Hãy Biến Tôi Thành Ma Cà Rồng

Hãy Biến Tôi Thành Ma Cà Rồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324482

Bình chọn: 9.00/10/448 lượt.

nh mắt ai oán.

“Sao anh lại xách nó như thế? Nó sẽ đau đấy” – Em xót xa.

“Nó không thích bị ôm vào lòng đâu. Nó thích thế này hơn” – Nói rồi tôi quàng tay ôm ngang eo em rồi bay lên. Tôi không yên tâm để em đi một mình về nhà.

Đặt em xuống trước cửa nhà, tôi vẫn còn lơ lửng trên không. Hôn nhẹ lên trán em, tôi xoa đầu em và bay vụt đi cùng với con mèo đang xách lủng lẳng trên tay.

Đáp xuống một nghĩa trang cách nhà khá xa, tôi ném mạnh con mèo xuống đất. Nó lập tức biến thành một thằng nhóc hơn mười tuổi có gương mặt bầu bĩnh nhưng đôi mắt xắc xảo của kẻ đã sống ngàn năm – Felix – tộc trưởng tộc biến hình.

“Hãy giải thích trước khi ta giết ngươi!” – Tôi nghiến răng và đang lỗ lực giữ bình tĩnh.

“Tôi lang thang từ đất nước này đến đất nước khác và vô tình phát hiện ra mùi máu của Olia trên người cô gái ấy và đã đi theo” – Hắn vừa nói vừa xoa xoa sau gáy mình – chỗ ban nãy bị tôi nắm.

“Ngươi định làm gì cô ấy?” – Tôi gằn giọng.

“Tôi chưa kịp nảy ra ý định nào thì ngài đã xuất hiện” – Hắn nhún vai.

“Ta có nên để ngươi sống xót trở về không đây?” – Tôi có thể nghe được giọng nói của tôi đang lạnh đến mức nào. Tôi muốn có một cam kết từ hắn. Mạng hắn và sự im lặng. Thật ra giết hắn cũng là cả một vấn đề. Sẽ đánh động đến những người trong thế giới bóng đêm.

“Ngài yêu cô gái ấy?” – Hắn vờ như không nghe thấy câu hỏi của tôi. Hắn hỏi tôi như kiểu hai người bạn đang hỏi nhau.

“Ngươi không thấy trong tình cảnh này, ngươi không nên đặt một câu hỏi nào sao?”

“Tôi hy vọng ngài sẽ nghĩ ra cách giải quyết chuyện này trước khi một kẻ nào đó khác tôi phát hiện ra”

“Không cần ngươi phải nhắc nhở. Ta biết ta phải làm gì”

“Tôi không biết cô gái đó và Olia là như thế nào nhưng tôi thật sự mong ngài có thể bảo vệ được tình yêu của mình. Tuy nhiên xin ngài đừng bỏ mặc chúng tôi” – Hắn nói bằng giọng chân thành.

Tôi chưa bao giờ thấy Felix như thế này. Từ trước đến giờ hắn luôn là kẻ làm tôi bực mình nhất vì cái kiểu sai bảo người khác vô tội vạ của hắn. Cứ như được hắn sai bảo là một diễm phúc và còn phải cảm ơn hắn. Thế nhưng bây giờ hắn đang rất chân thành. Gương mặt trẻ con kia quặn lại như đang chịu đựng điều gì đó. Đôi mắt buồn bã. Đứng trước cái chết, người ta có thể thay đổi đến thế sao?

“Tôi không phải đang nói lời dễ nghe để giữ mạng mình” – Hắn hiểu được ý nghĩ trong cái nhìn của tôi. Quả thật hắn rất nhạy cảm.

Tôi không nói gì, nhướn một bên mày, tôi nhìn hắn chờ đợi. Nếu hắn đã phủ nhận nghi ngờ của tôi thì hắn cần phải đưa ra câu trả lời thích đáng.

“Vì tôi cũng đã từng yêu nên tôi hiểu cảm giác của ngài. Đó chính là lý do tôi ở trong hình hài này, ngài biết mà” – Hắn nói như đang thú tội.

Tôi đã từng nghe về điều này, nghe về lời nguyền của tộc biến hình. Nhưng tôi không tin lắm. Vì trong lời đồn đại ấy không có nói đến tác giả của cái lời nguyền kia nên tôi nghĩ nó là chuyện hoang đường. Có một truyền thuyết kể rằng linh hồn của những người trong tộc biến hình mang một lời nguyền. Khi họ yêu mà tình yêu ấy làm họ tổn thương, họ sẽ mãi mãi ở trong hình hài mà họ mang khi tình yêu ấy tan vỡ. Những kẻ biến hình không bất tử có điều sống rất lâu. Nếu con người một năm thì qua một tuổi thì những kẻ ấy một ngàn năm mới qua một tuổi.

Tôi cũng nghe kể rằng Felix đã từng yêu một cô gái. Đó là khi hắn đang lang thang trong hình dáng mèo và bị hiểu lầm là đi lạc như ban nãy. Hắn đã yêu chính cô gái tưởng hắn đi lạc và đem hắn về nuôi. Hắn đã luôn quanh quẩn bên cô gái trong hình dạng mèo cho đến khi không thể kìm nén tình cảm nữa, hắn hiện nguyên hình và thú nhận với cô gái ấy. Nhưng cô gái ấy đã xem hắn như quái vật và xua đuổi hắn. Khi đó hắn chỉ khoảng 12 – 13 tuổi gì đó và từ đó hắn mang hình dạng một đứa trẻ cho đến ngày hôm nay.

Chương 86

Chap 5: Khao khát

Tôi trở về nhà trong tâm trạng trống rỗng. Lời nói “xin ngài đừng bỏ chúng tôi” của Felix còn vang bên tai tôi. Sự thành khẩn không che giấu trong câu nói ấy. Nó như một lời khẩn khoản.

Tôi muốn tìm sự bình yên nên đi ngay vào trong bếp và kéo em vào lòng mà ôm thật chặt.

“Em đang nấu ăn mà” – Em nói và muốn thoát khỏi vòng tay tôi để làm tiếp công việc.

“Anh cần em” – Tôi siết chặt em hơn và nói vào tai em.

“Em cũng cần anh” – Em ôm tôi chặt hơn. Đúng như tôi dự đoán, sự bất an và rối bời giảm đi không ít. Em đúng là thuốc của riêng tôi.

Tôi ôm em như thế một lúc nữa rồi mới buông em ra.

“Em đang nấu món gì vậy?”

“Lẩu thái” – Em nói rồi cười thật tươi. Nhìn nụ cười của em, lòng tôi cũng bừng sáng theo.

Sau đó tôi đứng từ phía sau ôm eo em và dựa cằm vào vài em, còn em tiếp tục nấu ăn. Tôi cần phải dựa vào em nếu không tôi sẽ gục ngã mất.

Đột nhiên không tự chủ được, tôi hôn lên hõm cổ em.

“Anh có muốn ăn tôi không thì bảo?” – Giọng em nghiêm nghị.

“Có chứ” – Tôi cười.

“Vậy thì đừng có lộn xộn, để cho em nấu ăn”

“Anh đâu có làm gì đâu. Hai tay em vẫn tự do hoạt động mà” – Tôi trả treo.

“Nhưng anh làm em…” – Em nói tới đây thì bỏ lửng câu nói. Dù đang ở phía sau em nhưng tôi vẫn nhìn thấy một bên má em đang đỏ bừng lên. Đáng yê


Pair of Vintage Old School Fru