pacman, rainbows, and roller s
Hoàng Hậu Lưu Hắc Bàn

Hoàng Hậu Lưu Hắc Bàn

Tác giả: Giáo Ưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211570

Bình chọn: 9.5.00/10/1157 lượt.

đời này vi thần không báo được thù, thề không làm người.”Đoàn Bỉnh Nhật giật mình một cái.“Lưu huynh thật sự là sảng khoái ân cừu, tốt! Tốt!”Nhìn chằm chằm vào vẻ mặt nói một đằng làm một nẻo của Đoàn Bỉnh Nhật, Lưu Hiết cũng mỉm cười.Đây, chính là điểm bắt đầu quen biết giữa Đoàn Bỉnh Nhật cùng Lưu Hiết.Hai người mặc dù tính tình khắc hẳn, lại rất hợp nhau. Lúc thượng triều có đối chọi gay gắt, hạ triều lại dính lấy nhau như hình với bóng. Sau đó, các hoàng tử dấy lên cuộc chiến đoạt chính. Lưu Hiết dẹp bỏ nghị luận của mọi người, toàn lực ủng hộ Hạo vương gia. Rốt cuộc cũng đưa được Đoàn Bỉnh Nhật ngồi lên ngôi rồng. Tình nghĩa quân thần giữa hai người cũng trở thành giai thoại truyền lưu muôn đời trong vương triều Đoàn Thị.Rất nhiều năm sau… PHIÊN NGOẠI 2 GIAN THẦN (5)Hoàng đế bất chấp mọi can ngăn, cố ý đi Đông Giao săn bắn. Trong lúc săn đuổi một con gấu đen, bất hạnh té ngựa.Lưu Hiết còn chưa kịp mặc xong triều phục, vội vã vào cung. Trong Hiên La Điện, các cung phi, hoàng tử đã quỳ đầy điện.Đến bên ngoài tẩm điện của hoàng thượng, Đường hoàng hậu đang từ trong phòng đi ra, trên mặt còn đẫm nước mắt.“Lưu đại nhân, rốt cuộc ngài cũng đến rồi.” Đường hoàng hậu sắc mặt tái nhợt, khẽ gật đầu với hắn. “Hoàng thượng… Đang đợi ngài. Chỉ sợ hoàng thượng… không qua khỏi đêm nay.”Thân thể Lưu Hiết chấn động kịch liệt.Mới hôm qua còn khỏe mạnh như rồng như hổ, sao bây giờ lại…Lưu Hiết ngửa đầu, hít sâu một hơi.Người này, từ trước đến nay vẫn luôn tùy hứng, quả thật có thể nói là làm xằng làm bậy. Ngay cả tính mạng của mình cũng không biết quý trọng. Về điểm này, cho dù đã là một hoàng đế, cũng không hề thay đổi chút nào.Hắn cúi đầu xuống, che giấu biểu tình trên mặt, đi vào tẩm điện của Đoàn Bỉnh Nhật.Trong điện trống trơn, chỉ có long sàng vàng đậm đặt ở chính giữa. Hắn gần như là lần đầu tiên phát hiện, trong tẩm điện này hóa ra lại lạnh băng như vậy.“Hoàng thượng.” Hắn quỳ xuống trước long sàng.“A, ngươi đã đến rồi.” Người trên long sàng nhẹ nhàng nói.Trong đầu hắn lại vang lên những tiếng ù ù.“Lưu khanh, trẫm có một ít chuyện, muốn… muốn dặn dò ngươi.” Giọng nói của Đoàn Bỉnh Nhật bình thản, không biết là do không còn sức lực hay là đã xem nhẹ cái chết.“Hoàng thượng!”“Lưu khanh, ngươi nghe trẫm nói.”“Mời hoàng thượng nói.”“Trẫm… kỳ thật không mấy thích hợp để làm hoàng đế. Có điều, chẳng qua là vì có người bạn như ngươi, trẫm không làm hoàng đế thì thật sự quá, quá lãng phí… Cho nên … Trẫm cố mà làm…”“Hoàng thượng!” Sắc mặt Lưu Hiết thay đổi một lần.