Duck hunt
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215335

Bình chọn: 8.5.00/10/1533 lượt.

i y học hay bệnh nhân đều là một thách thức trước nay chưa từng có.

Phẫu thuật suốt bốn mươi tám tiếng đồng hồ, Mộ Thừa không hề chợp mắt, anh và cả ê kíp thực hiện ca phẫu thuật luôn tập trung cao độ, họ cẩn thận hoàn thành từng bước từng bước theo phương án phẫu thuật nhằm tránh phát sinh tình huống xuất huyết ngoài ý muốn.

Q.5 – Chương 12: Không Ai Hạnh Phúc

Nhưng cuối cùng ngay thời khắc tưởng chừng đã thành công, điều bất ngờ đã xảy ra.

Thành mạch quá mỏng, không cách nào tránh việc rạn nứt. Tuy bác sĩ chuẩn bị phương án phòng bị nhưng không ngờ mọi chuyện xảy ra nhanh chóng và bất ngờ. Tiêu Tiêu không chết trên bàn mổ, nhưng ngày hôm sau cô bé đã nhắm mắt vĩnh viễn trong phòng bệnh vô trùng.

Lúc đó, thế giới của Mộ thừa sụp đổ trong chớp mắt.

Khi Lệ Minh Vũ và Lệ Thiên chạy tới vừa vặn nhìn mặt Tiêu Tiêu lần cuối…

Kể đến đây, Mộ Thừa đã hút không dưới năm điếu thuốc, tàn thuốc cháy bỏng tay, anh mới định thần dập thuốc, vứt nó đi. Vẻ mặt anh mệt mỏi, cảnh tượng giải phẫu mười năm trước như một bộ phim trình chiếu trong đầu anh, hồi ức bi thương đều như chất độc mãn tính, mối lần nghĩ tới như trải qua sự lăng trì tàn nhẫn, giày vò anh.

Lệ Minh Vũ đờ đẫn, dù thế nào cũng không ngờ chân tướng sự việc lại như vậy. Anh như người tàn tật cứng nhắc trước bia mộ, run rẩy ngắm nhìn gương mặt đáng yêu của Tiêu Tiêu.

Xoắn xuýt mười năm, biết chân tướng càng thêm nặng nề.

Anh cũng ngồi trước mộ bia, nhắm mắt lại, hít thở sâu nhưng đau đớn vô cùng. Anh rút thuốc từ hộp đưa cho Mộ Thừa, bản thân cũng châm một điếu, mắt anh đờ đẫn dưới làn khói thuốc, “Tại sao mười năm trước không nói rõ?”

“Phẫu thuật do ba cậu đồng ý, nhưng sự thực mẹ cậu vẫn giấu kín đến tận bây giờ, chỉ vì sợ ba cậu bị đả kích. Không ai ngờ cục diện này xảy ra, mười năm trước tôi không cách nào đối mặt với nỗi đau này nên lựa chọn trốn tránh, bao năm qua không liên lạc với mọi người cũng vì không muốn chạm vào vết sẹo của ba cậu.” Mộ Thừa châm thuốc, bình thản lên tiếng: “Nhưng dẫu sao vẫn phải đối mặt, mười năm trước không giải quyết, mười năm sau cũng nên giải quyết đúng không? Chuyện này người đau khổ nhất thực ra là mẹ cậu. Mẹ cậu giấu diếm gánh chịu một mình cũng chỉ vì không muốn cậu và ba cậu đau lòng.”

Lệ Minh Vũ trầm ngâm kẹp thuốc, tay anh khẽ run, anh lại hút một hơi thuốc rồi phả mạnh, im lặng không nói gì.

“Chuyện này trước sau gì cũng phải giải thích rõ với ba cậu, nhưng chúng ta nên tôn trọng quyết định của mẹ cậu, để mẹ cậu nói sẽ tốt hơn.” Mộ thừa vỗ vai Lệ Minh Vũ, khuyên nhủ.

