Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328293

Bình chọn: 7.00/10/829 lượt.

nhìn ra, còn cậu một chút cũng không nhìn ra hắn đang nghĩ gì, con người hắn thật là sâu sắc.

– Anh đã nhận ra một số chuyện rồi còn muốn cạnh tranh sao?

Cả người hắn toát lên vẻ kiêu ngạo, lạnh nhạt người khác khó mà tiếp xúc, hắn nhìn Quân như chắc chắn.

– Thì đã sao? Thắng thua vẫn còn chưa rõ!

Trước vẻ nghiêm túc của Quân hắn cũng gật đầu.

– Được tùy anh vậy, nhưng tôi nhắc cho anh nhớ anh đã có hôn ước, anh càng đến gần Hiểu Nhi sẽ càng không được yên ổn. Những chuyện đã xảy ra tôi không tin chỉ là tình cờ, trước khi tôi ra tay thì anh tự đi mà giải quyết đi!

Quân rời khỏi bệnh viện, tâm trạng anh vốn đã không tốt nay còn tệ hơn, từng câu từng chữ cuối cùng mà hắn nói vây quanh đầu óc Quân. Những nguy hiểm mà nó gặp phải chẳng lẽ thực sự do Mỹ Linh sắp xếp, anh cần phải điều tra rõ ràng, nếu anh đã nói như vậy mà Mỹ Linh vẫn không nghe thì đừng trách anh vô tình.

Cậu lấy điện thoại gọi cho ai đó rồi nhanh chóng lái xe đi.

1 Tuần sau.

Cuối cùng hôm nay hắn cũng được xuất viện rồi, không gì tuyệt vời hơn như vậy, cả tuần qua hắn đã chịu đựng hết cực hình này đến cực hình khác từ nó. Mỗi ngày nó đều đem vào viện hết món này đến món khác mà nó mới học được, hắn hiển nhiên trở thành chuột bạch của nó. Nhiều món ăn được, nhiều món hắn vừa cho vào miệng đã nôn hết ra, vì nhẫn nhịn cho nó vui nên hắn mới nhắm mắt nhắm mũi mặc kệ nó muốn làm gì thì làm… nhưng mà nó cứ được nước lấn tới, không thể nhẫn nhịn thêm nữa hắn mới gắt lên với nó ” Dẹp ngay cái ý định sáng chế món mới của cô đi nếu không tôi trừ 50% tiền lương!” Phải thế nó mới chịu nghe lời. Nhưng trớ trêu là dẹp được cái này lại xuất hiện cái khác, nó không nấu ăn nữa mà chuyển sang đọc báo. Sáng nó đi học thì không nói gì… trưa, chiều nó rãnh rỗi là lôi đủ thứ báo, tạp chí ngôi sao, thời trang, ẩm thực, thể thao….. vào hành xác lổ tai hắn… nhìu lúc hắn muốn xỉu đi cho đỡ phiền. Nó đúng là khắc tinh của cuộc đời hắn, chịu hết nổi sự tra tấn dã man hắn bèn nảy ra một ý.

– Cô mà còn đọc nữa là tôi hôn đấy!

Lúc đó nó chỉ cười khì khì rồi chuồn mất dép, từ đó về sau nó chẳng dám đá động gì đến cuốn tạp chí cả.

Hôm nay nó cùng hắn đến trường sau một tuần đi học lẻ loi, vào đến lớp nó đã thấy Vy ngồi ở đó, mặt nhỏ buồn thiu, lo lắng nó tới ngồi bên cạnh hỏi han.

– Mày sao vậy?

Vy im lặng không trả lời càng làm nó thêm lo.

– Vy…. mày bị gì vậy nói tao nghe đi??

Nhỏ nhìn nó cất giọng buồn thâm thẩm.

– Tao với anh Nam cãi nhau rồi!

Lại là Nam, suốt ngày làm bạn nó buồn đừng để nó gặp nó sẽ xé xác anh ta ra gừ…

– Mà chuyện gì mới được?

