Hoàng thượng nói phải

Hoàng thượng nói phải

Tác giả: Tịch Quyên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324264

Bình chọn: 10.00/10/426 lượt.

, dừng ở môi nàng, đoạt đi hơi thở của nàng.

Đối với vấn đề của Minh Ân Hoa hay bất kì ai khác đều không phải là đối thủ của hoàng đế! Hơn nữa hôm nay hoàng đế lại có biểu hiện nhiệt tình như thế này, so với ngày thường có sự khác biệt nào đó, diện mạo luôn luôn bình tĩnh, ung dung như thế này, nàng không cách nào chống đỡ nổi sự thay đổi như thế này. Bị những động tác vô cùng thân thiết ôn nhu của hoàng đế trêu ghẹo, đầu lại lần nữa choáng váng mơ hồ… Giống như người này không phải là hoàng đế mà chỉ là trượng phu, là một nam nhân bình thường, rất kỳ quái.

Hoàng đế như vậy làm cho nàng rất sợ hãi. Không cần lý trí nhắc nhở, toàn thân nàng liền biểu hiện rõ sự cảnh báo như một pho tượng đang đứng nghiêm ở Đông Tuyết Lý. Nguy hiểm, nguy hiểm, nguy hiểm!

“A!” . Sau đó, bởi vì vành tai bị cắn một cách nhẹ nhàng làm cho cả người nàng rung mạnh, sợ hãi kêu ra tiếng. Nếu không bị hoàng đế ôm chặt nàng nhất định sẽ kêu lên một tiếng cao vút mất.

“Đừng sợ, trẫm ở đây mà”. Hại nàng kinh ngạc như thế. Lồng ngực rộng lớn bao trọn lấy nàng, tạo cho nàng một cảm giác thật an tâm.

Minh Ân Hoa cố gắng đè nén cảm xúc, cái miệng nhỏ nhắn đã bị bao phủ. Bị hôn tới mức không thể nói chuyện mà tai còn bị cắn dấy lên một phen hỏa dục, nàng đang hoài nghi có phải lỗ tai của mình đã bị đốt thành tro rồi không…

“Vừa rồi nói đến chỗ nào rồi?” . Hoàng đế ngồi dậy, cánh tay thoải mái đặt ở thắt lưng của nàng mà ôm chặt, cả người của nàng ngồi trên đùi của hoàng đế lại bị hắn ôm lấy.” A, đúng rồi, chính là trẫm mong đợi nàng sẽ luôn luôn chia sẻ tâm tư cùng trẫm. Nàng có năng lực này vì sao lại chỉ ở Minh Hạ Cung? Vịnh Đông Cung tuy rằng có cố gắng làm việc nhưng mà gần đây có chút qua loa, làm việc gì cũng hỏng. Thông minh như nàng tại sao mà có thể không nhìn ra cơ chứ?”

Những cử chỉ vô cùng tự nhiên của hắn như là hành động của hai người bình thường, giống như trăm ngàn thứ bình thường khác. Sự thật này có khả năng sao! Đế vương có lẽ đối với nữ nhân nào cũng sẽ tỏ ra ôn tồn như vậy, nhưng đối với nàng mà nói đây là lần đầu tiên! Nàng biết rất rõ điểm ấy cho nên dù bị nhu tình của hoàng đế có làm cho quân lính tan rã cũng không xóa tan được nỗi sợ hãi đã ăn sâu ở trong lòng.

Chương 03 phần 2

Hẳn là cố ý. Không nên làm như vậy…

“Sao nàng không nói gì? Ân Hoa?” . Đột nhiên lại gọi cả khuê danh của nàng, làm cho toàn thân nàng bị chấn động. Lại làm cho nam nhân kia cười ra tiếng.” Ở trong phòng như vậy còn câu nệ, nên làm thế nào cho phải?”

“Hoàng, Hoàng Thượng… Thỉnh, thỉnh ngài đừng…”. Nàng đã không thể bình tĩnh được nữa, ngữ khí bình thường hoàn toàn mất hết, cả một câu bình thường tự nhiên cũng không thể thoát ra được mà chỉ toàn là những tiếng thở dốc. Không tự chủ được gây thất thố khiến nàng hận không thể lập tức chết đi.

Đủ! Đủ rồi! Làm ơn, không cần nhiều …

Mà hoàng đế tựa hồ cảm thấy đêm còn dài có rất nhiều việc có thể làm, bởi vì hắn luôn không ngừng ép buộc người bên cạnh… Tay của hắn chu du trên thân thể của nàng, môi của hắn cũng ở trên mặt nàng mà di chuyển, đủ loại đủ loại không thể tưởng tượng, khó có thể mở miệng, khuôn mặt của nàng đã ửng đỏ, giống như liệt hỏa thiêu đốt ngập trời, đã đốt sạch thần chí của nàng không lưu cho nàng một con đường sống.

Nếu hắn thích, có thể làm cho nữ nhân cam tâm tình nguyện…

Không biết có phải hắn đã quen với chuyện ấy, do vậy mà hắn không thể áp chế được, lướt qua sự chịu đựng tới mức cực hạn kia, nước mắt nàng lặng lẽ theo khóe mi chảy ra…

Ánh trăng lặng yên di chuyển về phía Tây, một đêm xuân chưa nghỉ, dây dưa triền miên tới bình minh.

Thùng thùng thùng thùng thùng…. Ở sảnh chính điện lâu lâu lại vang lên tiếng trống canh, năm hồi trống như báo hiệu canh năm buổi sáng đã đến.

Giờ Mẹo thường là thời khắc hoàng đế tỉnh giấc, đây cũng là thời khắc bận rộn của bọn nô tỳ trong cung hoàng thượng.

Nhưng hôm nay hắn cự nhiên phá lệ cho đến khi Minh Hạ Cung nương nương rời đi, người hầu hạ hoàng đế mặc quần áo bị làm cho hồ đồ, rối rít, loạn thành một đoàn.

Trong cuộc đời bọn họ lần đầu tiên nhìn thấy hoàng đế chỉ rửa mặt sơ qua và thay quần áo hết sức nhanh chóng! Phải nhanh, lại không thể sai, đương nhiên càng không thể vì mau chóng mà động tác thô lỗ làm cho hoàng đế cảm thấy không khoẻ. Hơn nữa trong lúc hoàng đế mặc quần áo, trợ thủ đắc lực phải cầm vài bản tấu chương cho hoàng thượng xem, bởi những tấu chương này hôm nay sẽ được đem ra bàn luận, vẫn là phải xem lại một chút phòng ngừa có điều sơ hở, đương nhiên làm cho nhóm ngự thị tiến hành càng thêm khó khăn.

Hoàng đế đại nhân không nhìn thấy mọi người đều đang cố gắng, trên mình khoác bộ long bào mới liền thẳng tiến về chính điện, trên bậc cuối cùng của chính điện đế quan vừa mới xếp hàng ổn định.

“Hoàng Thượng giá lâm…”. Ngự tiền thị vệ mang thanh âm hùng hậu thông báo cho đại điện, thanh âm vang dội khắp mọi ngõ ngách

“Hoàng Thượng vạn tuế vạn vạn tuế…”. Quần thần nhất trí khom người triều bái.

Tiếng vang ở phía trước điện đồng thời vang lên, sau điện tất cả mọi người không kể chức quan lớn nhỏ khô


Polly po-cket