Teya Salat
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219055

Bình chọn: 7.5.00/10/1905 lượt.

xiết lén đến gần Lệ Minh Vũ, đôi mắt phòng điện, thanh âm sung sướng lắp bắp…

“Anh, anh là bộ trưởng Lệ à?”

Ánh mặt Lệ Minh Vũ dừng trên mặt Tô Nhiễm, lát sau mới thu hồi, anh thong dong đáp, “Ừ.”

“Ông trời ơi…” Cô gái mê muội, cất giọng khẩn trương, “Bộ trưởng Lệ, em luôn luôn ủng hộ, luôn luôn hâm mộ anh, không ngờ hôm nay em gặp được người sống rồi. A…ý của em là bình thường em chỉ toàn thấy anh trên tivi nhiều lắm.” Nói xong, mặt cô gái đỏ ửng.

Lệ Minh Vũ bình thản, “Cám ơn cô.”

“Em có thể chụp hình với anh không ạ?” Cô gái như mở cờ trong bụng thỉnh cầu.

“Có thể.”

“Hay quá!” Cô gái hớn hở, sau đó cầm điện thoại, kéo Tô Nhiễm qua, nói giọng van nài: “Chị Tiểu Nhiễm, chị chụp hình giúp em nha?”

“Sao?” Tô Nhiễm hơi ngây ra.

“Chị Tiểu Nhiễm, em xin chị mà.” Cô gái làm dáng cầu xin.

Tô Nhiễm vô thức nhìn Lệ Minh Vũ, thấy ánh mắt anh thấp thoáng ý cười, cô vội vội vàng vàng né tránh, gật nhẹ đầu. Cô gái lùi đến cạnh Lệ Minh Vũ, khoác cánh tay anh thân mật, tạo kiểu chụp đáng yêu.

Tô Nhiễm nhấn nút chụp cảnh này.

“Cám ơn anh.” Cô gái vui sướng như tìm thấy vàng bạc châu báu.

Tô Nhiễm lúc này chỉ muốn kéo cô gái đi ngay, hoặc cô chạy trốn thật nhanh.

Trăm mối ngổn ngang khi bất ngờ gặp nhau phiền nhiễu cô. Cô không hiểu bàn thân trốn tránh điều gì, chỉ biết rằng cả người cô nóng chảy như lửa đốt, thậm chí còn muốn nhảy ngay vào ao nước lạnh hạ nhiệt.

“Bộ trưởng Lệ…”

“Cô gái này có muốn chụp hình không?” Lệ Minh Vũ lập tức chen ngang, ngắm nhìn gương mặt Tô Nhiễm, giọng anh trầm thấp lộ vẻ thích thú.

Tô Nhiễm ngẩng phắt đầu nhìn anh. Câu nói của anh khiến tim cô muốn bật tung ra ngoài.

“A, phải rồi, chị Tiểu Nhiễm…” cô gái lật đật kéo Tô Nhiễm ra trước Lệ Minh Vũ, giọng cực kỳ nhiệt tình: “Chị Tiểu Nhiễm, chị vừa về nước nên chắc chưa biết, anh này là bộ trưởng lệ lẫy lừng tiếng tăm, là người đàn ông hoàn mỹ nhất trong lòng mọi cô gái độc thân như em.” Cô gái giới thiệu một cách hài hước, song cũng ngầm ám chỉ…bản thân còn độc thân.

Tô Nhiễm lúng tung, muốn lui nhưng không thể, đành nặn ra nụ cười gượng gạo, “Bộ trưởng Lệ, chào anh.”

Lệ Minh Vũ nhìn chằm chằm cô, môi anh vụt lên vẻ nuông chiều.

“Bộ trưởng Lệ, đây là chị Tô Nhiễm của bạn học em. Chị ấy rất giỏi giang, vừa là nhà điều chế hương vừa là tác giả nổi tiếng.” Cô gái hãnh diện giới thiệu.

Tô Nhiễm căng thẳng nuốt nước bọt.

So với dáng vẻ chật vật của cô, Lệ Minh Vũ vô cùng phối hợp, chìa tay với cô, “Cô Tô, chào cô.”

