XtGem Forum catalog
Hãy ở lại trong trái tim anh!

Hãy ở lại trong trái tim anh!

Tác giả: Gấu Vy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328415

Bình chọn: 7.5.00/10/841 lượt.

nó hỏi hắn đâu thì cô phải trả lời thế nào… thế là Jelly quyết định không nhấc máy, điện thoại cứ reo 2 lần 3 lần… 5 lần… và rồi không reo nữa.

Tối đó Jelly ở lại bệnh viện. Đến sáng hắn vẫn chưa tỉnh, cô tranh thủ về khách sạn thay đồ rồi mua một ít cháo để khi hắn tỉnh lại còn có mà ăn.

Khi Jelly quay trở lại đã hơn 11h trưa, cô đẩy cửa phòng bước vào đã thấy Hắn đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới lòng đường , hồ sơ bệnh án đã được mở ra tất cả nằm rãi rác trên bàn, cô đặt chỗ cháo xuống nói khẽ.

– Anh tỉnh lâu chưa? Có đói không tôi mua ít cháo rồi đấy!

Hắn im lặng, Jelly thở dài.

– Đã xem rồi đúng không?

Một tiếng ừ nhỏ của hắn truyền đến tai Jelly, cô bước đến đứng bên cạnh hắn, im lặng một lúc lâu mới nói.

– Phẫu thuật đi Huy tỉ lệ đến 70% đấy!

Tiếng Hắn nhẹ bẫng.

– Chưa đến lúc!

– Còn chưa đến lúc gì nữa, anh định chờ đến khi nào, bác sĩ nói tỉ lệ càng ngày sẽ càng giảm đấy! Nghe tôi đi!

Jelly nói một hơi, cô thật không hiểu hắn nói chưa đến lúc là đến lúc nào, chờ đến lúc chết hay sao..

– tỉ lệ cao thật đấy nhưng cô không thấy à nếu thất bại tôi sẽ phải mất hết trí nhớ. Hiểu Nhi cần tôi!

– Nhi sẽ hiểu cho anh mà!

Hắn lắc đầu, nó hiểu nhưng nó sẽ không chịu nổi, hắn không muốn làm nó lo lắng, lỡ như thất bại đồng nghĩa với việc Hắn phải quên nó, điều đó là điều hắn rất lo sợ.

– Vậy anh chết rồi cô ấy vui à!

– Tôi chưa an tâm, hãy để tôi làm cho cô ấy mạnh mẽ hơn đã!

Jelly không biết nên nói gì nữa đành im lặng.

Nó bất bật chuẩn bị tất cả các món ăn cho bữa tiệc kĩ niệm tối nay, nhưng lòng vẫn cứ có gì đó lo lắng lắm hôm qua nó gọi điện hắn không nhấc máy hôm nay cũng không thấy gọi lại, nhưng rồi nó gạt bỏ hết mấy suy nghĩ vớ vẩn có lẽ hắn đã lên máy bay. Bày biện tất cả ra bàn nó nhìn đồng hồ đã 5h rồi một chút nữa thôi nó sẽ gặp hắn rồi, tâm trạng vẻ nó lên phòng thay đồ chuẩn bị.

Tất cả xong xui nó xuống bàn ngồi chờ….. đồng hồ đã nhích sang số sau, nó bèn cầm điện thoại lên gọi cho hắn, có tiếng chuông reo nhưng reo mãi vẫn không ai nhấc máy, nó tắt máy tự nhủ có lẽ hắn đang lái xe và tiếp tục chờ. Cứ thế thời gian dài đằng đẵng trôi qua hết số sáu và chuyển sang số bảy, nó lại gọi, gọi mãi vẫn là tiếng chuông khô khốc……

– Nghe máy đi! Anh để Hiểu Nhi gọi mãi à!

Nhìn điện thoại trên bàn cứ reo mãi mà hắn vẫn đứng đó Jelly bực bội nói nhưng hắn chỉ trả lời.

– Tôi không biết phải đối diện với cô ấy như thế nào!

