Insane
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327674

Bình chọn: 10.00/10/767 lượt.

ẫn không thể ngăn được vậy phải làm sao đây, nó không thể biết được tin này nếu biết e là nó chịu không nổi mất.

– Ta chỉ có thể kéo dài việc thông tin chưa đưa lên truyền hình trong mấy ngày thôi, việc còn lại ta thực sự không quản nổi, mong con hiểu.

– Được rồi, tôi sẽ tìm cách.

Hắn đứng dậy rời khỏi, ra đến cửa thì tiếng nói ông Hiểu truyền đến.

– Con bé đó thực sự đã khiến con thay đổi rất nhiều, ta không ngăn cản con việc gì nữa cả, năm xưa là ta gián tiếp hại chết mẹ con, có oán giận con cũng đã làm rồi!, bây giờ ta không mong con tha thứ, ta chúc con sớm tìm được hạnh phúc, buông bỏ được nỗi đau trong lòng! Hãy bảo vệ người con muốn bảo vệ đi.

Nắm chặt vặn cửa hắn giữ cho mình không bị lung lay bởi những lời nói đó, hắn mở cửa đi thẳng râ khỏi công ty.

Ông Hiển nhìn theo với nỗi buồn không thể diễn tả thành lời ” Uyên Linh em đừng trách anh có được không? Chờ anh, khi nào Huy nó yên bề gia thất anh sẽ đến bên em”.

Bóng chiếc Lexus lao nhanh trên đường, chỉ còn sót lại vài hạt bủi li ti rơi xuống.

…………………………………………………………………………

– Woa… mua được nhiều đồ quá! Cảm ơn anh nhé!

Nó phấn khích cười nhìn Quân cảm ơn rối rít.

– Làm osin không công cho em cả buổi sáng chỉ cảm ơn thôi sao? – Quân vờ giận.

Nhìn bộ dạng giận dỗi của Quân làm nó phì cười.

– Được vậy anh muốn gì?

– Về nhà em nấu cho anh một bữa cơm.

– Cái đó thì….

Nó bối rối làm sao đưa Quân về nhà nó được khi mà nó cũng đang nương nhờ ác quỷ là hắn chứ. Biết nói làm sao với Quân đây?

– Sao thế nào? – Quân nhìn nó lưỡng lự tưởng nó không muốn có hơi buồn.

– Có thể đổi sao cái khác được không?

Quân cười xoa đầu nó.

– Anh đùa đấy! Thôi để anh đưa em về việc trả ơn sau này anh sẽ đòi.

Không muốn làm nó khó xử, đến khi muốn ắt hẳn nó sẽ tự nói với cậu, đối với cậu ghét nhất là biép buộc thế nên cậu sẽ không dùng cách ép buộc với nó.

Nó bảo Quân đậu xe nơi lần trước rồi vẫy tay tạm biệt cậu, chờ đến xe mất hút mới chạy về nhà.

Cả buổi tất bật trong bếp cuối cùng cũng nấu xong nhìn thành quả sau 1 tiếng học tập món mới từ sách nó gật đầu hài lòng. Nhìn lên đồng hồ đã 12h40 rồi sao hắn vẫn chưa về nhỉ? Dù gì cũng ăn sáng cùng Quân rồi đợi hắn về vậy.

Nó đi ra phía sau vườn ngồi dưới bóng mát của một góc cây, khung cảnh mát mẻ thật.

– Cô làm gì ở đó vậy? – Tiếng hắn ở sau lưng.

Nó quay lại cười tươi nói vẫy tay với hắn.

– Mát lắm! Qua đây ngồi đi.

Hắn bước đến ngồi xuống bên cạnh nó.

– Làm hết việc chưa mà rãnh rỗi ra đây ngồi?

– Hết rồi!

