nh mắt kinh hãi như vừa gặp phải quỷ.
“Loại chuyện kiện cáo kiểu này sẽ bắt đầu thẩm tra xử lý trong vòng một tuần nữa. Em đoán đến lúc đó Guerlain có nhận được quyền nuôi con hay không?” Anh cười nhẹ, ngữ điệu của anh bao giờ cũng bình thản như đã định liệu được mọi việc.
“Anh có ý gì?” Tô Nhiễm sắp bị anh dày vò đến điên rồi. Cô siết tay lại, oán hận cắn chặt răng.
Lệ Minh Vũ trầm ngâm nhìn cô, “Với bản lĩnh của em, muốn được đầu tư không phải là khó. Nhưng với quy mô nhỏ như cửa hàng của bọn em mà trong vòng một tuần ngắn ngủi tìm kiếm đầu tư, thì chuyện này đã khó lại càng khó hơn.” Anh phân tích rõ ràng, nhấn mạnh từng chữ, “Em cho rằng, em có thể giúp Guerlain giành được quyền nuôi con, vậy tỷ lệ thành công là bao nhiêu, hở?”
Từng chữ từng lời của anh đều lộ rõ uy hiếp, chân thực đến tàn nhẫn.
Nhìn bộ dáng của anh, ngực Tô Nhiễm càng buồn phiền, cô lạnh lùng nói, “Đêm nay anh gọi tôi tới, chẳng qua chỉ là muốn tôi mở miệng cầu xin anh.”
Lệ Minh Vũ khẽ cười, “Không được ư?”
Ánh mắt cô đầy tức giận, nhưng vẫn cố gắng nhịn xuống. Cô không hiểu người đàn ông này, vì vậy cô không rõ rốt cuộc anh có thể làm chuyện hại tới những người bên cạnh cô thật hay không, nhưng trời sinh đàn ông hay thích ra vẻ gia trưởng, nhất là người đàn ông ngồi ở địa vị cao như anh, chắc hẳn loại khát khao này sẽ càng mãnh liệt. Vậy thì thủ đoạn giúp anh thu hoạch được thành công đương nhiên sẽ tàn nhẫn hơn người bình thường.
Vì lẽ đó, cô không dám đánh cuộc. Nếu chỉ là một mình cô, cô sẵn sàng liều mình.
Chỉ tiếc, con người không thể chỉ sống vì bản thân.
Cộ chợt nghẹt thở. Cô chỉ muốn sống yên ổn, sống yên ổn cách xa anh, nhưng vì cái gì mà tâm nguyện đơn giản như vậy lại không thể thực hiện?
Một lúc lâu sau…
“Họ vô tội, anh không thể nhắm vào họ.” Cô đè nén giọng nói run rẩy của mình, nhìn anh gằn từng chữ.
Lệ Minh Vũ ra vẻ trầm tư. Hồi lâu sau, anh tỏ ra vô tội chối bỏ lý do của cô, “Nhắm vào họ?” Ánh mắt anh sâu thẳm đầy mạnh mẽ, “Em sai rồi, tôi chỉ nhắm vào một mình em.”
“Anh rốt cuộc muốn làm gì?” Tô Nhiễm hơi đề cao giọng nói của mình, “Nếu như anh chỉ muốn trêu đùa tôi, vậy chúc mừng anh, anh thành công rồi.”
Lệ Minh Vũ dựa người ra sau, ngữ khí chuyển lạnh, ánh mắt anh nhìn cô chứa đầy tình cảm khó nói thành lời, “Em qua đây.”
Chân Tô Nhiễm cảm thấy nặng nề, cô cau mày nhìn anh trân trân như đang nhìn mãnh hổ dã thú.
“Qua đây.” Anh lập lại lần nữa, khi giọng nói cất lên, anh chợt bật cười, “Em vẫn như bốn năm trước, đều thích để tôi lặp lại lời của mình.”