– Anh đấy chẳng lẽ không biết nói câu gì đấy để Hiểu Nhi không phải chờ sao?

Hắn im lặng, Jelly bực bội đi ra ngoài luôn. Ở Việt Nam giờ này chắc cũng đã hơn chín giờ tối rồi, Hắn đã thất hứa, đã trễ hẹn với nó chỉ mong là tắc kè ngốc ấy đừng chờ, hắn không muốn trở về để nó nhìn thấy gương mặt khó coi này của mình.

– Anh là con cún mất rồi!

Nhìn cô gái trong điện thoại hắn khẽ thì thầm

Chương 73: Anh Đã Nói Dối!

Nó khẽ ngẩng đầu dậy, cả người bũn rũn đau nhức, nhìn bàn ăn nguội lạnh vẫn còn nguyên vẹn, nhìn căn nhà vẫn vắng vẻ như suốt 1 tuần nay nó vẫn thế, vội vàng mở điện thoại nhưng trong lòng nó lại dâng lên nỗi thất vọng tràn trề không 1 cuộc gọi, không 1 tin nhắn… Chưa bao giờ Hắn trễ hẹn với nó, chưa bao giờ Hắn để nó phải chờ đợi lâu như thế, Hắn đã hứa sẽ luôn là người chờ đợi nó sao bây giờ lại như thế này…. Nó bỗng cảm thấy rất bất an, chẳng lẽ Hắn đã xảy ra chuyện gì rồi? Đầu óc nó rối rắm lắm cho đến khi chuông điện thoại reo lên, nhìn số máy nó hớt hãi ấn nút nghe, chưa kịp để bên kia alo nó đã tuôn một tràn.- Sao giờ anh mới gọi lại? Có biết em chờ anh cả đêm không? Đã xảy ra chuyện gì thế……

Nó đặt ra không biết bao nhiêu câu hỏi làm Hắn nghe không kịp ngừng lại mất mấy giây hắn nói.

-” Em muốn anh trả lời câu nào?”

Vì lo lắng quá lại giận nữa nên nó không ý thức cũng không cảm thấy sự khác lạ ở giọng nó và ngữ điệu của hắn, không phải chất giọng trầm ấm đầy tự tin nữa mà thay vào đó là chất giọng trầm khàn, không khí chất, giọng nói đầy vẻ mệt nhọc.

– Trả lời tất cả!

Hắn lại im lặng một chút mới trả lời.

– ” Anh có việc bận đột xuất! Mai mới về được, em đừng chờ!”

Sao nó lại cảm nhận được sự nặng nề nào đó trong 3 từ ” Em đừng chờ!”, 3 từ này của Hắn thế, nghe rất lạ……

– Nếu anh không bị gì thì tốt rồi khi nào về cũng được!

– ” Ừ!”

Tắt máy nó trầm ngâm hồi lâu rồi cũng bắt đầu dọn dẹp, nó đổ tất cả các thức ăn mà ngày hôm qua đã tốn không biết bao nhiêu công sức bỏ ra chuẩn bị, dặn lòng là hắn chỉ bận thôi mà sẽ không có chuyện gì.

Đã bước vào mùa hè, năm học cũng đã kết thúc, bây giờ nó chỉ quanh quẩn ở nhà thôi, đi dạo một vòng ra sau vườn nó dừng lại ở những chậu bạch thiên hương mà mình trồng, hạt ngày nào nó gieo giờ đã thành cây con mất rồi, chẳng mấy chốc cây sẽ nở hoa thôi, nó lại chăm chỉ tưới nước cho chúng.

– Chuyến bay mang số hiệu A450 từ Roma, Italia đến Hồ Chí Minh, Việt Nam đã hạ cánh…. xin nhắc lại chuyến bay…….

Bóng dáng của Hắn và Jelly đang kéo hành lí tiến ra ngoài, ra đến xe Jelly hỏi.

– Tôi bắt taxi về khách sạn được rồi anh về nhà đi, hãy suy nghĩ thật kĩ nhé thời gian chẳng chờ anh đâu!

Hắn nhìn Jelly