Giữa hai người bỗng chốc chìm vào im lặng, nghe tiếng chim ríu rít hót vang cả một góc sân. Nó quay sang thì bắt gặp hắn đang nhắm mắt lại , gió thổi làm vài sợi tóc rũ xuống trán hắn, nó nhìn như bị thôi miên vào đó. Hắn chợt cười cười mở mắt làm nó giật mình quay đi.

– Đẹp quá hả? – Hắn dí sát mặt lại nói nhỏ vào tai nó.

– Điên, anh nằm mơ à! Đồ ác quỷ, đồ biến thái, đồ sao chỗi, đồ…..

Hắn nhăn mặt lại, nó im luôn. Im lặng một lúc hắn nói chất giọng rất nhỏ tựa hòa vào không khí.

– Nếu 1 ngày cô phát hiện ra sự thật xin cô đừng trách tôi.

Nói xong hắn đứng dậy đi vào nhà, bỏ lại ánh nhìn ngu ngơ của nó.

– Anh ta bị gì vậy trời? – Nó lẩm bẩm rồi cũng vào nhà.

Ngồi vào bàn ăn nó vui vẻ khoe.

– Hôm nay tôi nấu món mới anh nếm thử xem.

Nó gắp miếng thịt sườn xào chua ngọt vào chén của hắn rồi múc một chén canh đặt trước mặt hắn. Sau đó chống tay lên cằm chăm chú nhìn xem phản ứng của ai đó.

Hắn cũng cầm đũa lên nếm thử món sườn rồi lại thử canh.

– Thế nào có ngon không? -Nó làm vẻ mặt mong chờ không để nó toại nguyện hắn nói.

– Ăn không ngộ độc là may rồi!

– CÁI GÌ? anh dám nói vậy hả? Không cho anh ăn nữa trả đây.

Nó bay tới giật.

– Nè, cô làm gì vậy?

– Anh nhịn đi, hứ..

– Đây là nhà tôi, đồ ăn cũng là của tôi.

– Nhưng là tôi nấu nó là của tôi.

– Của tôi.

– của tôi.

.

………………………………………………………….

Màn tranh cãi nảy lửa nổ ra, càn quét căn bếp tội nghiệp.

Chương 46: Mất Điện Rồi!

Đánh một giấc tới tận chiều tối, nó mới mò xuống nhà. Vừa xuống đã thấy hắn đứng trước nhà nói chuyện với ai đó, nảy ra ý mới nó lén lút đi hết sức nhẹ nhàng đến đằng sau hắn. Tất cả đã chuẩn bị xong miệng nó đếm… 5… 4… 3… 2…1….- HÙ…. Á MẸ ƠI CỨU CON Á!!!!!!!!!

Khi hắn vừa quay lại thì nó hù cũng chồm người ra phía trước lè lưỡi , điệu bộ khó đỡ mục đích là định làm cho hắn hết hồn ai dè lúc nó chồm tới hắn đã kịp né sang 1 bên nên nó mới chới với ra phía trước chân lọt xuống bậc thang… trời phật cũng phù hộ hắn nhanh tay bắt kịp túm nó lại không thôi…. ôi chẳng tưởng tượng nổi….

Nó ngồi bẹp xuống bậc thang xoa xoa cái chân, miệng lèm bèm chửi hắn.

– Đồ ác ôn, đồ sao chỗi miễn đến gần anh là thế nào tôi cũng gặp xui xẻo là sao?

Hắn buồn cười ngồi xuống cạnh nó.

– Tự làm tự chịu đi, tôi có ép cô hù tôi đâu.

Nó lườm lườm hắn.

– Không phải anh đang nói tôi tự chuốc họa đấy chứ? Có biết đau không hả? Hic… bàn chân ngọc ngà của tôi…

– Thật là chịu hết nổi với cô, bỏ cái tay ra tôi xem nào!

Nó bỏ tay ra như lời hắn nói, hắn chăm chú nhìn vào chỗ đỏ trên chân nó rồi xoa xoa mọi động tác đều