XtGem Forum catalog
Hoàng Hậu Lưu Hắc Bàn

Hoàng Hậu Lưu Hắc Bàn

Tác giả: Giáo Ưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211785

Bình chọn: 7.5.00/10/1178 lượt.

hỗn loạn.“Đại phu nhân đích xác đã nói như thế, xin mời nương nương vào trong.”Kim Phượng ngơ ngẩn nhìn qua cánh cửa đang mở ra phân nửa, sau đó nắm chặt nắm tay, sửa sang lại xiêm y rồi đi vào cửa.Lưu đại phu nhân yên lặng nằm ở trên giường. Đệm chăn cẩm tú, rèm màn lụa mỏng càng làm nổi bật lên làn da tái nhợt của bà. Trên trán bà buộc tết bốn tấm lụa trắng rộng, thần sắc đờ đẫn, trông giống như một chiếc lá khô dễ vỡ.“Mẫu thân.” Kim Phượng ngồi xuống bên giường.Lưu đại phu nhân từ từ mở mắt ra, sau đó lại không có sức lực rũ xuống, cũng không lập tức lên tiếng. Kim Phượng nhìn chằm chằm vào mặt bà, bình tĩnh, yên lặng chờ bà lên tiếng.Lại qua hồi lâu, Lưu đại phu nhân rốt cuộc mở miệng một cách khó khăn. Giọng nói bay bổng, tựa như gió thổi qua liền tan mất.“Mọi người nói, bệnh lâu thành y. Ta sống không quá đêm nay.” (Bệnh lâu thành y: Người bệnh lâu ngày cũng có thể thành đại phu)“Mẫu thân…” Kim Phượng vốn cho rằng trong lòng mình đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng chỉ một câu nói của Lưu đại phu nhân đã khiến cho toàn bộ nước mắt của nàng đều chảy ra hết. “Đừng nói như vậy.” Nàng khóc không ra tiếng. “Phụ thân đang trên đường trở về. Ngài nhất định phải đợi đến khi ông ấy trở lại.”Lưu đại phu nhân lắc đầu: “Ta không đợi được chàng.”“Sẽ đợi được.” Kim Phượng cầm tay Lưu đại phu nhân, tựa hồ làm như vậy sẽ có thể truyền được chút ít sức lực qua cho bà.“Đợi không được. Đời này của ta… cho tới bây giờ vẫn không thể đợi được chàng.” Ánh mắt Lưu đại phu nhân rất xa, trống trơn, không biết đang suy nghĩ điều gì. CHƯƠNG 70 (2)Kim Phượng chỉ đành rơi lệ.“Kim Phượng… Mẫu thân có lời muốn nói với con.”“Ngài… còn muốn nói chuyện với con sao?”Lưu đại phu nhân thở dài một hơi thật sâu: “Kim Phượng, mặc kệ người khác nói thế nào, ta … vẫn luôn xem con như con gái ruột của mình. Đưa con vào cung, ngay từ đầu ta đã không đồng ý. Nhưng phụ thân con đã quyết, ta cũng không có cách nào. Con… có hận ta không?”“Kim Phượng không có.” Kim Phượng lau nước mắt. “Ở trong lòng Kim Phượng, ngài là người phụ nữ tốt nhất trên đời.”Vầng trán Lưu đại phu nhân chậm rãi giãn ra, mỉm cười: “Ta luôn cảm thấy, ta đã dạy bảo con rất khá.”Kim Phượng không ngừng gật đầu: “Đúng vậy, ngài đã dạy dỗ con rất tốt.” Không chỉ là những tâm kế xử thế kia, cũng không chỉ là sự nhường nhịn cùng khoan dung, quan trọng nhất là, người phụ nữ này đã dạy nàng lòng yêu thương và trả giá.“Những gì ta có thể dạy đều đã dạy cả cho con. Làm sao để trở thành một thê tử tốt, làm sao để trở thành một hoàng hậu tốt.” Lưu đại phu nhân nhìn Kim Phượng chăm chú: “Nhưng có một điều, ta không có cách nào dạy con. Đó chính là, làm thế nào lấy được tình yêu của nam nhân.” Lưu đại phu nhân cười khổ. “Cho dù là ta, cuối cùng cả đời cũng không có được tình yêu của phụ thân con.”“Phụ thân con yêu ngài.” Kim Phượng nói.“Yêu ta, vì sao lại hết lần này đến lần khác liên tiếp cưới thiếp? Ta làm bộ như không thèm để ý, ông ấy liền yên tâm thoải mái, cho rằng ta thật sự không thèm để ý.” Lưu đại phu nhân nghiêng mặt qua. “Tình yêu đối với nam nhân, luôn có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Nam nhân chưa từng có tình yêu, chỉ cần sưu tầm được những cô nương xinh đẹp lại có tài, vẫn vô cùng vui vẻ. Nhưng cô nương xinh đẹp, cũng không phải là sẽ càng dễ dàng chiếm được tình yêu của nam nhân.”“Mẫu thân…” Kim Phượng nghi hoặc, cũng không hiểu Lưu đại phu nhân nói như vậy là có dụng ý gì.“Kim Phượng, con xứng đáng có được tình yêu của nam nhân.” Lưu đại phu nhân lẳng lặng nhìn Kim Phượng, muốn đưa tay ra sờ lên khuôn mặt nàng, nhưng chỉ miễn cưỡng giật giật đầu ngón tay, liền bất lực để xuống. “Hãy hưởng thụ cuộc sống này, đừng giống như ta vậy.”“Mẫu thân hối hận ư? Hối hận vì đã hy sinh cho phụ thân nhiều như vậy?”Lưu đại phu nhân cười yếu ớt: “Không hối hận.”“Nhưng mà, con không cần phải giống như ta vậy.”Kim Phượng lệ rơi đầy mặt.Ánh mắt Lưu đại phu nhân dần dần trở nên mông lung, tựa hồ trong khoảnh khắc liền muốn rơi vào giấc mộng vô biên vô hạn. Kim Phượng vội vàng gọi bà: “Mẫu thân!”Lưu đại phu nhân không ngừng chấn động, ánh mắt chợt tụ lại trên gương mặt Kim Phượng.“Kim Phượng, mẫu thân có hai chuyện muốn dặn dò con. Chuyện thứ nhất, phía dưới gối đầu có một cây quạt, con thay ta… trả lại cho Đoàn Long Nguyệt. Nói cho ông ấy biết, kiếp sau, ngàn vạn không cần phải gặp lại ta.” Ho hai tiếng. “Chuyện thứ hai, nói cho phụ thân con biết, ta thật sự… muốn sinh con cho ông ấy. Nhưng thân thể này… ta thật lòng xin lỗi ông ấy.” CHƯƠNG 70 (3)“Mẫu thân, tội tình gì ngài phải như vậy? Ngài ráng chờ một chút nữa, chính miệng nói với phụ thân đi.”Lưu đại phu nhân lắc đầu, trên mặt hiện ra nụ cười an tường có chút ngây thơ. “Ta không muốn chính miệng nói lời xin lỗi với chàng. Rõ ràng là chàng đã nợ ta khá nhiều…”Giống như đã trút xuống được toàn bộ gánh nặng, đôi mắt xinh đẹp mà suy yếu rốt cuộc chậm rãi khép lại. Bàn tay đang nằm trong tay Kim Phượng cũng từ từ mềm nhũn ra.Kim Phượng sửng sốt.Một sinh mạng cứ như vậy biến mất trước mặt nàng. Nàng không biết phải tiếp nhận như thế nào. Tựa như