t mà gần như tất thảy mọi người trong cung đều đã biết, Hoàng hậu không hề đắc sủng.
Hoàng hậu không phải trang tuyệt sắc, tạm chưa xét tới việc Thuần Nguyên Hoàng hậu trong lời đồn xinh đẹp đến cỡ nào, nhưng về mặt dung nhan thì Hoàng hậu trong bộ đồ hoa lệ trước mắt kia còn không so được với Chân Hoàn và Hoa Phi, thậm chí so với Lệ Quý tần dung tục, tầm thường và Phùng Thục nghi dịu dàng, điềm đạm, cô ta cũng kém hơn mấy phần về sự kiều diễm.
Hơn nữa, dung nhan của nàng ta cũng giống như ráng chiều nơi chân trời vậy, ngày càng trở nên ảm đạm.
Thực khó có cách nào để không than thở, nữ tử khi trẻ tuổi có ai mà không xinh đẹp rạng ngời, tựa như một bông hoa e ấp dưới sương sớm long lanh; nhưng sau khi già rồi thì hương sắc phai tài, chẳng khác nào bông hoa héo úa, khiến người ta vừa nhìn đã thấy khó chịu, chỉ hận không thể loại bỏ nó ra khỏi tầm mắt.
Chẳng trách Hoa Phi vốn trẻ trung, xinh đẹp lại dám thể hiện sự khinh miệt như thế trước mặt Hoàng hậu, rõ ràng là chẳng coi Hoàng hậu ra gì.
Thế nhưng chẳng rõ vì sao nàng ta lại vô cớ sinh ra hảo cảm và muốn gần gũi với Hoàng hậu, tựa như trăng sáng rọi gương lạnh, để rồi cả hai cùng nhìn thấy được sự thê lương giá buốt của nhau. Trên người Hoàng hậu có một vẻ gì đó làm nàng ta cảm thấy quen thuộc, nàng ta cũng không biết đó là thứ gì, chỉ cảm thấy vô cùng thân thiết. Có lẽ sự quen thuộc ấy, bản thân nàng ta cũng có, chỉ là chưa từng phát hiện ra mà thôi.
Thế rồi nàng ta bắt đầu thân cận với Hoàng hậu hơn một chút, bản lĩnh nhẫn nại, sự trống vắng cùng với khí độ ung dung, cao quý của Hoàng hậu khiến nàng ta không kìm được thầm sinh lòng ngưỡng mộ. Cho đến một ngày, sau khi thỉnh an, nàng ta đã ở lại một mình, dâng lên chiếc túi thơm mà mình tự tay thêu. Hương liệu trong chiếc túi thơm đó, nàng ta đã phải cân nhắc rất lâu mới chế thành, có mùi hương cực kỳ tao nhã, lấy hoa mẫu đơn và hoa lan làm nguyên liệu chính, lại kết hợp với Trầm thủy hương và lá thông, thoạt ngửi thì chỉ thấy một thứ mùi thanh đạm, lâu dần, mùi hương của hoa mẫu đơn mới tỏa ra khiến lòng người thư thái. Ngay đến hình thêu trên chiếc túi thơm đó cũng được nàng ta lựa chọn cẩn thận, ấy là hình phượng hoàng bay giữa vườn mẫu đơn, vừa hoa lệ mà lại vừa hợp với thân phận của Hoàng hậu.
Hoàng hậu tất nhiên rất vui mừng, sau khi ngắm nghía một chút liền khen nàng ta thêu rất khéo, mùi hương thì trang nhã, thanh tao. Khi mặt nàng ta hơi ửng đỏ thì Hoàng hậu đột nhiên đổi giọng: “Chiếc túi thơm này đúng là rất tốt, nhưng tiếc quá, bản cung xưa nay không quen dùng hương liệu.”
Nữ tử trong cung không có ai là không thích dùng hương liệu, nhưng mãi tới lúc này nàng ta mới để ý thấy mỗi lần mình tới thỉnh an, trong cung của Hoàng hậu chỉ có những thứ mùi tự nhiên của hoa tươi quả ngọt chứ không hề có mùi hương liệu. Nàng ta bất giác đỏ mặt tía tai, còn cảm thấy lúng túng, khó xử hơn khi được Hoàng hậu khen vừa rồi. Nàng ta chỉ hận không thể tát cho mình một cái, sao lại có thể không cẩn thận như thế chứ? Nhưng mấy lời ôn tồn sau đó của Hoàng hậu đã giúp nàng ta thoát khỏi cảnh bối rối chân tay: “Bản cung không phải là không thích hương liệu, nhưng có mấy lời này muốn dặn dò ngươi, có một số loại hương liệu nếu dùng không cẩn thận sẽ tự mình hại mình, chẳng hạn như xạ hương vậy, nữ tử ngàn vạn lần không thể đụng đến. Nếu đụng đến rồi, người có thai sẽ bị sẩy thai, người chưa mang thai thì sẽ không dễ gì mang thai được.”
Việc này nàng ta tất nhiên biết rõ, trong rất nhiều đêm được sủng hạnh về sau, nàng ta đều đeo một chiếc túi thơm có chứa chút ít xạ hương bên trong, qua đó ngăn được việc phải mang thai cho nam nhân mà nàng ta không yêu. Hơn nữa, khi nhìn thấy Quản Văn Uyên vui mừng phấn khích đeo “chuỗi mã não đỏ” mà Hoàng hậu ban tặng, nàng ta liền hiểu rằng Hoàng hậu cũng không hy vọng nàng ta có con với Hoàng đế.
Đương nhiên đó đều là chuyện về sau, còn khi đó nàng ta vẫn vô cùng cảm kích sự ôn tồn và chu đáo của Hoàng hậu.
Hoàng hậu khẽ nở nụ cười, nhìn nàng ta, nói: “Ngươi đã biết cách phối chế hương liệu thì chắc hẳn cũng hiểu được những điều mấu chốt bên trong, bản cung dặn dò như vậy xem ra là có hơi nhiều lời rồi.”
Đây chính là chỗ thông minh của Hoàng hậu, chỉ từ một chiếc túi thơm nho nhỏ mà biết được nàng ta rất hiểu về hương liệu, còn Chân Hoàn thì chỉ thích cùng nàng ta nghiên cứu các phương thuốc cổ để từ đó phối chế ra Bách Hòa hương hiếm có mà thôi.
Nàng ta còn nhớ rất rõ, hôm đó là đêm ngày Mười lăm, Hoàng đế theo lệ thường phải tới qua đêm ở cung của Hoàng hậu, và đó thường cũng là ngày duy nhất Hoàng đế qua đêm ở chỗ Hoàng hậu hằng tháng.
Có lẽ chính bởi vì nguyên nhân này nên khi đó Hoàng hậu mới chịu ôn tồn, hòa nhã nói chuyện với nàng ta như vậy.
Quả nhiên không bao lâu sau, thái giám Tiểu Hạ Tử bên cạnh Hoàng đế đã tới truyền chỉ, mà Hoàng hậu cũng chuẩn bị tiếp chỉ bằng vẻ mừng vui và mong chờ. Thế nhưng thứ mà nàng ta nhận được lại là lời khẩu dụ: “Hoàng thượng đêm nay nghỉ lại Đường Lê cung, mời Hoàng hậu hãy đi nghỉ sớm.” Đó là việc rất ít khi xảy ra, trừ p