“Khụ…” Đoàn Bỉnh Nhật thở ra một hơi thật dài.“Lưu Khanh, chuyện triều chính, từ trước đến nay luôn là ngươi nói gì thì trẫm nghe nấy. Vân Chướng còn nhỏ, hoàng hậu nhu nhược, sau này… Thiên hạ sau này vẫn phải làm phiền ngươi chịu khó hỗ trợ…”“Hoàng thượng, ngài an tâm dưỡng bệnh, sẽ không có việc gì!” Lưu Hiết bật thốt ra. Rồi sau đó, hắn cả kinh. Đây thực tại không giống những gì hắn sẽ nói. Những lời dối trá như vậy, bất đắc dĩ như vậy.“Lưu Hiết…” Đoàn Bỉnh Nhật làm như không nghe thấy. “Con ta cùng thiên hạ… liền giao cả cho ngươi.”Thanh âm của y từ từ thấp xuống, cuối cùng hoàn toàn chẳng còn động tĩnh.Một cảm thụ khác thường nghẹn trong cổ họng của Lưu Hiết, giống như phẫn nộ, lại như hoài nghi. Đoàn Bỉnh Nhật, tên khốn khiếp này. Ngay cả chết cũng chết ngoài dự đoán của mọi người. Ngay cả thời gian chuẩn bị cũng không chịu lưu cho người khác…Lưu Hiết đứng dậy, đi đến bên cạnh long sàng, lẳng lặng nhìn xem hoàng đế đã mất đi sắc máu.“Đoàn, Bỉnh, Nhật!” Hắn nghiến răng nghiến lợi gọi.Vốn tưởng đã tắt hơi thở, Đoàn Bỉnh Nhật đột nhiên mở mắt ra.“Lưu khanh…” Y rõ ràng nở nụ cười, “À, năm đó, gà của ngươi, đích xác là do trẫm trộm.”Lưu Hiết trừng mắt lên nhìn y, nói không ra lời.Thần tình trên khuôn mặt y dần dần buông lỏng, mang theo một nụ cười, nhắm đôi mắt lại.Lưu Hiết nhịn không được, đưa tay thăm dò hơi thở của y.Lúc này đây, đích xác là hoàn toàn không còn hơi thở.Thân thể cao lớn tráng kiện của Đoàn Bỉnh Nhật nằm trên long sàng to rộng như vậy, lại sinh ra một cảm giác gầy yếu.Lưu Hiết toàn thân dần dần rét run, lạnh đến cực điểm, hắn bật cười lạnh lẽo.Đoàn Bỉnh Nhật, ngươi giỏi lắm.Lâm chung ủy thác sao? Ngươi đừng hòng. Thật cho rằng ta không dám khi dễ cô nhi của ngươi, đoạt thiên hạ của ngươi sao!Hắn ghé sát vào bên tai người đã chết:“Đoàn Bỉnh Nhật, ta đã nói rồi. Ăn trộm gà hủy rau, hại ta lưu lạc đầu đường, thù này không báo, ta thề không làm người.” PHIÊN NGOẠI 3 THÁI TỬKim Phượng luôn luôn tin chắc, thành công lớn nhất trong đời này của mình, chính là nuôi dạy được đứa con trai Thành Tư.Ngày hôm đó, Thành Tư theo thường lệ đến thỉnh an thái hậu. Thái hậu gian xảo toét ra khuôn mặt tươi cười. “Thành Tư à, cháu yêu thích bà nội nhiều hơn, hay là yêu thích mẫu thân cháu nhiều hơn?”Thành Tư cất giọng mềm mại, lại rất dứt khoát, “Đều thích!”“Ách, nếu như nhất định phải phân rõ một người thích nhất thì sao?”“…”Thái hậu ngẫm nghĩ một lát, quyết định thay đổi sách lược, móc ra một vắt xôi tím tròn trịa thơm phức.“Thành Tư thích ai nhất?”Thành Tư nhìn