Nguyên văn Hán Việt: Chiêu Dương điện lý ân ái tuyệt, Bồng Lai cung lý nhật nguyệt trường – ND.
Trong buổi đại điển ngày hôm sau, Hoàng đế hạ chỉ sắc phong Đoan Quý phi làm Đoan Khang Quý thái phi, Đức phi làm Kính Đức thái phi, Trinh Nhất Phu nhân làm Trinh Di thái phi, Hân Phi làm Hân Cung thái phi. Tôi ở Di Ninh cung mỉm cười nhận lễ, kế đó an bài cho bọn họ tới ở tại các cung như Thọ Kỳ, Ngưng Thọ, Trường Thọ. Sau khi nghi lễ xong xuôi, tôi chợt thấy Tiểu Liên Tử vội vàng đi tới, còn ngỡ rằng Trinh Di thái phi không được khỏe, bèn hỏi: “Có phải là Trinh Di thái phi lại khóc đến ngất đi rồi không?”
Kính Đức thái phi lộ ra mấy tia xót thương, đưa khăn tay lên lau khóe mắt, thở dài than: “Yến Nghi vì chuyện Hoàng thượng quy thiên mà thương tâm đến nỗi suốt một thời gian dài không ăn không uống, lỡ như thân thể có bề gì thì biết phải làm sao đây?”
Hân Cung thái phi vội vàng cười, nói: “Nhị điện hạ đã đi khuyên giải rồi, Trinh muội muội vốn thương con, chắc sẽ chú ý giữ gìn sức khỏe.”
Đương khi hai người trò chuyện thì Tiểu Liên Tử ghé đến bên tai tôi nói khẽ mấy câu. Tôi hơi cau mày, chỉ nói: “Ai gia biết rồi.”
Kính Đức thái phi hỏi tôi: “Sao vậy?”
Tôi đưa tay chỉnh lại cây trâm bạc cài đầu, cất giọng hờ hững: “Ôn Dụ Hoàng hậu qua đời rồi.”
Chén trà trong tay Kính Đức thái phi bất giác hơi lay động, nước trà thiếu chút nữa thì sánh ra ngoài. “Chuyện xảy ra từ bao giờ vậy?”
Tiểu Liên Tử đáp: “Dạ, từ đêm qua, chết vì kinh sợ. Cung nữ phát hiện đồ ăn sáng đưa vào không hề được động tới, nên mới biết đã xảy ra chuyện.” Rồi y chợt hạ thấp giọng, nói tiếp: “Ả cung nữ tới bẩm báo nói thân thể Ôn Dụ Hoàng hậu đã cứng lại rồi, thế nhưng cặp mắt vẫn mở rất to, chết không nhắm mắt.”
Hân Cung thái phi không hề giấu giếm vẻ chán ghét. “Đang trong ngày vui mà lại như vậy, thật là xui xẻo!”
Đoan Khang Quý thái phi chẳng buồn ngước mắt, chỉ cất giọng hờ hững: “Nên làm thế nào thì cứ làm thế đó, không cần phải tốn công tốn sức làm gì.”
Kính Đức thái phi mỉm cười, nói: “Hoàng thượng tuy còn ít tuổi nhưng cũng cần nghĩ tới việc đón mấy vị phi tần vào cung rồi. Năm xưa Quý thái phi không phải cũng từng được Chiêu Thành Thái hậu nuôi sẵn trong cung từ sớm đó ư.”
Tôi mỉm cười điềm đạm, uể oải tựa người vào ghế. “Phải rồi, chờ một thời gian nữa chúng ta chắc cũng phải tính tới việc này thôi. Nghe nói con gái nhà Ân đại nhân là Nguyệt Kính tuổi tác tương đương với Hoàng thượng, lại rất hiểu chuyện…”
Từ ngoài cửa sổ, một làn gió nhẹ thổi vào mang theo tiếng đàn ca ở Thượng Lâm uyển, một ca nữ trẻ tuổi cất tiếng hát du dương:
Núi cao cao, trăng nho nhỏ. Trăng nho nhỏ, sáng vằng vặc! Ta có người thương trên đường xa. Một ngày không gặp, lòng ta nao nao.
Tay hái cỏ đắng, ở nơi núi nam. Xiết bao lo lắng, biết chịu ra sao?
Lòng chàng như vàng đá, lòng thiếp như băng tuyết. Ta ước hẹn trăm năm, chợt gặp hồi ly biệt. Mây sớm mưa chiều bao nhớ nhung, ngàn dặm tương tư cùng trăng sáng.
Tôi nghiêng tai lắng nghe, lại cầm lấy cây đàn Trường tương tư vốn để một bên mà khẽ gảy, tiếng đàn dịu nhẹ tức thì vang lên tựa như một dòng suối róc rách chảy dài.
Giữa làn ký ức hiện về, tôi đột nhiên cảm thấy bài Sơn chi cao này thật giống với cuộc đời mình biết bao, giống đến vô cùng.
Bốn phía xung quanh tĩnh lặng tột cùng, dường như tất thảy mọi người đều đang đắm mình trong tiếng nhạc, im lặng lắng nghe. Một hồi lâu sau, Kính Đức thái phi mới nhẹ nhàng cất tiếng: “Tiên đế vừa mới băng hà, trong cung lẽ ra không nên có tiếng nhạc mới phải.”
Tôi mỉm cười điềm đạm. “Không sao, hôm nay tân đế đăng cơ, cũng có thể tính là ngày vui được rồi.”
Giữa bầu không khí dìu dịu yên bình, tôi mỉm cười thoáng mang vẻ mỏi mệt, giờ đã là năm Chính Chương đầu tiên rồi.
Kiếp người tựa giấc chiêm bao, chuyện của những năm Càn Nguyên mới đó mà đã trở thành xưa cũ cả rồi, chẳng bao lâu sau sẽ phủ đầy bụi bặm.
Đường cũ Hoành Phần mình dạo bước, lẻ bóng hồng nhan dưới tà dương.
Tôi ngoảnh đầu nhìn đi, Di Ninh cung xa hoa lộng lẫy, trống vắng cô đơn, vầng dương dần ngả về chiều, ngợp một màu ảm đạm.
Về sau, Dư Hàm trở thành người kế thừa hương hỏa của phủ Thanh Hà Vương. Về sau nữa, Nhuận Nhi và Hàm Nhi đều có những đứa con của mình.
Mấy chục năm sau, con của Nhuận Nhi không có con nữa, cháu nội của Hàm Nhi, tức là chắt nội của tôi, được đón vào cung trở thành tân đế.
Có điều việc khi đó tôi căn bản chẳng thể nào biết được.
Lũ nhỏ tự có cuộc đời của lũ nhỏ, còn câu chuyện của tôi thì đã kết thúc rồi.
Kiếp mộng phù du, chẳng qua chỉ vậy mà thôi.
Hết
Q.8 – Chương 45: Lời Cuối
Chẳng qua là “Tình”
Viết sau “Hậu cung Chân Hoàn truyện”
Khi tôi gõ những con chữ này trên bàn phím, bầu không khí bên ngoài cửa sổ đượm vẻ thanh tân sau một cơn mưa rào. Đứng trước ô cửa sổ thủy tinh sát đất ở tầng mười hai nhìn ra phía ngoài, những mảng màu xanh biếc chừng như phủ khắp.
Tôi thích một thành phố nhỏ có non có nước như thế này, do đó, giữa một buổi chiều nóng nực, tôi bất chấp tất cả, mang theo một tâm trạng bức bối mà trốn khỏi thành phố đang ở tạm thời