Chỉ đợi có thế nhỏ òa lên nức nở.

– Anh ta dám trễ hẹn với tao, tao gọi cũng tắt máy, hôm qua tao gọi đi còn nghe có tiếng con gái bắt máy nữa mày nói xem anh ta thật quá đáng!

Nó đứng dậy vỗ cái bốp lên bàn, mặt hầm hầm.

– Gan nhỉ? Được rồi mày nín đi tao sẽ xử anh ta giúp mày!

– Thôi không cần, chuyện này tao sẽ tự giải quyết!

Nhìn gương mặt cương quyết của Vy nó cũng ủ rủ gật đầu.

– Được rồi, tùy mày… có gì thì gọi cho tao.

– Ừ!

Những điều nó và vy nói lọt vào tai hắn, chắc vụ này có hiểu lầm gì đây mà, Nam không phải kẻ lăng nhăng như vậy.

Tiết học bắt đầu cắt đứt những chuyện ngoài lề của tụi học sinh, mọi người tập trung vào việc học và…. chờ giờ ra chơi.

Chương 52: Người Anh Yêu Là Một Cô Gái Ngốc!

Ra về,nó thấy Vy xách cặp đi thẳng ra ngoài cảm giác không ổn nó bèn chạy theo níu tay Vy lại.- Mày định đi đâu?

Vy cười vỗ vai nó.

– Tao về nhà ngủ một giấc, tâm trạng tao vẫn chưa ổn định.

Thấy nó vẫn trưng ra cái điệu bộ nghi ngờ Vy lại nói thêm.

– Yên tâm tao không sao, đến tối tao sẽ tìm anh Nam làm rõ mọi chuyện.

Nó đành thở dài gật đầu.

– Cũng được, vậy để Linh chở mày về tao mới yên tâm.

– Ừ!

Vẫy tay tạm biệt Linh và Vy cho tới họ khuất bóng, nó mới lên xe cùng hắn về nhà.

Suốt từ khi đi học về Vy một bước cũng không rời khỏi phòng, mẹ nhỏ lo lắng sốt ruột cứ liên tục gõ cửa nhưng Vy vẫn không chịu ra. Cho đến 6h tối cửa phòng của Vy mở ra, nhỏ mặc một chiếc váy ren màu vàng nhạt xuống nhà. Mẹ nhỏ chạy đến hỏi han.

– Con ốm hả? Từ trưa đến giờ mẹ gọi mà không trả lời làm mẹ sợ quá!

– Con nhức đầu quá nên ngủ thôi, không sao đâu mẹ.

Thấy sắc mặt Vy vẫn bình thường bà mới yên tâm.

– Không sao thì tốt rồi!

– Mẹ không cần chờ cơm, con ra ngoài một lát sẽ về.

– Ừ đi cẩn thận!

Rời khỏi nhà Vy lái xe đến thẳng nhà Nam, trên đường nhỏ suy nghĩ rất nhiều chuyện để nói với anh, nhỏ nghĩ giận hờn thế này mãi mệt mỏi lắm vẫn nên làm rõ. Chiếc xe rẽ vào một khu dân cư, chợt nhỏ phanh xe gấp tấp vào lề đường, ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn thất vọng nhìn chằm chằm về phía trước. Qua lớp kính xe, có một đôi trai gái ôm nhau thắm thiết, không ai khác đó chính là Nam, anh quay mặt ngược hướng với Vy nên Vy chỉ nhìn thấy cô gái kia đang mỉm cười hạnh phúc, còn anh…. Vy không nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt anh là gì chỉ thấy bàn tay anh khẽ nâng lên ôm cô gái kia vào lòng. Lồng ngực Vy bỗng chốc khó thở, tim nhỏ đau thắt lại nước mắt lăn dài trên gò má, nhỏ đã đưa tay lên che miệng ngăn


pacman, rainbows, and roller s