Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hoàng hậu nghịch ngợm của ta

Hoàng hậu nghịch ngợm của ta

Tác giả: luciferchu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322810

Bình chọn: 8.5.00/10/281 lượt.

à?” Rồi giơ lên cho Kim Quân xem, đệ nhìn rồi cũng lơ đễnh mặc kệ.

Một cô gái mặc đồ màu nâu sẫm hơn so với của Thổ Tinh, với mái tóc nâu dài xoã xuốn đất, bước tới, khẽ cầm tay ta:

– Tỉ đừng để ý tới huynh ấy, huynh ấy lúc nào cũng vậy. Muội là Mộc Anh. Thuộc dòng dõi nhà Mộc. Phép thuật của tỉ với muội gần giống nhau, nhưng muội chỉ có thể điều khiển gỗ thôi.

Ta cười với tiểu muội dễ thương, cô bé thực sự rất dễ thương ấy.

Ta viết vào tờ giấy, rồi dúi vào túi của Kim Quân, khẽ vuốt mặt tiểu đệ ấy.

Hoả An La tới trước mặt ta rồi quì xuống trước:

– Muội xin lỗi vì đã thất lễ với tỉ. Xin tỉ hãy trừng phạt muội

Ta vội vàng đỡ muội ấy dậy viết nhanh lên giấy :” Không sao. Muội dành rất nhiều tình cảm cho ta nên mới làm thế cơ mà. ”

Rồi ôm chặt muội ấy.

Hoàng Thần lặng nhìn ta, vẻ mặt hài lòng xuất hiện trên gương mặt, chợt nhớ ra việc gì đó, hắn lên tiếng:

– Các huynh tỉ muội, chúng ta cần phải bàn nhau một việc- thấy Kha bê đồ ăn tới, hắn lên tiếng- cả Kha nữa, hay đi theo ta.

” Ta cũng muốn đi”- ta viết lên giấy

– Không được… À! Nàng có thể lên thiết triều hộ ta ! Nàng là hoàng hậu mà phải không??

Ta gật gật đầu :” sắp có thứ để nghịch rồi” rồi mỉm cười với hắn.

Leo lên Tiểu Bạch, ta khẽ vỗ vỗ vào mình Tiểu Bạch. Hiểu ý, tiểu Bạch lao đi.

/Hoàng Thần: Nàng không nói được sao thiết triều đây trời==’. Ân Ly: để xem hohoho/

********************

Ta chỉnh lại đầu tóc rồi bước vào Triều, không ai có ở đấy cả, mọi người đi họp với Hoàng Thần hết rồi.

Ta thích thú nhìn quanh. A! Gì kia?? Ta phải xem mới được. Ta lao ra đấy sờ vào một chút, động vào một chút. Chán rồi! Ta lại chạy ra chỗ kia một chút. A hay vậy. Ta phải nghịch vui mới được!

Nghịch nghịch một hồi ta mệt nhoài. Oáp… Ta buồn ngủ quá! Tiến về phía ghế có chạm khắc hình con rồng vàng. Ta ngồi xuống: ” Ôi mềm quá!” Xoa xoa nhẹ lên mặt vải đó. Rồi co chân lên đó, mắt ta từ từ nhắm lại.

****************

Thấy cận thần bàn tán xôn xao khi vào triều, hắn cùng các tỉ muội và đệ đi vào với uy thái trang nghiêm. Hắn bước lên trước ngỡ ngàng nhìn quanh. Gì đây?? Sao tất cả lộn xộn như vừa có trộm thế này?? Mọi thứ rơi lung tung hết ra

Các tỉ muội và đệ cũng ngỡ ngàng không kém há hốc mồm nhìn quanh. Hoàng Thần lắc đầu:

– Ôi triều đình của ta!

Hắn nhìn lên ghế hắn thường ngồi với chạm khắc rồng tinh xảo ấy, nàng nằm đó , co người lại như một đứa bé, khuôn mặt tròn trĩnh xinh xắn núp sau sợi tóc loà xoà trước mặt. Nàng như con búp bê nhỏ, mỏng manh mà cũng thật mạnh mẽ.

