thường ngày cũng nên chú ý giữ gìn sức khỏe, an phận giữ mình.”
Hoán Bích nói rất khẽ nhưng vì Thư Quý thái phi ở quá gần nên vẫn nghe thấy. Bà ta không kìm được nhìn qua phía Hoán Bích, đôi hàng lông mày thanh tú hơi cau lại, hỏi: “Ngươi hiểu tiếng Bãi Di sao?”
Hoán Bích thoáng do dự, đáp: “Dạ!” Sau khi định thần lại nói thêm: “Vì mẫu thân của nô tỳ là nữ tử Bãi Di.”
Tôi thầm kinh hãi, chẳng trách hôm nay Hoán Bích lại muốn theo tôi tới nơi đây, thì ra là vì mẫu thân của Hoán Bích cũng là nữ tử Bãi Di.
Thư Quý thái phi khẽ “ồ” một tiếng, trên mặt xuất hiện mấy tia vui mừng. “Vậy sao?” Kế đó liền dùng tiếng Bãi Di hỏi han mấy câu.
Hoán Bích không chút nghĩ ngợi, dùng tiếng Bãi Di trả lời một cách trôi chảy, lại hành lễ vấn an với Thư Quý thái phi theo lễ tiết vãn bối gặp trưởng bối của người Bãi Di.
Thư Quý thái phi tươi cười vui vẻ, vẫy tay gọi: “Người qua đây, để ta nhìn kỹ ngươi nào.”
Hoán Bích y lời đi tới, lại khom người hành lễ theo lễ tiết Trung Nguyên, nói: “Thư Quý thái phi vạn an.”
Thư Quý thái phi đưa tay tới nâng cằm Hoán Bích lên, cẩn thận ngắm nghía hồi lâu, khẽ hỏi: “Ngươi làm nô tỳ trong nhà Chân nương tử sao?”
Hoán Bích bất giác cúi xuống, giọng nói nhỏ tới mức cơ hồ không nghe thấy được: “Dạ phải, chính là Chân phủ của Thị lang bộ Lại trước kia.”
Thái phi hơi trầm ngâm, hai mắt đột nhiên sáng rực, khẽ hỏi: “Tên húy của y có phải là Chân Viễn Đạo không?”
Hoán Bích gật đầu đáp: “Chính thế.”
Tôi thấy cha mình được nhắc đến, không tiện im lặng nữa, bèn bẩm rõ: “Chân Viễn Đạo chính là gia phụ, Hoán Bích từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh vãn bối, tiếng là nô tỳ, kỳ thực không khác gì tỷ muội.”
Huyền Thanh tươi cười nhẹ nhàng tựa vầng mây trắng ở nơi chân trời. “Hoán Bích từ nhỏ đã sống trong Chân phủ, khi nương tử vào cung thì bầu bạn kề bên, bây giờ lại cùng đồng cam cộng khổ.”
Thư Quý thái phi không nói gì, chăm chú nhìn Hoán Bích một lát, đột nhiên cất tiếng hỏi: “Hà Miên Miên là gì của ngươi?”
Toàn thân Hoán Bích chấn động, trong đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu chợt hiện lên một tầng sương mù mong manh, nơi khóe mắt đã ầng ậng nước, giọng nói cũng hơi run rẩy: “Chính là mẫu thân của nô tỳ.”
Tôi thầm kinh hãi, đây là lần đầu tiên tôi nghe nói tới tên của mẫu thân Hoán Bích. Trước đây tôi chỉ biết Hoán Bích là em gái mình, còn những việc khác thì không ai nói với tôi, thành ra tôi cũng không biết gì nhiều.
Chỉ là, mang cái tên triền miên da diết như vậy, lại có xuất thân Bãi Di, đó rốt cuộc là một nữ tử quyến rũ tới mức nào đây?
Thư Quý thái phi khẽ thở dài một tiếng, trên mặt lộ ra thần sắc vui mừng. “Quả nhiên, hai mẹ con nhìn giống nhau quá, cứ như được đúc ra từ một khuôn vậy”, rồi lại hỏi với giọng quan tâm: “Mẫu thân ngươi vẫn khỏe chứ?”
Hoán Bích nhất thời không thể trả lời, cổ họng như nghẹn lại, nước mắt không kìm được lã chã tuôn rơi, vội vàng xoay người lại lau. Tôi lên tiếng trả lời thay: “Khi đó Hoán Bích được sinh ra thì mẫu thân của muội ấy qua đời, do đó cha vãn bối mới bế muội ấy về, nuôi dưỡng trong phủ từ nhỏ.”
Thư Quý thái phi thở dài buồn bã, lát sau mới cất tiếng: “Phải rồi, Miên Miên và ta đều là hậu nhân của tội thần, cô ấy còn bị đưa vào nô tịch, suốt kiếp chẳng thể trở mình, tất nhiên không cách nào gả vào nhà quan lại làm thê thiếp. Chẳng trách Hoán Bích lại gọi nương tử là tiểu thư.” Nói tới đây, khóe mắt bà cũng ầng ậng nước, cúi đầu sụt sịt nói tiếp: “Miên Miên thật đáng thương!” Sau đó lại gọi Hoán Bích tới gần, khẽ xoa trán Hoán Bích, an ủi: “Cô bé ngoan, ngươi thực đã phải chịu ấm ức rồi.”
Lòng tôi cũng thầm thương cảm, khi ngẩng lên, chợt phát hiện Huyền Thanh đang chăm chú nhìn mình, liền vội ngoảnh qua hướng khác, không nhìn y, nói với Thư Quý thái phi: “Mẫu thân của Hoán Bích có phải là người quen của Thái phi không?”
Thư Quý thái phi vừa vỗ vai Hoán Bích tỏ ý an ủi vừa nhìn sang phía tôi, nói: “Trước đây, khi từ Bãi Di ra ngoài, ta và Tích Vân đi cùng nhau. Khi đó đương lúc chiến tranh loạn lạc, lòng người hoang mang, bọn ta vừa khéo gặp được Miên Miên cũng rời khỏi Bãi Di quy hàng Đại Chu.” Thái phi lộ vẻ vô cùng cảm khái. “Khi đó, cô ấy còn chưa mang tên Miên Miên, mà là Bích Châu Nhi. Cái tên Miên Miên là do cô ấy về sau tự đổi.” Nói tới đây, Thái phi chỉ lẳng lặng nhìn tôi, không nói gì thêm, ánh mắt thấp thoáng một nét sâu xa khó tả.
Trái tim tôi chợt sáng bừng, tựa như có một tia chớp vừa xẹt qua, không kìm được buột miệng nói: “Thanh thanh hà biên thảo, miên miên tư viễn đạo[1'>! Bởi vì cha vãn bối tên là Chân Viễn Đạo, do đó bà ấy mới đổi tên thành Miên Miên đúng vậy không?”
[1'> Đây là hai câu đầu trong bài thơ Nhạc phủ Ẩm mã Trường Thành quật hành, tả về nỗi nhớ của người vợ với người chồng ở nơi xa, dịch nghĩa: Xanh xanh, cỏ bên sông, trải dài bát ngát, (làm ta) nhớ đến người ở nẻo xa. Trong đó chữ “tư” có nghĩa là tương tư, nhung nhớ – ND.
Thư Quý thái phi gật đầu thật mạnh, thổn thức nói: “Không sai! Miên Miên một lòng ái mộ phụ thân nương tử, do đó mới đổi tên mình để biểu đạt tình ý sắt son sâu nặng. Tuy là người mang