Ánh mắt Lệ minh Vũ tối tăm đầy đau khổ và tự trách. Nếu anh dành thời gian chơi với Tiêu Tiêu nhiều hơn, nếu anh phát hiện sớm hơn, nếu anh quan tâm Tiêu Tiêu hơn, có lẽ khi cô bé ra đi đã không quá đau đớn, cũng có lẽ ngay lúc này sau khi biết sự thật anh sẽ không qúa bi thương. Bao năm qua, anh đều trút hết mọi nỗi đau lên Mộ Thừa, tự cho đây là sai lầm của một mình Mộ Thừa, nhưng không ngờ sự thật lại do Tiêu Tiêu mắc bệnh từ bé. Có lẽ lúc cô bé đi sau lưng anh thì đã bệnh, hoặc cô bé khó chịu, chỉ biết dùng ánh mắ chờ mong, nhìn anh kêu một tiếng, “Anh”, mong chờ anh có thể chơi cùng cô bé dù chỉ chốc lát.

Một lúc sau…

“Anh đi trước đi, tôi muốn ngồi lại với Tiêu Tiêu.” Lệ Minh Vũ mở miệng, giọng anh khàn khàn vô lực.

Mộ Thừa thấy sự tự trách trong mắt anh, không biết nên an ủi như thế nào mới tốt, Mộ Thừa đứng dậy, nhẹ giọng: “Minh Vũ, mỗi người chúng ta đều áy náy chuyện Tiêu Tiêu, tôi đã đau khổ mười năm, tôi không muốn thấy cậu tiếp tục đau khổ chuyện này nữa.”

Lệ Minh vũ không trả lời, ánh mắt sâu thẳm quan sát điếu thuốc đang cháy.

Mộ Thừa xoay người đi, thản nhiên cất giọng, “Về Tiếu Nhiễm, nếu không yêu cô ấy, xin cậu hãy từ bỏ. Tôi hổ thẹn việc của Tiêu Tiêu, nhưng đối mặt Tiểu Nhiễm. tôi sẽ không nhượng bộ với cậu.”

Ánh mặt trời soi sáng bóng lưng Mộ Thừa, ngôn từ của anh ôn hòa nhưng lộ rõ kiên định. Đến khi bóng Mộ Thừa khuất sau mộ bia, giọng Lệ Minh Vũ hết sức cương quyết vang lên…

“Tôi sẽ không để anh có cơ hội giành được Tô Nhiễm lần nữa!”

Bóng dáng Mộ Thừa thoáng khựng lại, nhưng mau chóng đi tiếp.

Con gió nhẹ thổi, cuốn khói thuốc bay xa.

***

Tô Nhiễm chiết tinh chế nho đen vào lọ vô khuẩn vừa vặn hai giờ ba mươi phút chiều. Cô xoa xoa bả vai và cổ nhức mỏi, bước ra khỏi phòng điều chế hương, không ngừng nhập số liệu vào máy tính, sau đó cô mệt mỏi nhoài người trên bàn.

Phải công nhận cảm giác mang đồ che mắt khi ngủ khá ổn, dĩ nhiên nếu không có việc Lệ Minh Vũ quấy rầy tối hôm qua, cô sẽ ngủ ngon giấc hơn. Tô Nhiễm ngáp một cái, hai mắt díp lại. Căn phòng mởi sửa khá yên tĩnh, đường phố về chiều ồn ào náp nhiệt, ngược lại càng khiến cô thêm buồn ngủ.

Tỉnh táo hơn, cô xuống tầng rửa mặt, thợ sửa chữa đã được cô cho nghỉ hôm nay.

Tầng dưới cô chỉ sửa sang đơn giản, mua đại khái vài vật dụng trưng bày. Lúc đầu thuê căn hộ này, cô vốn dĩ muốn sống ở đây, nhưng không ngờ bây giờ chỉ dùng để làm việc.

Xem đồng hồ lần nữa, thấy gần đến giờ, Tô Nhiễm đem trái cây vừa mua, trà bánh dọn sẵn trên bàn.

Đúng ba