hật sự chán ghét cái tình trạng này lắm rồi!
– Vì tôi không muốn thế thôi!
Hắn nhàn nhạt nói, người quay lưng với nó nên nó không thấy biểu cảm của hắn ngay lúc này.
– Anh tưởng không thích là muốn làm gì làm sao? Tôi không cho phép đó!
– Cô có quyền gì?
– Tôi không có quyền gì nhưng tôi cũng không thích như vậy…. khó chịu lắm anh biết không?
Giọng nó có phần nhỏ lại, và câu nói cuối cùng khi nó lướt qua hắn càng nhỏ hơn, câu nói khiến hắn đứng yên một chỗ rất lâu.
– Tôi thừa nhận tôi quan tâm anh!
Hắn rối bời bởi câu nói đó của nó….. và hắn không biết rằng bản thân sẽ còn gặp phải những điều bất ngờ hơn thế nữa!!
P/s: Bây giờ là 22:17 phút……. ai là người đọc chương mới đầu tiên đây?????
Gấu buồn ngủ quá! Đi ngủ đây chúc m.n ngủ ngon ^^
Chương 59: Huy Ơi!!!………
Mặt trời mới vừa ló dạng cả căn nhà đã được dịp ầm ĩ bởi tiếng réo, gọi của nó.- Huy ơi!!! Dậy đi!
– Anh có dậy không??
Vẫn không có động tĩnh, nó lại dùng biện pháp mạnh hơn nó là ” đạp cửa” xông vào tận ” ổ”.
1….2…3….
Một tiếng RẦM vang lên trong căn nhà đang êm ấm và yên ắng, nó xông thẳng vào mà không biết rằng…….
– Áaaaaaaa…..
Sau tiếng hét nó xoay người nhắm tịt mắt lại.
– Đồ biến thái nhà anh! Sao không nói anh đang thay đồ hả?????
Quá phũ mà, lúc nó xông vào thì bắt gặp hắn vừa mặc quần vào và đang kéo khóa quần, trời ơi 17 năm cuộc đời nó chưa bao giờ rơi vào cảnh vừa xấu hổ vừa kì cục như thế này cũng may là hắn đã mặc vào rồi chứ nếu không…. không thể thưởng tượng thêm được.
Hắn sau khi mặc quần áo xong xui thì nhìn sang cái đứa đang đứng nhắm mắt nhắm mũi đằng kia, chưa thấy ai như nó gọi không mở cửa lại dám đạp cửa xông vào đã vậy còn chửi hắn biến thái nữa chứ! Ai biến thái sự thật đã quá rõ ràng thế kia rồi! Cho tay vào túi quần hắn thong thả bước lại gần nó và ghé sát vào tai nó nói một câu.
– Cô quan tâm tới cả vấn đề này sao?
Nói xong hắn ung dung xuống nhà bỏ lại một đứa mặt mài đỏ ửng đang đứng phía sau, nghe hắn nói nó đứng im như trời trồng máu từ từ dồn lên não và…. bùng phát.
– PHẠM KHẮC HUY!!!!!!!!!!
Nó quát lớn tên hắn rồi dậm chân đuổi theo hắn, ra đến gần cầu thang đầu nó nảy ra một ý định ” Tôi sẽ cho anh biết thế nào là lễ độ hừ…!”
và thế là vừa dứt suy nghĩ nó đã nhảy bổ tới tung 1 cú đá vòng cung 180° đẹp mắt….. một tiếng vút trong không khí…, nó cảm nhận cả người mình như đang xoay 1 vòng trong không trung cho đến khi nhìn xuống đã thấy mình đứng trước mặt hắn chứ không phải sau lưng hắn nữa. Điều quan trọng là nó đang đứng bên bờ vực thẳm, chân nó đang đứng ở nửa bậc thang chỉ nửa bước nữa thôi nó sẽ té ngược xuống mấy trăm bậc thang kia… God ơi!! Làm sao đây? Khi nó chưa kịp khóc thành tiếng đã kịp được giữ lại bởi một bàn tay khác…
Hắn giữ lấy tay nó, nhìn cái mặt tái mét của nó làm hắn thấy buồn cười, cho bỏ cái tật đánh lén.
– Đáng ghét! – Nó liếc hắn buông một câu chửi.
– Nếu đã nói tôi đáng ghét vậy……
Hắn kéo dài câu nói, ba từ cuối hết sức nhẹ nhàng nhưng sức sát thương vô cùng to lớn.
– Buông tay nha!
– Ê ê đừng mà!!!!!!
Nó vội hét lên nắm chặt tay của hắn, đừng đùa như thế chứ mấy trăm bậc thang đấy lăn xuống đó chắc nó bó bột luôn, cái mặt đang đẹp ngời ngời này không thể bị biến dạng được đâu.
– Nhưng tôi rất đáng ghét – Mặt hắn gian kinh khủng.
– Không…. đâu có… anh rất dễ thương! – Nó cười hì hì, miệng nói thế thôi nhưng trong lòng thì ớn lạnh vì câu nói của mình.
– Hả? Cô nói gì?
” Hừ, anh giỏi lắm!” Nó cố vặn ra bộ mặt vui vẻ nhất có thể, nhìn hắn chớp chớp mắt nói.
– Huy ơi!!!! Anh rất là dễ thương….
Có ai nói dễ thương mà nghiến răng nghiến lợi như nó không nhìn là biết tỏng nói dối rồi. Hắn không nói gì giơ tay kéo mạnh nó về phía mình khiến nó ngã nhào vào người hắn, xong rồi lại thong thả ôm eo nó đi xuống dưới nhà, mặc cho nó giãy nãy hét.
– Nè, làm gì vậy? Bỏ cái tay ra.
Nó hét toán lên ra sức đạp chân hắn, cái tên này đúng thật là biết lợi dụng, nhưng mà tự nhiên nó lại thấy thích thích ở khoảng cách gần như vậy nó dường như có thể cảm nhận được nhịp tim của hắn đang đập từng nhịp từng nhịp, cả mùi nước hoa thân thuộc này nữa… ánh mắt nó ngập cả ý cười.
– Sao lúc nãy không nói là ” Huy ơi!!! Anh bỏ tay ra đi”.
Hắn nheo mắt nhìn nó, nhái lại giọng nghe mà phát ớn, nó bình thản đáp.
– Mỗi hoàn cảnh mỗi khác!
– Đúng là hối hận khi cứu cô!
– Ai bảo anh cứu làm gì rồi hối hận.
………………………………………………………….
Nó và hắn cãi nhau cho tới khi xuống đến nhà bếp mới chịu ngừng, trước khi ăn sáng không quên chọc tức nó.
– Mà cô quan tâm vấn đề đó thật hả?
Nó nhào tới nhét nguyên cái bánh vào miệng hắn, cái con người này lúc im thì đáng sợ mà lúc nói thì nguy hiểm, đúng là ác quỷ mà.
– Im miệng ngay cho tôi!
Nó lườm hắn nghiến răng nói, hắn khó khăn nhai miếng bánh nó vừa nhét vào trời ạ xém chút mắc nghẹn rồi!
Nhìn Hắn ngồi nhịp chân ăn sáng ngon lành, cái bộ dạng kiêu ngạo kia làm nó phát điên lên, biết thế nó không thèm nói cái câu đó đâu, xem hắn đi nó chỉ nói một câu đơn giản thế thôi hắn đã suy diễn thành nó quan tâm hắn thay đồ như thế nào? Yaaaa tức
