Học sinh cá biệt

Học sinh cá biệt

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325742

Bình chọn: 8.00/10/574 lượt.



Nhưng than ôi, sức già sao so lại sức trẻ 17 bẻ gãy sừng trâu. Nó và hắn bay qua khỏi hàng rào rồi phi thẳng ra khỏi trường. Ông thầy chạy được 1 chút thì đứng lại thở hùng hục. Nó buông tay hắn ra, hắn nhìn nó. Tự dưng hắn thấy nhỏ này cứ như con trai í. Chẳng nữ tính chút nào. Chạy còn muốn nhanh hơn cả hắn nhưng không sao, con gái vầy là có cá tính, đỡ hơn lũ õng ẹo như Tuyết đây. Haizzzz, nói thật chứ, ngồi ôm chó còn sướng hơn nói chuyện với tụi con gái điệu chảy nước đó. Nó nhìn hắn:

– Này, ra đây rồi thì đi đâu?

Hắn mơ màng nghĩ đến thảm cảnh cùng nó vào quán bar, hắn chợt rùng mình. Hắn suy nghĩ 1 chút rồi nó:

– Công viên trò chơi, được chứ?

Nó gật đầu thay cho lời trả lời. Mà hôm qua nó đã không về nhà rồi, chẳng biết mẹ có lo cho nó không nữa.

– Cho mình đi chung với, vừa bị đuổi.

Nó và hắn quay đầu lại nhìn. Nó ngạc nhiên mắt chữ A mồm chữ O. Hắn cũng ngạc nhiên không kém.. Phong gãi đầu cười trừ, cậu đã nghĩ thông suốt. Là cậu đến trước, cậu có quyền giành lấy. Hắn chẳng biết từ chối ra nên cũng gật đầu. Phong đi ngang hắn thì nói nhỏ:

– Tôi và cậu sẽ cạnh tranh công bằng nhé!- Phong cười cười.

Đôi mày rậm khẽ nhíu lại. Chỉ là hợp đồng mà sao hắn lại muốn Phong là kẻ đến sau?

Chương 6: Tranh giành + mẹ nó.

Nó, hắn và Phong cùng đến công viên. Nó nhìn xung quanh, ở đây có tất cả loại trò chơi. Thể loại cảm giác mạnh là rất nhiều, nó hăm hở kéo 2 tên con trai đẹp như hoa chạy loanh quanh trước ánh nhìn ngưỡng mộ của người trong công viên. Hắn nói:

– Chơi trò này đi!- Hắn giơ tay chỉ về hướng trò chơi tàu lượn siêu tốc.

Nó ngẫng đầu lên nhìn, trời ơi, nó lộn cả 2 vòng í. Phong cũng gật đầu. Nó nhìn xuống cái váy ngắn đang mặc. Phong hiểu ý liền lấy trong cặp ra 1 cái áo khoác.

– Khoác vào eo đi.- Phong cười rồi đưa áo cho nó.

Chỉ có Phong là hiểu đó nhất, nó cười tít mắt. Bị xem như không khí, hắn thấy tức tức trong bụng:

– Chơi, nói nhiều quá!

Phong nhìn hắn cười đắc chí. Nó và Phong ngồi cạnh nhau trong khi hắn bị lọt thỏm ở hàng ghế dưới. Xe bắt đầu chuyển động từ từ lê cao và… ào 1 cái đi xuống:

– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!

Tiếng la thất thanh vang lên, tiếng la lớn đến nổi át hết tiếng mọi người trên tàu. Hắn lảo đảo đi xuống. Tàu chạy nhanh kinh thật. Hắn đam mê tốc độ nhưng còn lộn 2 vòng như thế này thì có rớt tim ra ngoài. Chẳng bù với hắn, nó đang cười toe toét vừa ăn cây kem Phong đưa cho. Phong đi đến vỗ vỗ lưng hắn:

– Lần sau nhớ cẩn thận với trò cảm giác mạnh đấy!

