The Soda Pop
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324944

Bình chọn: 10.00/10/494 lượt.

iờ nhiều nhất và Hạ Băng, Tiểu My,Như và Nhi.

– Còn đến những ba người ai sẽ làm chuyện đó đấy?

Nhi thắc mắc hỏi Huy, tra qua tra lại vẫn còn đến 3 người để tìm ra người cuối cùng vẫn còn khó khăn, chợt Huy hỏi.

– Trước khi nộp bản thiết kế để may thì em để chúng ở đâu?

– Em… không nhớ rõ…

Nhi lắc đầu Huy nói.

– Cố gắng nhớ lại đi điều này rất quan trọng!

Nhi vỗ vỗ vào đầu cô cố gắng nhớ lại, từng hình ảnh lướt qua trong đầu Nhi, chợt cô a lên 1 tiếng.

– Em nhớ rồi, trước khi giao cho phòng may em bị đau bụng nên đặt trên bàn rồi vào phòng vệ sinh hôm đó là thứ 6 vào giờ nghỉ trưa.

Huy điều chỉnh đoạn băng vào trước giờ nghỉ trưa, đến giờ Hương là người đi ra đầu tiên sau đó mọi người cũng lần lượt đi ra ngoài và có cả Hạ Băng, Như và Tiểu My.

– Sao lại như vậy họ rời đi hết rồi!

– Khoan đã! chờ chút! Người đó sẽ quay lại!

Huy nói với Nhi, và đúng như vậy,15 phút sau, sau khi Nhi rời đi Hạ Băng và Tiểu My quay lại nhưng người vào trong là Hạ Băng còn Tiểu My đứng bên ngoài quan sát khoảng rất nhanh 5 phút sau Hạ Băng bước ra trên tay cầm 1 cái điện thoại, cô ta giơ lên nháy mắt với Tiểu My rồi cả hai rời đi, 3 phút sau Nhi quay lại.

Tất cả đã rõ người sao chép và truyền tin tức cùng bản thiết kế cho W.F là Hạ Băng và Tiểu My. Hiểu Nhi tức giận nắm chặt tay lại thành nắm đấm, cô đứng phắt dậy định tiến ra ngoài thì bị Huy cản lại.

– Em định đi đâu?

– Đi bắt cô ta nhận tội!

Huy giữ tay Nhi lại từ tốn.

– Bình tĩnh đi Nhi, em nghĩ chỉ như vậy mà đủ để kết tội họ sao? Chúng ta đã bắt tận tay hay tận mắt chứng kiến họ sao chép đâu!

– Vậy chẳng lẽ cứ như vậy rồi bỏ qua!

– Anh có cách để họ không đánh mà khai!

Ánh mắt Huy biểu hiện sự chắc chắn Nhi nhìn anh thắc mắc vô cùng.

– Ý anh là cách gì?

Huy cười nhẹ kéo tay Nhi ra khỏi đấy, anh lái xe đưa cô trở về nhà.

Vừa vào cửa Nhi đã chịu hết nổi mà hỏi lại Huy.

– Nói cho em biết anh đã nghĩ ra cách gì rồi?

Huy ngồi xuống sofa rót một ly nước cho cô và nói.

– Ngày mai chỉ cần để bảo vệ nói một câu trước mặt hai người bọn họ thì tự khắc họ sẽ mắc bẫy của anh!

…………………………………………………

Sáng.

Mọi người đều đi làm bình thường giữa tâm bão của dư luận về tập đoàn, báo đài hôm nay đã không còn đưa tin vô căn cứ nữa có lẽ là do lời hứa của Nhi với bọn họ.

Nhi cùng Huy bước vào trong, Hạ Băng và Tiểu My cũng vừa đến, hai cô mặt mày vẫn bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cả hai bước vào thang máy chợt có 2 người bảo vệ cũng chen vào. Hạ Băng bực bội vuốt lại mái tóc bị họ đẩy vào lúc nãy nên rối, cô và Tiểu My trò chuyện bình thường cho đến khi hai người bảo vệ kia nói chuyện xì xầm với nhau, nội dung làm Cô chú ý.

– Nghe nói hôm qua Alice và tổng giám đốc xuống phòng giám sát tìm băng ghi hình đó.

– Rồi có tìm được gì không? Hôm qua tao không có trực.

– Nói nhỏ mày nghe thôi đừng nói ai khác nghe nha. Lúc rời khỏi tao có nghe tổng giám đốc nói nhỏ với Alice là trong phòng thiết kế có một máy theo dõi ngầm đặt sát vào mép tường bên tay trái, máy đó được nối với một nơi đặc biệt nào đó không thuộc công ty mình, trưa nay tổng giám đốc sẽ đi tới đó á!

– Ghê vậy! Công ty này ghê lắm! Không theo dõi ngầm như vậy làm sao biết ai muốn hại công ty chứ! Người đó sắp ở tù rồi!

Cửa thang máy mở hai người đó rời đi, còn lại Hạ Băng và Tiểu My. Nghe xong mấy lời đó gương mặt của Tiểu My tái mét cô ta nói với Hạ Băng, hai cô gái không để ý một vật nhỏ chớp đỏ đang đặt phía sau lưng.

– Tao lo quá mày ơi! Lỡ như….

– Không có gì phải sợ đó chỉ là lời nói của bảo vệ sao tin được.

– Nhưng, nếu là thật bọn họ sẽ điều tra ra được mày là người chụp lại bản thiết kế và giao cho Khánh.

Hạ Băng trừng mắt giơ tay lên bịt miệng Tiểu My.

– Ai đánh mà mày khai vậy? Cũng may chỉ có tao với mày chứ không mang họa rồi.

Tiểu My bị bịt miệng đến khi ra khỏi thang máy, Hạ Băng vẫn bình thường duy chỉ có Tiểu My là hoang mang lo lắng tất cả hiện rõ trên khuôn mặt. Hiểu Nhi quan sát thấy thì cười nhẹ bước 1 đã xong, bước 2 đánh vào tâm lí của kẻ sợ, đó là Tiểu My.

Một lúc sau thư kí của Huy đến phòng thiết kế và mời Tiểu My đi, cô ta lo lắng không thôi, Hạ Băng cũng lo vì Tiểu My rất hay nói bậy.

Đứng trước mặt Khắc Huy tay chân Tiểu My run bần bật, sao Huy chỉ gọi mỗi mình cô ta lên thế?

– Ngồi đi!

Huy chỉ tay vào cái ghế còn trống phía trước, Tiểu My ngồi xuống không dám ngẩng mặt lên nhìn Huy do cô ta sợ phong thái hay gương mặt lạnh tanh này của Huy.

– Cô biết tôi tìm cô làm gì không?

– Không thưa tổng giám đốc.

Huy cười nhẹ xoay xoay đồng xu trên tay.

– Để tôi nói sơ qua nhé! Đại khái là trong thiết bị theo dõi đặc biệt và camera giám sát cô đích thực là người sao chép bản thiết kế!

Tiểu My ngẩng đầu lên xua tay.

– Không có, tôi không có, không phải tôi!

Huy im lặng không nói gì chỉ xoay cái laptop cho cô ta xem một đoạn ghi hình cảnh cô ta đứng lấp ló trước cửa phòng rồi anh tắt ngay, mặt Tiểu My đã xanh mét.

– Thế nào?

Vẫn còn 1 chút bình tĩnh cô ta nói.

– Anh không bắt tận tay sao lại nói là tôi làm được.

” Vẫn còn thông minh” Huy nghĩ anh lại c