trong vắt, từng ngôi chùa miếu và ngọn tháp trắng bên ngoài khung cửa sổ.
Dương Chiêu chợt thấy, đây quả là một hành trình lười biếng đến không thể lười biếng hơn.
Đường về bình an, yên ổn, hai người khởi hành sớm nên lúc chín giờ tối đã xuống tàu, quay trở về thành phố.
Lúc ngửi thấy mùi hương thành phố phương bắc lạnh lẽo, Dương Chiêu có một cảm giác thảng thốt như cách đã mấy đời.
Trần Minh Sinh kéo khóa túi du lịch, bảo Dương Chiêu: “Em chờ anh ở cổng, anh đi lấy xe.”
Dương Chiêu gật đầu.
Trần Minh Sinh lái xe trở lại, Dương Chiêu bỏ vali vào trong cốp xe, sau đó cô ngồi vào ghế trước, Trần Minh Sinh hỏi: “Anh đưa em về nhà nhé?”
Dương Chiêu hỏi lại: “Anh có muốn đi ăn gì không?”
Trần Minh Sinh: “Em đói rồi?”
Dương Chiêu lắc đầu: “… Không.”
Trần Minh Sinh hỏi: “Vậy ăn làm gì?”
Dương Chiêu không đáp.
Trần Minh Sinh lướt mắt liếc qua, Dương Chiêu đang ngồi nhìn ra cửa sổ, anh bỗng mềm lòng, nhẹ giọng: “Hôm nay em mệt lắm rồi, về nhà nghỉ ngơi đi, mai anh sẽ gọi cho em.”
Dương Chiêu quay đầu lại nhìn anh trong chốc lát, cô cười: “Ok.”
Trần Minh Sinh đưa Dương Chiêu về tận nhà rồi lái xe về. Lúc đến dưới nhà, anh ngồi lặng trong xe không bước ra. Anh tắt máy xe, cũng không bật đèn, anh cứ thế lặng lẽ ngồi trong bóng đêm.
Qua một lúc lâu, anh lấy di động ra, bấm một dãy số.
Điện thoại kêu ba tiếng đã có người bắt máy.
“A lô.”
Tiếng đáp bên đầu dây kia vô cùng đơn giản, bình thản, giọng nói xa cách pha chút lạnh nhạt.
“A lô! Mẹ, là con đây.”
Đầu dây bên kia yên lặng một lát, sau đó mẹ Trần Minh Sinh thờ ơ hỏi: “Minh Sinh, sao con gọi điện đến?”
Trần Minh Sinh mở miệng mấp máy: “Mẹ, gần đây mẹ khỏe không?”
“Mẹ vẫn khỏe.” Mẹ anh trả lời rất nhanh: “Nếu không có chuyện gì thì con đừng gọi cho mẹ, mẹ vì muốn tốt cho con thôi, tình huống của con rất đặc biệt, lỡ như bị…”
“Mẹ.” Trần Minh Sinh không thể không ngắt lời bà, thấp giọng: “Con đã không còn là…”
“Minh Sinh, con đừng sơ suất như vậy, nếu con vẫn tiếp tục hành động tùy tiện như vậy sẽ dễ bị người ta phát hiện, con có còn nhớ không ba con…”
“Mẹ…” Trần Minh Sinh nhanh chóng cắt ngang bà: “Ba đã chết nhiều năm lắm rồi, mẹ đừng nhắc tới ông ấy nữa được không.”
“Trần Minh Sinh!” Bà bỗng nhiên quát to, Trần Minh Sinh nghiến chặt răng.
“Con chưa từng gặp ba con, nhưng không có nghĩa ông ấy yêu con ít hơn những người cha khác! Chỉ vì con chưa từng gặp ông ấy, cho nên con mãi mãi không biết ông ấy dũng cảm thế nào! Từ nhỏ tới lớn mẹ dạy con thế nào, con quên hết rồi ư? Minh Sinh, ba con vất vả cả đời, nếu ngay cả con cũng không hiểu ông ấy, vậy ông ấy sống thật uổng phí! Là sống uổng phí đó, con có hiểu không?”
“Mẹ, mẹ bình tĩnh, con biết, con đều hiểu hết.”
Trần Minh Sinh giải thích: “Con chỉ muốn nói với mẹ…”
“Mẹ không cần con quan tâm, mẹ sống tốt, con tự chú ý an toàn, nếu cần con có thể gọi cho mẹ, nếu không có gì quan trọng thì đừng gọi linh tinh.” Dứt lời, bà lập tức cúp máy.
Trần Minh Sinh nghe tiếng tút tút vang bên kia đầu dây, một lúc lâu sau mới cúi đầu thầm thì: “… Mẹ, con đã có bạn gái.” Anh siết chặt di động, giọng nói nghẹn ngào: “Con cảm thấy, cô ấy rất thật lòng với con…”
Đêm về khuya, trời tối mịt không thể trông thấy con đường phía trước.
***
Kỳ nghỉ của Dương Chiêu đã chấm dứt.
Tiết Miểu chờ đợi ngày này đã lâu, anh ta liệt kê một danh sách dài công việc tồn đọng gửi cho Dương Chiêu, công việc được sắp xếp theo mức độ quan trọng từ trên xuống dưới, tổng cộng có bốn trang.
Lúc Dương Chiêu nhận được email, cô lập tức gọi điện cho Tiết Miểu.
“Anh đùa sao, từ lúc nào em có thể làm hết đống việc trong bốn trang giấy này trong vòng hai tháng vậy?”
Tiết Miểu vừa cười ha ha, vừa ân cần hỏi thăm tình hình Dương Chiêu, nhưng không hề nhắc tới cắt giảm công việc. Dương Chiêu cũng hiểu tính anh ta, bèn đáp: “Được, em làm.”
Tiết Miểu lập tức nói: “Quá tốt rồi Tiểu Chiêu, trang đầu tiên đang cần gấp, những cái còn lại chỉ cần xong vào tháng ba năm sau là được.”
Dương Chiêu cười khẩy: “Không phải chỉ còn hai tháng sao?”
Tiết Miểu cười gượng, lập tức ngắt điện thoại.
Dương Chiêu liên lạc với cô giáo Tôn ở trường, cô Tôn khen ngợi tình hình học tập gần đây của Dương Cẩm Thiên có tiến bộ, thành tích của thằng bé ngày càng cao.
Dương Chiêu buông điện thoại xuống, cô thở phào. Cô xoay ghế nhìn ra ngoài cửa sổ, cô cảm thấy mọi chuyện đều rất suôn sẻ.
***
Nhân lúc Trần Minh Sinh chở một vị khách đến khu vực của khách bộ hành ở trung tâm thành phố. Sau khi hành khách xuống xe, Trần Minh Sinh lướt nhìn con đường dành riêng cho người đi bộ, con đường này được xem như điểm đặc trưng của thành phố, tất cả các tòa nhà đều mang phong cách kiến trúc đời Thanh cổ kính năm xưa.
Trần Minh Sinh nhìn bảng hiệu một cửa hàng, anh dừng lại, đỗ xe bên ngoài con phố, sau đó anh chống nạng vào đường dành cho người đi bộ.
Đó là một tiệm vàng, Trần Minh Sinh bước vào cửa hàng. Trong tiệm có vài người khách, đa số họ đều đi có đôi có cặp, Trần Minh Sinh đến trước tủ trưng bày, đồ trang sức khúc xạ ánh đèn trắng trong tủ tỏa sáng lấp lánh.
T