Hắn hất tay Phong ra, ánh mắt lạnh lùng. Hắn đã bị mất mặt thế còn bị Phong châm chọc, thật là tức chết mà. Nó kéo hắn và Phong đi đến trước lâu đài ma quái. Ừm huh, chơi trò này xem sao, có khá khẩm hơn chút nào không!

Ở trong lâu đài bố trí rất u ám và có phần lạnh. Mấy trò nhát ma cũ rích này hắn đã quá quen. Phong cũng lặng thinh đi sau nó. Phải nói sao nhỉ? Nó rất sợ… ma. Nhưng chính nó đã bày ra trò chơi này còn gì? Èo, giờ này có con nào nhảy bổ ra chắc sợ chết mất. Nó khum lưng len qua những ngóc nhỏ đầy mạng nhện. Cả đám bắt đầu nghe những tiếng ù ù rùng rợn. Nó đảo mắt xung quanh, kinh quá.

Ù Ù Ù Ù. 1 bóng ma mặt mày máu me xanh lét xuất hiện. Nó trợn mắt, đứng trân rồi hét lớn:

– AAAAAAAAAAAAAAAAA MAAAAAAAAAAAAA!!!

Hắn che miệng cười còn Phong thì nhìn nó. Cá biệt vậy mà sợ ma. Nó có thể chấp hết 10 con ma nữa cơ, tiếng la còn làm cho con ma hoảng sợ nữa cơ mà.

Con ma vẫn đứng trơ trơ trước mặt nó. Nóng máu, nó đấm 1 cái thật mạnh vào mặt… con ma. Hắn và Phong ngạc nhiên nhìn nó rồi nhìn con người giả ma khốn khổ đang lấy tay xoa xoa mặt. Phong và hắn kéo nó ra khỏi lâu đài. Vừa đi nó vừa hét lại:

– Sao lại đi giả ma giả quỷ lừa người khác vậy? Người ta bị bệnh tim thì sao????

Trời ơi, chúa ạ. Đi vào lâu đài như thế là quá đủ!!! Hắn và Phong kéo nó chạy như bay thoát khỏi khu vực đó trước khi bảo vệ tống cổ từng đứa. Nó vẫn còn hậm hực, hắn nhìn nó chảy mồ hôi lạnh… điên có chất riêng. Đi loanh quanh 1 lúc thì mắt nó lóe lên. Là máy gấp gấu. Ôi moew, những con gấu này xinh xắn làm sao.

– Gấp không?- Hắn hỏi.

– Ừ! Nhưng tôi không biết gắp.- Nó nhìn vào cái máy gấp thú.

– Để mình gấp thử xem sao.- Phong lên tiếng.

Hắn nhíu mày khinh khỉnh. Nhỏ đó thích ai đi với ai thì mặc chứ. Dù sao hắn cũng là bạn trai trên danh nghĩa mà sao cứ phải như người thứ 3 thế này. Hắn đứng nhìn Phong gấp. Đã 10 thẻ rồi mà vẫn không trúng. Mặt nó ỉu xìu:

– Bọn họ gạt tiền đấy, làm sao gấp được chứ! Đi thôi, mình đi ném phi tiêu.- Nói rồi, nó kéo Phong đi mất bỏ lại hắn ở đây.

Hắn quan sát con gấu bông mà nó thích. Là 1 con heo hồng, nhìn cũng dễ thương. Có nét giống nó thì phải. Hắn mỉm cười, vò mái đầu nhẹ:

– Ông chủ, bán tôi 50 thẻ này đi.

…………………………………………………………………………………………………………………

– Này, cho đấy!- Hắn giơ con heo hồng lúc nãy ra trước mặt nó. Nó ngẫng đầu lên nhìn, là con heo lúc nãy. Nó sung sướng ôm con gấu bông vào lòng. Là hắn gấp sao?


Snack's 1967