Hắn quyết phải bảo vệ nàng, không thể để chuyện xảy ra như năm đấy nữa.

Hoàng Thần lên bế nàng, hắn không hề biết, có 2 đôi mắt nữa cũng dõi theo nàng…

PART 11

Part 11

************

Kim Quân sau buổi họp triều về đến Kim Gia. Anh mệt mỏi dựa vào ghế bằng kim lấp lánh. Ánh mắt lạnh lẽo nhìn xung quanh rồi khẽ nhắm lại.

” Ngày ấy, mẹ anh mất, anh đau khổ, tuyệt vọng. Có một cô bé luôn mang trên mình bộ váy màu xanh lá cây, mái tóc dài ánh nâu luôn được tết gọn gàng hất sang một bên một lần chơi bóng làm bay bóng sang khu vườn anh, lúc đó anh đang ở vườn, thẫn thờ ngắm cảnh xung quanh thì thấy bóng dáng xanh lá trèo vào lấy bóng. Cô bé ấy cười với anh rồi đi lấy quả bóng. Mặt anh đẫm nước mắt nhìn cô bé ấy… Và rồi anh khóc.

Cô bé ấy ở cạnh anh, an ủi anh, làm anh cười, chơi với anh. Cô bé có khả năng điều khiển cây cối, nói chuyện với động vật.

Từ lúc nào, cô bé ấy đã trở thành người không thể thiếu trong cuộc đời anh, hình bóng thay thế mẫu thân đã khuất của anh… Cho đến khi, anh biết tin cô bé ấy ngã vào hố thời gian không gian.”

Anh đau khổ… Và rồi giờ ánh mắt lạnh lẽo nhìn xung quanh…

“- Ân Ly tỉ tỉ, sau này đệ muốn lấy tỉ làm Kim phu nhân

Cô bé khẽ cốc đầu anh:

– Linh tinh, sao tỉ đệ lấy nhau được…. À mà Hoàng Thần huynh cũng nói điều giống y hệt đệ, nhưng ta không thích, ta chỉ thích chơi thôi. ”

Bao nhiêu năm, anh đã quên được hình bóng ấy… Giờ cô bé ấy đã trở lại…nghịch ngợm và trẻ con như xưa…

Chợt nhớ ra điều gì đó, anh lôi tờ giấy nàng Ân Ly tỉ tỉ đưa anh ra.

” Hãy bỏ lớp băng trong tim đệ đi. Bắt đầu bằng việc đến gặp ta nhé !”

Anh bất giác mỉm cười ” Chẳng liên quan. Đồ ngốc”

……..

****************

– Ta muốn biết về Hắc đạo. Sao họ lại muốn bắt ta?? – ta chồm người lên phía trước về phía mặt hắn, ngự y đã đem thuốc giải độc đến cho ta, nên giờ có thể nói lại. Ta vụ không kể xiết. Kì này phải nói thật nhiều cho đã mới được.

Mặt hắn đỏ ửng lên, quay đi:

– Không được mà….

– Đi mà…- mặt ta xị xuống

Hắn đỏ mặt:

– Nàng…..định bức ta chết à??

– Ta…ta có làm gì đâu

– Nàng…lộ ngực kìa- mặt hắn như quả cà chua chín mọng nhìn ta

– AAAAAAAAAA- ta thất thanh hét lên, lấy tay che lại

Hắn cười thích thú nhìn ta, ta tức giận quá dùng tay đấm đấm hắn vài phát. Hoàng Thần la lên oai oái: – Ta xin lỗi… Xin lỗi nàng mà

Tiện tay ta làm phép treo ngược hắn lên nói:

– Cho chừa nè – rồi cười khúc khích

Ta nhìn ra ngoài trời, đã xế trưa rồi cơ à? ” Muộn hẹn với Kim Quân mất” ta chạy biến đi mất không quên nói với lại:

– Ta đi chơi nhéeeeeeeeeeeeee!!!