nh không thể có quyết định như vậy được! Cho dù đó là sự thật, nhưng vẫn không ai dám tin tưởng Tử Quang đế sẽ có quyết định thái quá như vậy.
Tất cả mọi người đều biết, Tử Quang đế thống hận nhất là việc gây sóng gió nơi hậu cung, đến mức đã cố ý áp chế quyền lực của các cung, không cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội gây rối. Mà nay, hắn lại đột nhiên làm ra chuyện không hợp lễ nghĩa như vậy, rốt cuộc đây là đạo lý gì? Cho dù sủng ái một phi tử như thế nào đi chăng nữa, cũng không thể hành động như một người hoàn toàn khác như vậy!?
Nói sau, nếu chỉ cho Minh Hạ Cung nuôi nấng tứ công chúa thôi, tuy rằng vẫn là không hợp với lễ nghĩa, nhưng về mặt tình nghĩa có thể thông cảm, dù sao thì Minh Hạ Cung cũng là thân di của tứ công chúa. Nhưng còn về tam hoàng tử, chuyện gì xảy ra ở đây vậy?! Thân phận của hoàng tử là trọng yếu, là cao cao tại thượng, đây chính là người có khả năng sẽ trở thành thái tử tương lai! Việc dạy dỗ cho hoàng tử phải là do đại học sĩ được cả nước công nhận có học vấn uyên bác nhất, có đức hạnh nhất đảm nhiệm, chỉ là vì hoàng tử mới bắt đầu học tập mà coi đó là chuyện không quan trọng sao? Cho dù chỉ là học vỡ lòng, cũng không nên giao cho hậu cung nữ tử đảm nhiệm!
Lúc lâm triều vào ngày hôm sau, tin tức này đã thành vấn đề trọng điểm được đưa ra để thảo luận, những công việc khác như thiên tai hay nhân họa đều dẹp qua một bên, không thể không đem gia sự của hoàng đế nói cho rõ ràng, cần phải làm cho hoàng đế tỉnh táo lại một chút, nhìn vấn đề dạy dỗ hoàng tử cho tốt hơn, đây chính là đại sự không thể đem ra để vui đùa!
Thượng hoàng cung ở bên kia đang ồn ào, ầm ĩ, hạ hoàng cung bên này lại hoàn toàn im lặng, đương nhiên đây cũng chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão mà thôi.
Có lẽ nàng nên cảm tạ hoàng đế đại nhân hôm qua đã mượn cớ đem đám người Trương phi cấm chừng, bằng không nàng sẽ không có được chút thanh tĩnh trước mắt này.
Nhất định Trương phi hận là không thể giết nàng, nàng biết; chờ cho đến khi Trương phi có thể ra khỏi Vân Dương Uyển, việc đầu tiên nàng ta làm nhất định là tìm đến nàng gây phiền toái, đây là điều mà nàng biết rõ.
Minh Ân Hoa dùng sức xoa nắn huyệt thái dương nhằm làm giảm bớt cơn đau đầu đang hành hạ nàng, nhưng một chút tác dụng cũng không có, mắt càng hoa, đầu càng choáng váng hơn.
Dạy học cho hoàng tử cùng hoàng nữ, lại còn cùng bọn họ ở cùng nữa, tuy rằng điều này đã làm cho cả hoàng cung bị chấn động, làm cho cả triều đình phải nghị luận suốt cả buổi, cảm thấy việc này là việc cực kỳ chấn động, nhưng sau cả một đêm không ngủ để suy nghĩ, Minh Ân Hoa nghĩ đây mới chỉ là bắt đầu.
Hắn, rốt cuộc muốn đạt được mục đích gì từ nàng? Mà, một khi đã đạt tới, tình cảnh của nàng sẽ biến chuyển như thế nào đây?
“Nương nương, uống chút canh an thần đi”. Minh Thúy nhỏ giọng bước vào phòng ngủ, gặp chủ tử nửa nằm nửa dựa vào cửa sổ cạnh giường, một bên xoa thái dương, một tay còn cầm quyển sách. Thở dài nói: “Nương nương đang bị đau đầu, đừng tự ép buộc mình phải đọc sách nữa. Uống canh xong rồi nằm xuống ngủ một chút đi.”
“Thứ ta cần hiện tại không phải là một giấc ngủ yên”. Minh Ân Hoa cười khổ nói. Miễn cưỡng vươn tay ra tiếp nhận chén canh, tuy rằng không có mùi vị gì, nhưng để cho thân mình khỏe mạnh là điều quan trọng, bằng không làm sao có thể ứng phó được những khả năng có thể xảy ra sắp tới?
“Nương nương, mới vừa rồi cung vụ phủ đưa tới một số bái thiếp đến. Có bốn cái đến từ Minh phủ, còn có một cái là bái thiếp từ Liễu trợ giáo của Uẩn Tú Viện.”
*Trợ giáo: giáo viên dạy học trong Uẩn Tú Viện*
“Liễu trợ giáo? Chẳng lẽ là vị nữ quan mà vào mùa đông năm trước đã được Vịnh Đông Cung đề bạt tiến vào Uẩn Tú Viện?”
“Đúng vậy ạ. Liễu trợ giáo khuê danh là Liễu Lệ Trì, là bà con xa của Vịnh Đông Cung, phụ thân là Nam Hoang, một tiểu huyện Huyện lệnh, nàng ở địa phương được phong làm tài nữ. Nhưng thân phận quá thấp, không đủ tư cách để tiến vào Uẩn Tú Viện. Uẩn Tú Viện từ lâu đã có một quy củ đã trở thành luật bất thành văn, giáo chức của Uẩn Tú Viện phải cùng xuất thân từ Uẩn Tú Viện. Vịnh Đông Cung không để ý đế những nữ tiến sĩ, nữ trợ giáo ở Uẩn tú Viện phản đối, kiên trì xếp Liễu trợ giáo vào, nên đã đắc tội khá nhiều người.”
Tại lúc Minh Thúy giải thích, Minh Ân Hoaớ lại người này:
“Năm nay tại yến thượng trong đêm giao thừa của hoàng gia, công chúa Phong Tú cùng quận chúa Vịnh Nhữ cùng Vịnh Đông Cung khó xử khắp nơi, còn ở trước mặt hoàng thượng trực tiếp khiêu khích, chính là nói tới chuyện này?” Cảm thấy đầu càng ngày càng đau. Minh Ân Hoa liền hỏi: “Minh Hạ Cung của chúng ta chưa từng quan hệ với nàng ta, Liễu trợ giáo này vì sao lại đến bái kiến?”
Minh Thúy nghĩ đến tin tức vừa mới nghe được, vì thế đoán:
“Liễu trợ giáo đồng thời còn kiêm chức thượng y nữ quan của phủ nội vụ, vẫn luôn phụ trách việc ăn mặc của chúng hoàng tử, hoàng nữ. Có lẽ… Khi nương nương dạy học cho tam hoàng tử, tứ công chúa, Liễu trợ giáo muốn ở một bên để giúp đỡ.”
Minh Ân Hoa gật đầu.” Ta đang muốn tìm thêm người giúp dạy học, lại thêm việc phải để ý tới cuộc sống của hoàn