Cô không muốn nghe anh nhắc lại chuyện của bốn năm trước. Tô Nhiễm cắn môi, tiến lại rồi dừng trước bàn làm việc.
Lệ Minh Vũ bất mãn nhíu mày, “Gần một chút. Đến bên cạnh tôi.”
Quá đáng lắm!
Nếu ánh mắt có thể giết người, vậy Lệ Minh Vũ tuyệt đối có thể chết trên hàng vạn lần dưới ánh mắt của Tô Nhiễm.
Anh ung dung thản nhiên nhìn cô, dường như đang cùng cô thi xem ai nhẫn nại hơn.
Tô Nhiễm rốt cục cũng tiến lên, hai chân như dính vào nhau. Cô dừng bước trước mặt anh.
Anh cong môi cười hài lòng, tròng mắt anh ánh lên khuôn mặt phẫn nộ và bực dọc của cô, nếp nhăn bên khóe miệng anh khẽ hiện lên. Anh vươn tay rồi vô cùng tự nhiên khoác lên đùi cô, sau đó chậm rãi lướt lên.
Tô Nhiễm theo bản năng chụp lấy bàn tay không an phận của anh, lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của anh, “Mời anh tự trọng.”
Ánh mắt Lệ Minh Vũ đầy tăm tối, con ngươi đen thẳm như sóng biển cuồn cuộn đang che giấu nguy hiểm. Khóe miệng anh khẽ cong, lời nói lại nghe thiếu lịch sự vô cùng…
“Mời tự trọng? Đã trễ thế này mà em còn tới đây. Không phải em đã chuẩn bị tốt tâm lý từ lâu rồi ư?”
Tô Nhiễm trừng mắt nhìn anh, ánh mắt đầy cảnh giác.
“Thế nào, khi em vào chẳng phải đã biết trong cao ốc này, ngoại trừ bảo an thì cũng chỉ còn tôi và em thôi sao?” Anh bắt đùi phải chéo qua chân trái, nhìn cô, khóe miệng anh đầy lạnh lùng, “Tôi muốn cái gì, trong lòng em hẳn là hiểu rõ.”
Khuôn ngực Tô Nhiễm phập phồng theo từng nhịp hít thở, đáy lòng cô tràn ngập uất ức, nhưng đôi mắt to đầy oán giận vẫn nhìn chằm chằm anh đến cùng. Nỗi căm hờn này rơi vào mắt Lệ Minh Vũ, khiến cho sắc mặt anh thoáng sa sầm, ánh mắt anh càng thêm tối thẫm. Anh hơi nheo hai mắt, lạnh lùng nói: “Thành ý của em chỉ có bấy nhiêu.”
Cô cắn chặt bờ môi đỏ mọng của mình, cảm giác phẫn nộ vô tận sản sinh từ tận sâu thẳm lòng cô, “Anh muốn thành ý như thế nào?” Dự cảm mơ hồ càng lúc càng mãnh liệt.
Ánh mắt anh trở nên đầy ý vị nhìn cô, “Thân thể phụ nữ bao giờ cũng thành thật hơn miệng của họ.” Anh cong môi, nói thẳng: “Cho nên tôi muốn em dùng thân thể của mình để đổi lấy hợp tác, em thấy thế nào?”
Trái tim cô chợt nát vụn trong nháy mắt.
Cô khiếp sợ nhìn anh.
Anh làm sao có thể đường đường chính chính mà đưa ra loại yêu cầu xấu xa này?
Anh làm sao có thể xem cô rẻ mạt như vậy?
“Đừng khẩn trương. Chỉ cần đêm nay làm tôi vui vẻ…” Lệ Minh Vũ nhìn cô chằm chằm, gằn từng chữ: “Hợp tác, liền không thành vấn đề.”
Gò má Tô Nhiễm giận đến đỏ bừng. Chiếc cổ thanh tú vô