như cô không sợ anh Tư biết.” Mộ Dung Kỳ không biết cậu còn cách nào để giải quyết cô gái này nữa.
“Rốt cuộc cậu có chuyện gì?” Bất đắc dĩ, Tình Tình không thể làm gì khác hơn là thỏa hiệp. Mộ Dung Kỳ là em trai của Mộ Dung Trần, cô tin cậu ta cũng chẳng dám làm chuyện gì.
Ngồi lên xe, Tình Tình không nhịn được mở miệng nói.
“Đợi lát nữa cô sẽ biết.” Mộ Dung Kỳ đeo kính mắt lên, không nói thêm gì nữa.
Cho đến khi xe ngừng lại trước một khách sạn, Tình Tình mới lên tiếng lần nữa, “Mộ Dung Kỳ, cậu muốn cái gì?”
“Tôi dẫn cô đến khách sạn rất bình thường. Yên tâm đi, tôi không có hứng thú với cô, chỉ muốn mời cô một ly cà phê và ăn ít đồ ăn nhẹ mà thôi.”
Mộ Dung Kỳ xuống xe, giúp Tình Tình mở cửa xe và thuận miệng trả lời.
Quán cà phê trong khách sạn vào giờ phút này không có nhiều người, Tình Tình không hiểu Mộ Dung Kỳ rốt cuộc muốn làm cái gì, chỉ có thể đi theo cậu ta vào trong.
“Rốt cuộc cậu muốn như thế nào? Không có chuyện gì thì tôi về.” Bọn họ ngồi xuống một chỗ cạnh cửa sổ, đợi người đem cà phê ra, Mộ Dung Kỳ chỉ lo loay hoay làm cái gì đó không chú ý đến cô.
“Gấp cái gì, nhìn xong rồi đi về cũng không muộn!” Mộ Dung Kỳ cười đem hình chuyển để trước mặt cô.
Đó là anh?
Trong màn hình nhỏ, những thứ kia vô cùng rõ ràng, anh ôm một cô gái cùng khiêu vũ trong sàn nhảy, cô gái kia thoạt nhìn rất quen thuộc, nữa điểm tiếp theo, mặt của cô gái kia rất quen thuộc, dường như đã gặp một lần – Đơn Tuệ Ngữ, những tấm hình sau hai người càng lúc càng thân mật.
Mộ Dung Kỳ là có ý gì? Tay Tình Tình đang cầm con chuột ngừng lại, sắc mặt cũng theo đó tái nhợt.
Mộ Dung Kỳ nhìn nét mặt của Tình Tình, không buông tha một giây nào, “Tiếp tục nhìn xuống đi, đặc sắc còn ở phía sao.”
Nhìn thì nhìn, ai sợ ai?
Đó là tin tức gì? Phó Tổng giám đốc Mộ Dung Trần của Tập đoàn tài chính Mộ Dung cùng thiên kim tiểu thư nhà họ Đơn liên tiếp qua lại, tin đồn Mộ Dung Trần cùng vợ đã chia tay một năm, nhà Mộ Dung cùng nhà họ Đan đang cố định kết thân lần nữa… Sau đó là một đống hình ảnh họ cùng ngồi ăn cơm, cùng nhau tham gia tiệc, đây coi là cái gì đây?
Anh lạnh lùng với cô như thế là vì Đơn Tuệ Ngữ sao?
Mộ Dung Kỳ cho là tùy tiện lấy ra những hình này có thể lừa gạt cô sao? Truyền thông vẽ rắn thêm chân rất lợi hại, cô sẽ không chịu vũ nhục cùng tổn thương như thế, làm sao cô lại tin tưởng đây là sự thật?
Nhưng chứng kiến cảnh anh ôm cô gái khiến lòng cô đau, không biết cảm xúc xông ra từ đâu, đem lòng cô cắt thành trăm mảnh.
Cô lựa chọn tin tưởng anh, nhưng thật ra thì trong lòng vẫn hoài nghi. Nếu như những thứ này đều không phải là thật, vậy tại sao anh cứ để mặc cô ở San Francisco lâu như vậy, cũng không quan tâm cô?
Cái Đơn tiểu thư gì đó, quả thật tốt hơn cô rất nhiều không phải sao? Có lẽ anh không được tấm lòng của cô, thì muốn lấy nó từ Đơn Tuệ Ngữ. Tại sao lại không chứ? Bọn họ còn là thanh mai trúc mã, bạn bè thân thiết nữa kia mà? Bọn họ mới xứng đáng bên cạnh nhau không phải là cô!
“Cô không yêu anh Tư, vậy thì rời khỏi anh ấy đi.” Giọng nói lạnh lẽo của Mộ Dung Kỳ vang lên, dừng lại một chút mới nói tiếp: “Hôn nhân của các người vốn là sai lầm, bây giờ cô đã tìm được hạnh phúc mình mong muốn, đúng lúc nên chấm dứt sai lầm còn xót, nếu không cuộc đời của anh Tư tôi sẽ bị cô phá hủy. Anh ấy có quyền có hạnh phúc, mà cô đã không cho anh ấy hạnh phúc được thì cũng không nên kéo mất cuộc đời anh ấy.”
“Chuyện tình cảm của tôi và anh ấy không cần cậu nhúng tay vào, nếu như anh ấy tự mình nói ra, bằng không tôi sẽ không cùng anh ấy ly hôn. Nếu như đây chính là mục đích hôm nay cậu đến tìm tôi, vậy có thể đã khiến cậu thất vọng. Tôi không biết tại sao cậu vẫn luôn chán ghét tôi, nhưng chuyện của tôi và anh Tư của cậu, về sau không cần cậu nhiều chuyện. Hẹn gặp lại.”
Tình Tình cố gắng để cho giọng nói của mình trở nên bình thường, ngay trước mặt Mộ Dung Kỳ cô đem màn hình máy tính bảng đóng lại, đứng lên, ngẩng cao đầu, đi ra khỏi quán cà phê.
Cái người Mộ Dung Kỳ thật sự là quá đáng, cậu ta cho cậu ta là ai? Tại sao có quyền được yêu cầu cô như thế?
Nhưng tại sao? Lòng của cô lại càng ngày càng đau?
Đi ra quán cà phê, lần đầu tiên Tình Tình không muốn nhanh như vậy về nhà, điện thoại di động bị cô cầm chắc trong tay mặc niệm một số điện thoại quen thuộc.
Đúng vậy, cô thật rất vô dụng, đến gọi điện thoại cũng không dám gọi, cô còn có thể làm cái gì đấy?
Mộ Dung Kỳ lạnh lùng nhìn Tình Tình đi ra ngoài, cậu không nghĩ Tiết Tình Tình khi nhìn thấy hình ảnh kia vẫn lạnh lùng và bình tĩnh như thế.
Nếu như có thể để cho anh Tư chủ động mà đưa đơn ly hôn, thì có lẽ anh đã không phí tâm như thế? Mặc kệ như thế nào, chuyện làm được hiện tại chỉ là như thế này, cũng không bằng làm đến cùng. Dù sao sự kiện trên du thuyền kia, anh Tư sẽ không bỏ qua cho cậu, một năm này không có truy tìm hành tung cậu, cũng chỉ vì anh Tư tạm thời không rảnh thôi.
Hừ!
Chuông điện thoại vào lúc này vang lên, thấy số điện thoại kia, Mộ Dung Kỳ không chút nghĩ ngợi liền nhận, “Chuyện gì?”
“Thiếu gia, thứ cậu muốn đã làm xong.” Một gi