Đó chỉ là một trong số ít những câu hỏi trong đầu tôi lúc này. Tôi thật rất muốn biết em nghĩ gì nhưng tôi lại không thể đốt tóc em nữa. Tôi chỉ có thể đọc suy nghĩ của người khác một lần duy nhất mà thôi. Tôi đã cố thử với hy vọng có một ngoại lệ, ban nãy khi em ngủ tôi đã bứt một sợi tóc của em và đốt nó bằng lửa rồng. Điều duy nhất tôi cảm nhận được là mùi khét của tóc cháy chứ chẳng nhìn thấy hình ảnh nào hay nghe thấy suy nghĩ nào trong đầu em cả.
Tôi chưa bao giờ tò mò muốn biết người khác nghĩ gì về mình như cách mà tôi đang tò mò về suy nghĩ của em. Với tôi điều đó rất quan trọng. Em có thích tôi không nhỉ? Chắc chắn không rồi. Vậy em có ghét tôi không? Tôi hi vọng là có. Thà bị em ghét còn hơn em không dành chút tình cảm nào cho tôi và không để tâm đến tôi.
Trời đã tối rồi, không biết em đã ăn tối chưa nhỉ? Tối nay em có đến nhà mẹ em nữa không?
Câu trả lời đây rồi, em vừa ra khỏi nhà. Tôi cảm nhận được điều đó. Có lẽ là em đến nhà mẹ em. Tôi sẽ cùng đi với em, chắc chắn rồi.
Nhưng khoan đã. Sao mùi hương của em lại dừng lại trước cổng nhà tôi thế kia? Chắc không phải em đến để gây chiến chứ? Tôi sẽ phải né em nữa sao? Nhưng như vậy cũng tốt mà. Biết đâu tôi lại tìm ra sơ hở của em và lại có thể ôm em. Tôi đúng là kẻ tham lam. Về khoản này thì tôi tự thừa nhận và không dám biện minh.
Nhưng tôi nên biểu hiện thế nào khi thấy em nhỉ? Ngạc nhiên? Vui mừng? Hay tỏ ra thản nhiên?
Không còn thời gian suy nghĩ nữa rồi, em đang lên đây. Hình như em sẽ vào bằng đường cửa dẫn ra ban công.
Tôi chạy ngay đến chỗ cánh cửa kính thông ra ban công, tôi muốn đón em như đón một ví khách mà tôi vô cùng xem trọng. Mà em đúng là vị khách đặc biệt mà. Làm gì có khách nào đến thăm nhà bằng đường cửa ở tầng hai chứ.
Đây rồi, quả nhiên là em. Chưa đầy một giây sau em đã xuất hiện ngay trước mặt tôi. Hình như tôi làm em giật mình thì phải. Gương mặt em hơi ngạc nhiên. Trông em bây giờ tếu tếu thế nào ấy. Mặt tồ thật.
Em vẫn giữ nguyên gương mặt như thế làm tôi không thể giấu được một nụ cười. Và sau khi nở trên môi được ba giây, nụ cười của tôi tắt lim. Thật là ngại quá! Cười mà không được cười lại nên tôi cảm thấy hơi bối rối. Lúc tôi bối rối tôi thường mím môi và bây giờ cũng vậy.
Chợt nhớ ra là em còn chưa vào trong, tôi nhanh chóng mở cửa để em đi vào phòng.
Bây giờ tôi và em đang ở chung trong một căn phòng, cả hai có thể nhìn thấy nhau. Hơn nữa hoàn toàn không có sự tấn công hay tiếng gầm gừ nào từ phía em, em hoàn toàn im lặng. Tôi cũng không biết phải nói gì.
Chương 51
Tôi lấy ghế cho em ngồi và em đã ngồi xuống chiếc ghế đó một cách ngay ngắn. Lạ thật! Nhìn em không giống như có vẻ muốn gây chiến. Vậy thì em đến đây làm gì nhỉ? Đến thăm tôi sao? Chắc tôi bị chứng hoang tưởng nặng rồi.
Tôi nhìn em và em cũng nhìn tôi. Tôi cảm thấy hơi bối rồi và có lẽ em cũng thế, đôi má xinh xắn của em hơi ửng hồng. Trông đáng yêu quá! Em mặc một chiếc áo von trắng nhìn rất duyên dáng. Có cái gì mong manh làm người khác muốn đến bên che trở. Nhìn em bây giờ, tôi thật sự muốn được ôm em vào lòng.
Cái mong muốn ấy càng ngày càng lớn lên trong tôi. Tôi muốn ôm em, muốn vuốt tóc em. Muốn được cầm vào đôi bàn tay nhỏ nhắn kia. Cảm giác được có em trong lòng thật quá tuyệt vời. Đúng là một suy nghĩ khiếm nhã! Tôi biết nhưng vẫn muốn được hưởng cái cảm giác ấm áp ấy một lần nữa.
Suy nghĩ này làm tim tôi đập mạnh hơn và các tế bào trong người tôi căng cứng. Tôi nghĩ mình nên ra khỏi phòng trước khi không kiềm chế nổi mà ôm em vào lòng.
Nghĩ thế tôi vội vã bỏ ra khỏi phòng, thầm hy vọng em sẽ không đi theo tôi. Nếu tôi phát hiện ra em đang ở phía sau mình, không biết chừng tôi sẽ quay lại và ôm em.
Thật may mắn làm sao em đã không đi theo tôi nhưng em vẫn còn trong phòng. Ban nãy tôi chỉ biết mình nên bỏ ra khỏi phòng chứ không nghĩ sau khi ra làm sao để quay lại. Phải có một cái cớ gì đó chứ. Nhưng biết lấy cớ gì đây?
Tôi mở tủ lạnh lấy nước và uống một hơi cho tỉnh người để còn suy nghĩ. Đang định đóng tủ lạnh lại thì tôi chợt nghĩ ra cách để quay lại chỗ em. Với tay, tôi lấy một lon coca và hí hửng bay lên phòng.
Gần đến phòng, tôi đáp xuống, hít một hơi thật sâu, vuốt lại tóc, chỉnh lại trang phục và đi vào phòng với phong thái ung dung nhất có thể.
Dù đã cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vừa thấy em thì ngay lập tức tôi trở nên vụng về và bối rối. Tôi đưa lon coca cho em mà thậm chí quên không khui.
Em đưa tay đón lon coca.
Ôi trời! Một luồng điện vừa chạy qua người tôi. Lí do là vì cái chạm tay của em khi em đưa tay ra đón lon coca. Tôi đoán là do em lỡ đà vì em rút tay lại ngay lập tức, còn tôi phải mất vài giây để lấy bình tĩnh và rút tay lại, cố gắng ngăn sự hụt hẫng đang trực trờ hiện rõ trên mặt. Sao em lại vội vã rút tay lại như thế? Em ghét đụng chạm vào tôi sao?
“Tai nạn” vừa rồi là cơ hội để tôi chữa cháy cho việc thiếu ga-lăng khi đưa em lon nước ngọt chưa khui. Tôi khui lon nước ngọt và đưa về phía em. Tôi chỉ cầm ở phía đầu lon nước. Như vậy tay em sẽ không chạm phải tay tôi nữa. Tôi sợ phải thấy cái