n trong phòng bỗng chớp tắt chớp tắt, rồi tắt luôn… nó hoảng sợ bây giờ đang là nửa đêm mà… chẳng lẽ có ma. Vừa nghĩ đến thì cửa sổ bên cạnh bỗng đung đưa rồi đập mạnh vào tường, không gian im lặng khiến nó càng hoảng loạn hơn, một vật trắng gì đó xẹt quá, chân tay nó run cầm cập không suy nghĩ gì thêm nữa nó tung ra khỏi chăn chạy nhào về phía hắn… nhảy phóc lên giường kéo chăn, lay lay hắn.
– Huy ơi…. dậy mau….
– Huy……. dậy đi mà…..
Nó kêu hai ba tiếng hắn vẫn không dậy, nó không biết rằng trong thuốc mà trước khi đi ngủ nó đưa cho hắn có thành phần thuốc ngủ nữa nên kêu mà hắn không dậy là như vậy, tiếng động cót két ở đâu đó làm nó nhắm tịt mắt nằm xuống bên cạnh hắn luôn. Ôm chặt lấy cánh tay hắn mà vẫn không hết run nó lại lên tiếng kêu.
– Dậy đi… Huy… tôi năn nỉ anh mà… dậy đi….
– Anh ngủ gì như chết vậy….. dậy….
Sau một hồi nổ lực cuối cùng hắn cũng có dấu hiệu thức giấc, cảm nhận được hơi thở của ai đó bên cạnh mình hắn bật dậy..
– Ai?
– Tôi chứ ai? – Nó thì thầm, mừng quýnh lên vì hắn đã chịu dậy.
Hắn ngạc nhiên, đêm hôm khuya khoắt nó nhảy lên giường hắn làm gì vậy trời?
– Sao cô nằm trên giường tôi? Còn nữa sao phòng tối thui vậy?
– Có ma….. tôi sợ….
Nó nói tay vẫn ôm chặt lấy cánh tay hắn không chịu buông, tiếng cót két vẫn còn.
– Ma ở đâu ra…. cô bị hoang tưởng hả?
– Thật mà…. anh nghe đi có tiếng gì kìa…
Hắn lắc đầu chịu thua nó luôn, nhát gì mà dữ vậy, có tiếng động thôi mà cũng sợ.
– Không có gì đâu, bỏ tay ra đi.
Nó nhất quyết không bỏ ra, nếu tiếng động không phải thì cái vật trắng trắng lúc nãy là gì…
– Không tôi sợ….
– Bỏ tay cô ra coi…
– Không, có chết cũng không bỏ….
Biết không thể cãi lại nó hắn đành để vậy mặc dù mỏi chết được, nó rất bướng điều đó hắn biết, nó không chịu bỏ thì trời có sập cũng vậy thôi.
– Được rồi không bỏ, nhưng cô ngồi lại đàng hoàng coi.
Nghe hắn nói nó dịch lại ngay ngắn, cửa sổ lại đập vào tường theo phản xạ nó úp mặt vào người hắn, tay ghì chặt cánh tay hắn hơn.
– Chỉ là gió thôi mà.
Hắn thấy phản ứng của nó như vậy bèn nói.
– Gió gì kì vậy? Anh đừng hòng lừa tôi….
Trời ơi…. thật là hết nói nổi với nó, thế là nó giữ tư thế đó ngủ luôn trong lòng hắn, mỗi lần ở trong lòng hắn nó rất nhanh đi vào giấc ngủ, cảm giác như cả thế giới có sập xuống nó vẫn có hắn bên cạnh vậy…. Hắn nghe nhịp thở đều đều của nó lòng dâng lên nỗi ấm áp, hắn vui vì mỗi lúc sợ hãi nó đều dựa dẫm vào hắn, đèn đã sáng trở lại, nhìn gương mặt ngủ say, cái điệu bộ chép chép miệng làm hắn không tự chủ được mà đặt một nụ hôn lên má nó. Bế nó về giường đắp chăn kĩ càng hắn mới yên tâm trở về giường của mình….. cả hai chìm vào giấc ngủ say…
Chương 49: The Second…..
