gao không nói.

“Được rồi, mời anh đi ra ngoài, hiện tại em không muốn nhìn thấy anh!” Yên Lam hít sâu một hơi, miễn cưỡng nén bi ai nói. Thật không ngờ thời gian dài như vậy, hắn đối với nàng vẫn không mở rộng lòng mình, Yên Lam có chút đau thương nghĩ.

“Em nói gì?” Cận Thế Phong không dám tin lời hắn vừa nghe được, hắn nhíu mày lại, “Em nói lại lần nữa xem?”

“Tôi nói, xin – mời – anh – đi – ra, tôi – hiện tại – không – muốn – nhìn – thấy – anh!” Yên Lam nhìn Cận Thế Phong, từng chữ một nói ra lời.

“Em, đáng chết, tôi dựa vào cái gì phải nghe em!!?”

“Bởi vì đây là phòng của tôi.”

“Phải không?” Cận Thế Phong giận dữ cười, “Em nói không có sai, đây là phòng của em nhưng em hình như quên một việc, ngay cả người của em đều là của tôi, còn có phòng của em sao?” Cận Thế Phong lúc này hoàn toàn mất đi lý trí, lòng tràn đầy lửa giận không chỗ phát tiết, lời nói không thương tiếc.

“Tôi không phải người của anh, tôi thuộc về chính mình.” Yên Lam nói.

“Em không phải người của tôi sao?! Tôi mua em, hiện tại kỳ hạn một năm còn chưa qua, em chính là người của tôi, tôi hiện tại muốn làm gì là có thể làm nấy! Em không thể ra lệnh cho tôi, em chỉ có thể ngoan ngoãn phục tùng tôi!” Nói xong, Cận Thế Phong buông Yên Lam ra, đi tới cửa, đem cửa phòng khóa lại.

“Anh muốn làm gì?” Yên Lam hoảng sợ hỏi.

“Em nói gì? Người phụ nữ của tôi……” Cận Thế Phong giọng nói lộ ra cơn cuồng phong tĩnh mịch.

Chương 121 : Xâm phạm

“Anh muốn làm gì?” Yên Lam hoảng sợ hỏi, đồng thời liên tục lùi về phía sau.

“Em nói gì? Người phụ nữ của tôi……” Giọng nói của Cận Thế Phong lộ ra sự tĩnh lặng trước cơn mưa bão.

“Một người đã mất đi lý trí, em có thể hy vọng anh ta sẽ làm chuyện gì cơ chứ?” Cận Thế Phong nói chậm rãi, từ từ cởi áo khoác ngoài rồi vứt sang một bên trên sàn, tiếp đến tháo cà vạt rồi ném đi.

“Không, anh không thể……” Yên Lam nhìn động tác của Cận Thế Phong có chút thất kinh. Nàng có thể cảm nhận được việc gì sẽ xảy ra tiếp theo, đó là điều mà nàng không thể chịu đựng được.

“Tôi không thể?” Cận Thế Phong lạnh lùng nói,”Vì sao tôi không thể? Đừng quên, em là người mà tôi mua về. Tôi muốn làm gì thì đều có thể làm cái đó, em không thể cự tuyệt tôi.”

“Anh đang làm nhục tôi” Yên Lam nói.

“Đúng vậy, tôi đang trừng phạt, tôi muốn cho em biết uy quyền của tôi là không thể khiêu chiến được! Lần này, tôi muốn cho em nhớ rõ”. Cận Thế Phong trả lời rất dứt khoát.

Cận Thế Phong từ từ đi lại phía Yên Lam. Giống như một con dã thú thủ thế chờ xuất phát đầy uy hiếp, ánh mắt vô cùng sắc bén.

“Không, anh đừng lại đây, anh tránh ra.” Yên Lam hét lên thất kinh.

“Không ư?” Cận Thế Phong nhướng mày “Em không có quyền cự tuyệt” Nói rồi kéo Yên Lam về phía mình.

Yên Lam không ngừng giãy giụa trong lòng Cận Thế Phong. “Anh không được làm thế này, buông tôi ra!……”

Nhìn Yên Lam không ngừng vặn vẹo trong lòng mình, ngọn lửa tình trong mắt Cận Thế Phong càng rực cháy. “Em có phải là đang khiêu khích tôi sao?”

“Không, tôi không phải, ai nói vậy.” Yên Lam hoảng sợ cứng đờ cả người, không dám động đậy nữa.

Cận Thế Phong đưa tay đi vuốt ve từ gáy Yên Lam,


Disneyland 1972 Love the old s