cần thận trọng hay chờ đợi cô ấy đi một đoạn xa, tôi tàng hình ngay lập tức rồi đi ra khỏi nhà và đi ngay sát phía sau cô ấy. Các giác quan của ma cà rồng rất nhạy bén nhưng nó không có tác dụng với tôi. Một khi tôi tàng hình thì cô ấy sẽ không bao giờ nghe được tiếng tim tôi đập hay tiếng thở của tôi. Cũng không thể nào ngửi thấy mùi của tôi.
Cô ấy đang đứng trên nóc một căn nhà, im lìm như một con báo đang rình mỗi. Dáng người hơi cúi thấp và trúi về phía trước, hai vai so lên trong tư thế chuẩn bị tấn công. Vì khuân mặt thuần khiết, dáng vẻ mỏng manh mà tôi xém quên mất cô ấy mà ma cà rồng nhưng điệu bộ bây giờ của cô ấy đã nhắc cho tôi nhớ. Đôi mắt cô ấy đỏ rực màu máu nhìn chằm chằm xuống căn nhà phía dưới và hai răng nanh nhọn hoắt thò ra ngoài cửa miệng.
Trước căn nhà nhiều xe cảnh sát đang đậu phía trước và có 1 viên cảnh sát đang đứng bên ngoài cùng 1 người thanh niên. Tôi có thể nhìn rõ từng thay đổi nhỏ trên mặt họ và nghe rõ họ đang nói gì.
“Đã hơn một tháng qua mà không có động tĩnh gì. Tôi nghĩ hung thủ sẽ không tìm đến anh đâu. Có lẽ ba nạn nhân trước liên quan đến nhau theo một cách khác chứ không riêng gì chuyện họ là bạn bè của anh” – Viên cảnh sát nói.
Chương 24
“Vì hắn biết cảnh sát đang quanh quẩn ở đây nên hắn mới không đến. Các ông cần phải bảo vệ tôi chứ” – Người thanh niên nói.
“Nếu đúng là như vậy thì chúng tôi càng nên rời khỏi đây. Có như vậy hung thủ mới xuất hiện”
“Hắn sẽ giết tôi mất” – Người thanh niên lo lắng.
“Chính anh cũng khẳng định mình không có thù oán với ai mà tại sao lại sợ có kẻ đến giết mình?” – Viên cảnh sát nheo nheo mắt nhìn.
“Biết đâu hắn là một tên bệnh hoạn thích giết người mà không có chủ đích thì sao?”
“Nếu như vậy thì khả năng anh là người tiếp theo càng thấp. Hắn có thể giết một người nào đó chứ không nhất thiết là anh. Chúng tôi đã gắn chuông báo động trong phòng anh. Nếu thấy động tĩnh gì thì anh chỉ cần ấn vào. Chúng tôi sẽ nhận được sóng báo nguy hiểm từ nhà anh và sẽ đến ngay”
“Các người cũng thấy hung thủ ra tay dã man thế nào rồi đấy. Chắc hẳn hắn phải rất khỏe và to con nên mới có thể bẻ xương sườn gãy vụn như vậy. Nếu hắn khống chế tôi thì làm sao tôi ấn chuông được? Mà nếu ấn được thì sợ là khi các người đến tôi đã chết rồi” – Người thanh niên cuống lên.
“Nhưng chúng tôi đã tốn quá nhiều thời gian ở đây mà chẳng tìm được manh mối gì. Hơn nữa trên cổ nạn nhân có vết cắn. Rất có thể nạn nhân bị một con thú ăn đêm nào đó tấn công. Anh nên hạn chế ra ngoài vào ban đêm. Ở trong nhà anh sẽ an toàn”
“Một con thú? Thế còn số máu biến mất thì sao?” – Người thanh niên lớn tiếng.
“Chúng tôi chưa tìm ra nguyên nhân nhưng điều này càng chứng minh khả năng có một tên giết người là rất thấp”
Bọn họ đang nói về những cái chết do ma cà rồng làm sao? Tôi cảm thấy rất lạ. Một ma cà rồng săn người để hút máu được rồi, việc gì phải hành hạ nạn nhân bằng việc bẻ vụn những chiếc xương sườn?
Chương 25
Tôi không ngửi thấy mùi máu của ma cà rồng nào khác quanh đây. Có lẽ bọn họ giấu mùi. Dù biết khả năng này rất thấp vì bọn họ chẳng có lí do gì để phải giấu mùi như Olia nhưng tôi vẫn hy vọng như vậy. Vì nếu như chỉ có một ma cà rồng ở khu vực này thì cô ấy… Dù tôi biết ma cà rồng phải sống bằng máu, ma cà rồng lai cũng vậy dù nhu cầu hút máu ít hơn nhưng tôi không mong muốn cô ấy là kẻ đứng đằng sau 3 vụ án mạng đó. Tôi ghét phải nghĩ cô ấy là người xấu.
Viên cảnh sát lên xe và đoàn xe chạy đi. Người thanh niên kia lập tực lao vào nhà và khóa cửa.
Hai tay cô ấy đang nắm chặt và run lên như đang chịu đựng điều gì. Rồi cô ấy lao vút đi. Tôi cũng bật tung đôi cánh của mình và bay theo cô ấy.
Chương 26
Phải đi chứ. Nhưng tôi sẽ buộc lòng mình phải nhớ tôi đang đi theo đồng bọn của Olia. Tôi cần phải chỉnh đốn lại mình.
Tôi ngồi bật dậy. Em vừa ra khỏi nhà. Tôi không thể dữ nổi bình tĩnh nữa. Bao nhiêu điều tôi vừa tự dặn lòng lập tức trở thành vô nghĩa. Lúc này tôi chỉ biết tôi nhớ em và muốn nhìn thấy em. Tôi tàng hình rồi bật tung đôi cánh bay ra ngoài theo đường cửa sổ. Tôi thậm chí không đủ kiên nhẫn để đi bộ xuống cầu thang như mọi khi.
Em đang đứng trước căn nhà hôm qua viên cảnh sát và cậu thanh niên đứng nói chuyện. Em muốn làm gì mà lại trở lại đây?
Cái dáng vẻ chuẩn bị săn mồi lại xuất hiện. Nhìn em còn đáng sợ hơn hôm qua rất nhiều. Trong đôi mắt rực đỏ kia là một sự thù hận tột cùng. Em nghiến răng giận dữ.
Tôi biết ma cà rồng trở nên rất đáng sợ khi săn mồi nhưng hình như cái vẻ đáng sợ của em lúc này hơi dư thừa. Em đâu cần phải tỏ ra căm phẫn như thế chứ.
Em nhảy bật lên và bám vào cửa sổ ngôi nhà ấy. Tiếng móng tay em cào vô cửa sổ rít lên chói tai.
Em nhảy bật lên cao hơn và dốc người nhìn xuống dưới. Nơi cánh cửa sổ em vừa bám, người thanh niên hôm qua mở cửa ló đầu ra.
Em lao nhanh từ trên cao xuống làm tôi giật mình. Xem chút nữa tôi lao đến đỡ em. Đúng là ngớ ngẩn! Em là ma cà rồng chứ đâu phải là một cô gái yếu đuối đang té từ trên cao xuống.
Em vụt qua chỗ người thanh niên đang nhìn quanh và kéo cậu ta ra khỏi