Hôm nay nó đến lớp như thường ngày, vì ngày mai hắn mới xuất viện nên nó tự đi xe bus đến trường. Chuông vừa reo ra chơi vang lên là mấy đứa trong lớp nó nháo nhào lên chạy ùa ra canteen, Quỳnh Anh lại lên lớp nó kéo Hoàng đi mất tăm.
– Cục cưng, em muốn ăn gì? -Tuấn dọn sách vở ngay ngắn lại rồi quay sang hỏi Linh bằng giọng điệu cưng chiều, nó và Vy ngồi gần cũng nỗi hết da gà.
Linh thì thản nhiên nói.
– Như thường ngày đi.
Tuấn đứng lên làm điệu bộ chào kiểu quân sự.
– Yes sơ…. – rồi chạy biến đi.
Trong lớp chỉ còn lại ba đứa nó.
– Mày và Tuấn tiến triển nhanh thật!
Vy mắt không rời cuốn tiểu thuyết bóng loáng mới mua của mình, cất lời châm chọc.
– Cũng không bằng mày với anh Nam.
Linh không chịu thua đáp lại.
– Hờ…. tất nhiên em mãi cũng kém chị 1 bậc nhé!
Hai cô nàng lại cãi nhau chí chóe, nó ngồi bên cạnh chống tay lên bàn, mắt hướng ra sân trường ủ rủ. Cãi nhau 1 lúc hai đứa kia mới để ý tới cụ bà ngồi cạnh là nó đây, Linh hỏi.
– Sao trông mày ủ rủ thế?
Vy cũng gấp cuốn tiểu thuyết lại, nhìn nó gật đầu.
– Tao cũng thấy vậy… có chuyện gì hả?
Bên ngoài cửa, An Nhiên vừa định bước vào lớp nghe tiếng nói bên trong vọng ra khiến nhỏ dừng bước.
Nó cất giọng buồn bã.
– Tao vẫn chưa gặp được anh Quân, chắc anh ấy giận tao thật rồi?
Linh cũng ỉu xìu theo nó, vỗ vỗ vai an ủi.
– Chắc không đâu… tao thấy anh ấy rất quan tâm mày mà.. khi nào gặp thì giải thích cho anh ấy hiểu là được.
– Ừ đúng rồi! Cũng đâu phải là mày cố ý không đi đâu.
Nó úp mặt xuống bàn rầu rĩ, biết là vậy nhưng trong lòng nó cảm thấy rất có lỗi…..
An Nhiên xoay người rời khỏi đó, tiến đến dãy khối 12. Nhỏ phải kể lại việc này cho Mỹ Linh nghe mới được.
Ra về nó cùng Vy chờ Nam đến đón rồi tới bệnh viện luôn. Hắn buồn chán ở trong bệnh viện nên suốt ngày ôm cái laptop làm việc, công ty trong thời gian này có nhiều việc, nhiều dự án quan trọng thôi thì tranh thủ luôn. Nó mở cửa đi vào nhón gót hết sức nhẹ nhàng tới đằng sau lưng hắn thì….
– HÙ….. hết hồn chưa?
Ai dè cái trò cũ rích của nó đã bị hắn phát hiện từ lúc nó mở cửa lận nên nó có hù cỡ nào hắn cũng không hết hồn nổi mà chỉ trưng ra bộ mặt dọa người dọa ma đó đó… làm nó tuột hứng không thèm nói gì luôn. Sau khi tu xong ly nước nó lấy điện thoại ra chơi game ngon lành… mặc kệ cái tên sao chỗi kia luôn.
Vy và Nam do đi cất xe nên lên sau, vừa vào phòng