mắt bắt đầu rơi, vô tình thấm qua lớp áo thun tôi mặc, chạm vào da thịt nơi lồng ngực. Cảm giác không gian bị cô đọng đang trùm lấy chúng tôi.Người con gái ấy, chỉ khi bên tôi, mới dám yếu mềm, mới dám bật khóc, còn khi có ai đó khác, mặt nạ băng phong hiện ra hoàn hảo, tỏ vẻ cứng rắn lạnh lùng. Tôi bỏ mặc cái suy nghĩ vì sự xuất hiện của cô gái đó lúc này, ở đây, ôm hai bờ vai tách Dung ra khỏi tôi. Đưa hai bàn tay chạm vào má Nàng, đưa ngón tay lên lau những giọt nước mắt làm nhòe đi lớp trang điểm. Nhưng rất nhanh, Dung lại gạt tay tôi ra và ôm chầm lấy tôi, gục đầu hẳn vào lồng ngực tôi:-Tại sao, tại sao lại như thế?-……….!-Tại sao đối xử với Dung như thế?-…….Ờ…T!Trên hành lang, ánh đèn vẫn yếu ớt phản ra, gió cũng như biết thông cảm, không xua những tán lá cây rì rào nữa. Không gian im lặng khác thường. Và đôi tay tôi choàng lấy, ôm đôi bờ vai nhỏ bé. Lần đầu tiên, chúng tôi đi xa hơn một cái nắm tay, lần đầu tiên sau gần hai tháng vô cảm, chúng tôi đã thực sự đối diện với nhau ở khoảng không gian riêng. Lần đầu tiên, tôi ôm người tôi yêu, còn người tôi yêu đang yếu mềm gục đầu vào lòng của tôi. Không gian và thời gian lại chầm chậm trôi.Và bỗng nhiên, Nàng vùng khỏi tay tôi. Suy nghĩ tôi mất nàng thực sự lại một lần nữa bùng cháy, có lẽ thời khắc lúc nãy cũng chỉ như những yêu thương cuối cùng. Nó như cục than hồng, bùng cháy một lần nữa trước khi vụt tắt.“Rồi bên vết thương tôi quỳVì em đã mang lời khấn nhỏ,Bỏ tôi đứng bên đời kia”Đôi tay nàng đưa lên, ngập ngừng, như báo hiệu cho người con trai đối diện, điều gì sắp xảy ra, người con trai đã gây thương tổn trong lòng nàng. Và rồi cánh tay ấy hạ xuống, rất nhanh, dứt khoát, như cá tính của nàng vậy. Tôi thản nhiên đón nhận những gì mình sắp nhận.-Bốp!Tôi đủ cứng rắn, để nhận cái tát, và cũng rất nhanh, xoay thẳng mặt lại nhìn vào mắt nàng. Cái tát ấy xứng đáng, cái tát ấy là nỗi đau tích tụ của nàng suốt thời gian qua. Cái tát ấy cần thiết để phá vỡ sự im lặng, cái tát ấy để bắt đầu nối lại sợi dây liên kết. Không có chút gì là trách móc từ ánh mắt của tôi, không có chút gì xót xa trong mắt nàng. Lần này tôi chủ động vòng đôi tay ôm Nàng vào lòng.-Tại sao không tránh!-Tránh làm gì, vì Dung tát mà!-………..!Lần này, tiếng khóc một lần nữa vang lên. Nó không có chút uất ức, không chút hờn dỗi trách móc, tiếng khóc của sự nhẹ lòng, của sự thoải mái, an tâm và có chút gì đó là hạnh phúc. Tôi nghe giọt nước mắt lần nữa lăn dài trên gò má, trên khuôn mặt đáng yêu của người tôi yêu.Đọc tiếp Học sinh chuyển lớp – chương 95 CHAP 95: NỘI TÂM THIÊN THẦNGió bắt đầu lùa qua những tán lá cây đen ngòm ngoài trời, rì rào như đang khẽ bắt chuyện với nhau. Hai cái bóng đen được cái bóng đèn trong lớp chiếu sáng trải dài ra xa. Một phần được chiếu xuống khoảng sáng ở dưới sân, một phần hòa vào bóng tôi mất tăm. Hai cái bóng thể hiện hai cái tư thế lạ kỳ.Người con trai ngồi trên ban công, tựa lưng vào cái cột chia cách tính liên tục của những ban công bằng đá, cách đó không xa, người con gái chống tay xuống đó, vẻ mơ màng hiện hữu. Những giọt nước mắt vẫn rơi trên khuôn mặt thiên thần. Nó làm cho không gian thêm phần tĩnh mịch.Ngồi im và đôi lúc quay sang nhìn Nàng, tôi lắc đầu và mỉm cười. Cái tính từ bé, ghét con gái khóc dai, nhưng lần này có lẽ là ngoại lệ. Đã biết bao lần, nơi vùng nội tâm bị chính mình nguyền rủa bỏ rơi, tôi mơ ước được thấy những giọt nước mắt này, những giọt nước mắt yếu mềm của người bên cạnh. Chỉ có khi nào, Dung cảm thấy được an lòng và an toàn, Nàng mới tỏ ra yếu mềm như vậy. Những cành cây lắc lư rồi đứng im lặng trong gam màu tối càng phù hợp với nội tâm hai người, trải qua sóng gió, đã đến lúc ổn định và trở về vị thế cũ.Ngước đầu lên bầu trời tối, ánh trăng sáng vằng vặc. Không hiểu sao đến bây giờ tôi mới nhìn thấy được ánh trăng đẹp như vậy? Bị mây đen che khuất, hay bị cái thứ ánh sáng nhân tạo chạy bằng năng lượng điện kia che mờ, hay vì nội tâm tôi bao phủ. Thả nhẹ lòng mình và ngắm trăng. Tiếc nấc nghẹn ngào thỉnh thoảng vẫn vang lên. Người con gái ấy, đã tổn thương quá nhiều, nên để cho Nàng có khoảng thời gian để trút bỏ, và Người con trai chỉ biết đứng im và chờ đợi.Đưa bàn tay lên in sâu vết răng của thiên thần, tôi đưa lên vuốt cái má vẫn còn nóng hổi, chắc có lẽ năm ngón tay vẫn in đỏ trên đó. Ngoái nhìn chiếc tay còn lại, cũng không tránh khỏi số phận, hàng răng đều cũng không tha cho nó. Ngực vẫn còn hơi ê ẩm khi đứng để nàng trút bỏ bực tức trong lòng qua những cú đánh trong lúc khóc. Mỉm cười, thể xác ơi ráng chịu đau dùm tinh thần mày nhé.-Cười cái gì?-Ơ……ơ!-Thích bị đánh nữa không mà cười?-………!Tôi im lặng nhận cơn giận giữ từ đối phương, và Dung tiến lại gần từng bước từng bước, đưa tay lên. Tôi nhăn nhó :-Á……!-Đã làm gì đâu mà hét!-Chuẩn bị tát kìa!-………!Nàng vẫn im lặng, hạ tay xuống và xoa cái má đỏ rực có hình bàn tay Nàng in trên đó:-…………!-………….!Lần này gió lùa vào từng cơn, ấm trong lòng.-Tại sao Dung không diễn văn nghệ, đáng lẽ…..?-Cái này thì phải hỏi Phong ấy!Hóa ra, tất cả cũng nhờ ơn thằng Mập bạn tôi, chẳng hiểu