Tô Nhiễm như nhớ lại tình cảnh trùng phùng ở Paris ngày ấy. Anh rất giỏi giả vờ.

Cô buộc lòng bắt tay Lệ Minh Vũ, nào ngờ bàn tay anh bỗng thu chặt, độ ấm từ tay anh tiến thẳng vào lòng cô…

“Cô Tô tài mạo song toàn, khiến đàn ông không sao chống cự.”

Tim Tô Nhiễm đập thình thịch, lập tức rút tay, hai má cô nóng ran.

“Vào đi chị, em chụp luôn cho.” Cô gái nhiệt tình.

“Thôi mà.” Tô Nhiễm phản xạ có điều kiện cự tuyệt, thấy cô gái dùng ánh mắt kỳ quái nhìn lom lom bản thân, cô vội vàng ép mình bình tĩnh, nhẹ giọng, “Ý chị là chúng ta đừng làm tốn thời gian của bộ trưởng Lệ.”

Cô gái trố mắt như muốn nói: chị Tiểu Nhiễm à, chị lãng phí thời cơ thật đó.

Lệ Minh Vũ cong môi cười, “Không sao, cô cứ chụp đi.” Anh dừng một chút, ánh mắt chừa đầy ngụ ý nhìn Tô Nhiễm, “Đối với người phụ nữ tài ba như cô Tô, thời gian của tôi vĩnh viễn dư dả.”

Lòng Tô Nhiễm rối bời.

“Chị Tiểu Nhiễm, chị vinh hạnh thật đó. Vào đi, em chụp cho.” Cô gái ước ao, đẩy Tô Nhiễm đến cạnh Lệ Minh Vũ. Tô Nhiễm vốn hốt hoảng đột nhiên bị đẩy mạnh, loạng choạng ngã nhào vào lòng Lệ Minh Vũ, anh liền chộp thời cơ ôm trọn vòng eo của cô.

“A…Bộ trưởng Lệ, chị Tiểu Nhiễm, xin lỗi…” Cô gái vội vã xin lỗi.

Lệ Minh Vũ cười khẽ, cúi thấp đầu rót giọng vào tai cô. “Không sao chứ?”

Hơi thở dịu dàng man mát thổi bên tai Tô Nhiễm, cấp tốc tiến công tim cô. Hai má cô đỏ như cà chưa, nhịp tim bỗng đập nhanh hơn, cô hết sức xấu hổ, đầu cúi gằm, lắp bắp trả lời, “Xin, xin lỗi.”

“Không sao.” Thanh âm của anh càng nhẹ nhàng. Anh ngẩng đầu, làn môi mỏng thoáng qua mặt Tô Nhiễm, nhân lúc lướt đến gò má của cô, bờ môi anh cố tình nhấn mạnh vào.

Tim Tô Nhiễm nổ tung. Cô kinh ngạc ngước đầu. Người đàn ông này dám ngang nhiên trêu ghẹo cô?

Lệ Minh Vũ bị dáng dấp của cô chọc cười, khoé miệng nhếch thành một hình vòng cung, sau đó anh tỏ vẻ đứng đắn thả cô ra.

“Chị Tiểu Nhiễm, chị nhìn bên này đi…” Cô gái cầm điện thoại nói. Vừa nãy cô gái lo đi chọn chỗ đứng, nên không trông thấy cảnh đó.

Tô Nhiễm đứng bên người Lệ Minh Vũ, lòng cô muôn vàn cảm xúc khó nói thành lời. Ngay cả nét mặt của cô cũng cứng ngắc, cả người ưỡn thẳng tắp. Cô không biết bản thân bị làm sao. Khi không gặp anh, cô nhớ nhung khôn nguôi, nhưng khi trông thấy anh, cô lại bối rối như tơ vò.

Những tưởng ly hôn rồi thì không còn gặp nhau, nhưng dường như luôn tồn tại thứ gi đó xoay quanh, nối kết cô và Lệ Minh Vũ.

Rốt cuộc là lương duyên?

Hay…nghiệt duyên?

Bức hình chụp một người phụ nữ nhỏ nhắn và một người đàn ông cao lớn, tạo nên tổng thể đẹp vô cùng.

Cô gái sung sướng cầm điện thoại, “Hình