Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219515
Bình chọn: 8.5.00/10/1951 lượt.
lại để em thấy vọng, làm như vậy chỉ càng làm cho em đau khổ hơn thôi.”
Lúc này đây Nam Cung Vũ Nhi mới thực sự cảm nhận sâu sắc cái gì là diệt vong mãi mãi. Đối mặt với một người đàn ông không yêu mình, cô có cầu xin anh ta yêu mình như thế cũng không có ích gì, chỉ càng làm mình thêm đáng thương. Cô thất vọng cười mỉa, ánh mắt lạnh lẽo mông lung.
“Cho nên………. anh có làm thế nào cũng không thể em yêu được nữa, đúng không? Chúng ta không thể nào quay trở lại như lúc trước, đúng không?”
Nam Cung Nghiêu nắm chặt bàn tay lại, nỗi đau khổ làm anh không thể nói nên lời.
“Không có anh, em sống còn có ý nghĩa gì nữa, không bằng chết quách đi cho xong.” Ánh mắt của cô đột nhiên trầm xuống, quyết tâm xông thẳng đến cửa cổ, nắm chặt khung cửa sổ muốn nhảy xuống.
“Vũ Nhi, em làm gì vậy………..” Nam Cung Nghiêu xông đến giữ cô lại, cô cố gắng giãy dụa, thét chói tai. “Anh buông em ra……… buông em ra…………….. em sống đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi……….. anh để em chết đi…………. để em chết đi………….”
“Vũ Nhi, em bình tĩnh lại đi!” Nam Cung Nghiêu kéo mạnh cô từ bên ngoài cửa sổ vào, ôm chặt lấy cô. “Em không thể chết, em còn Đào Đào mà!”
“Đào Đào………” Nam Cung Vũ Nhi đang giãy lụa dữ dội bỗng ngừng lại, nỗi chua xót bỗng ập đến. Bây giờ cô quá đau buồn rồi, ngay cả chết cũng không thể chết…………. cô không nỡ bỏ rơi Đào Đào………… nhưng sống như thế này còn đau khổ như cả chết.
“Tại sao anh lại đối xử em như vậy? Tại sao?” Cô quay người lại đánh liên tục vào lồng ngực của anh, “tại sao vậy, tại sao……… Anh là đồ độc ác……….. em hận anh……….”
Nam Cung Nghiêu để mặc cho cô trút giận, nếu điều này có thể làm cho cô bớt đau khổ hơn. Cho dù có giết chết anh, anh cũng không nói một chữ.
Ngoài việc nói xin lỗi hết lần này sang lần khác, anh cũng không biết mình có thể làm gì. Những tội lỗi này, để do anh mà ra, anh lại không có cách nào kết thúc nó, khiến cho cả ba đều bị giày vò, tội của anh quá nặng rồi.
…………
Sau ba ngày vật vã với nỗi đau, Uất Noãn Tâm mới bình tĩnh trở lại. Sáng sớm đưa bé Thiên đến trạm xe buýt của trường xong, vừa mới về đến nhà, thì gặp phải người mình oán hận nhất. Ánh mắt rực lửa, quay đầu bỏ đi.
“Đứng lại……..” Anh đuổi theo cô, giữ cô lại. “Tôi có chuyện muốn nói với em!”
“Nhưng tôi không muốn nghe! Anh buông tay ra!”
“Tôi biết em oán hận tôi vì tôi gạt em! Nhưng nghĩ đến nhà họ Uất của em nợ tôi hai mạng người, thì điều này có đáng gì.”
“Nam Cung Nghiêu, anh nói xong chưa! Anh đừng có lấy cái cớ đó ra rồi làm những chuyện không bằng cầm thú với tôi. Tôi nói rồi, những chuyện đó chẳng có liên quan gì đến tôi, tôi không cần phải bù đắp gì cả! Những giày vò anh gây ra cho tôi, đã đủ tàn nhẫn rồi. Nếu như anh còn là con người thì hãy dừng lại tất cả đi, buông tha cho tôi đi! Tôi sắp điên lên rồi!”
“Em sắp điên lên sao?” Nam Cung Nghiêu cười mỉa, gào to. “Vì em, tôi cũng sắp điên lên rồi! Em cho rằng, sau khi em giày vô tôi đau đớn đến thế này, thì có thể sống yên sao? Nằm mơ đi! Ngày mai tôi về Đài Loan, em theo tôi về!”
“Tôi không đi!” Cô từ chối anh trong tâm trạng kích động.
“Không đi à?” Ánh mắt tàn nhẫn của anh nhíu lại. “Không đến lượt em nói không đi đâu!”
“Anh dựa vào gì hả? Muốn ép tôi về Đài Loan, trừ khi anh ôm cái xác tôi về đi!”
“Tôi cần cái xác của em làm gì? Tôi cũng không có sở thích làm chuyện đó với xác chết. Tôi có cách làm cho em phải về Đài Loan.”
Chương 350 : Quyễn 7 : Anh trả con lại cho tôi!
Ngay lúc đó, kỳ thực trong lòng Uất Noãn Tâm cảm thấy rất sợ hãi, bởi vì cô hiểu rõ Nam Cung Nghiêu có rất nhiều thủ đoạn, hơn nữa còn cực kỳ độc ác, chính mình không phải là đối thủ của anh. Nhưng ở trước mặt anh, cô không thể tỏ ra yếu đuối. Cho dù chết cũng phải chống trả đến cùng, nhất định không chịu thua.
“Anh đừng cho rằng mình tài giỏi lắm, tôi đã không còn là Uất Noãn Tâm yếu đuối không làm được gì như lúc trước đâu, tôi muốn làm gì thì làm đó. Chỉ cần chuyện gì tôi không muốn, anh đừng mơ có thể khống chế tôi!”
Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu sáng lên, nhìn chằm cô. “Em vẫn mạnh miệng như vậy! Vậy chúng ta đánh cược đi, chưa hết ngày hôm nay, em sẽ ngoan ngoãn về Đài Loan!”
“Nằm mơ!”
Nam Cung Nghiêu bỗng nhiên bật cười, từng tiếng cười tràn ra từ lồng ngực của anh, vươn tay ra nâng cằm của Uất Noãn Tâm lên, từng đợt trêu chọc cứ luân phiên xoay chuyển trong ánh mắt.
“Dáng vẻ bướng bỉnh của em, đáng yêu quá đi……….. rất ngây thơ……….. em muốn đối đầu với tôi, kết cục thường chỉ thảm hại chẳng còn cái gì, em hẳn phải hiểu rõ điều này chứ.”
“Trước khi tôi chưa đẩy em vào đường cùng, em trước hết nên vì sự ngu ngốc của mình mà xin lỗi tôi đi. Có lẽ, tôi sẽ suy nghĩ lại, hoãn thi hành hình phạt, để em có thể sống thêm vài ngày……..”
Cái cằm bị anh siết chặt đến sắp đứt ra, trong lòng tràn ngập sự tức giận, càng tức giận, mặt Uất Noãn Tâm càng ngoan cố hơn. “Muốn tôi xin lỗi anh, nằm mơ đi! Người phải xin lỗi, là anh đó! Cho dù anh có quỳ xuống xin lỗi tôi, tôi cũng không tha thứ cho nhưng hành vi cầm thú của anh đâu.”
Vẻ mặt của Nam Cung Nghiêu chợt lạnh lẽo, sau đó lại lập tức n
