theo Diệc Phàm sang bàn bên cạnh.
Sự việc này rõ ràng khiến những bàn xung quanh chú ý, nhóm người có ngoại hình xuất chúng là lại là người của Hắc Long, Yến gia lại cố tình gây sự, thêm vào nữa là gây sự với những người đứng đầu của Hắc Long, chậc, thảm cho Sở Toàn rồi.
-Mọi người đây là Phàm Nhất Long, bang chủ của chúng ta, Đào Tử, Đại Hàm, Lão già biến thái.-Xán Liệt lần lượt giới thiệu khi cả bọn an vị.
-Woa, không ngờ mọi người lại đến đây, vinh hạnh quá, lần trước họp bang ở thành phố B không ai chụp hình lại, làm bọn tôi không nhận ra mấy đại nhân mà.
-Lão già biến thái ?Từ khi nào nhà ngươi lại gọi lão là biến thái ?-Châu Dương ngồi cạnh Xán Liệt quặp cổ anh chàng.
-Ouch lão cực biến thái, đồ biến thái.
-Đại thần, bọn người Yến gia đó anh đừng lo, bọn này sẽ xử lý.-Mấy người trong bàn lên tiếng.
-Ừm, tùy mọi người.-Hắn ảm đạm trả lời.
Ngồi được một lát xem chương trình trên sân khấu, Tử Thao kéo tay hắn nói nhỏ.
CHAP 20 ĐạI THầN, ĐàO Tử Bị ăN HIếP (4)
-Chúng ta về sớm được chứ ?
-Sao vậy ?-Hắn quay sang nhìn nó, lo lắng hỏi.
-Em đói bụng.-Nó nhe răng cười, chân mày hắn giãn ra, cầm tay nó đứng lên.
-Mọi người ở lại, bọn tôi về trước có việc.
-A ? Sao lại về sớm vậy ? Lát nữa ai đưa tớ về?-Lộc Hàm nhạc nhiên.
-Thế Huân ngồi sau hậu trường, lát kêu nó chở về, Tử Thao đói rồi.
Hai người định quay bước đi thì gọi gọi giật lại.
-Đại thần, Đào Tử, lại người là yêu nhau từ game ra ngoài đời sao?-Một cô gái ngồi trong bàn đột nhiên hỏi lớn.
-Huh?-Tử Thao ngạc nhiên.
-Ý tôi là hai người do yêu ảo tác hợp?
-Hảo, là yêu ảo đấy.-Diệc Phàm nhẹ giọng đáp lại, kéo tay nó bước nhanh ra ngoài, Tử Thao nghe xong câu nói của hắn, hồn bay mất tiêu, chỉ cứ mặc cho bị kéo ra ngoài.
.
.
Chiếc xe màu trắng của nó chạy nhanh trên đường cao tốc, hắn thích thú nhìn khuôn mặt có chút đỏ của nó, thật thích khiến nó ngại mà.
-Tử Thao, em định ăn ở đâu, mau chỉ đường chứ? Anh không phải người bản xứ?-Hắn vừa lái xe, vừa khều nó.
-A? Về nhà em cất xe trước đã, có quán ăn gần nhà, rất ngon.-Nó cười với hắn, hào hứng trả lời, xem ra chỗ quán ăn kia chắc hẳn rất ngon rồi.
Diệc Phàm cười làm theo ý nó, đánh xe về nhà Tử Thao, rồi cùng nhau đi bộ đến một quán đồ biển gần đó, tuy quán ăn không đẹp đẽ sang trọng, chỉ là một quán ăn lề đường với bàn gỗ ghế nhựa, Diệc Phàm vẫn không ngại bản thân mặc vest mà ngồi xuống cạnh Tử Thao đang cười vui vẻ như đứa con nít được kẹo.
-A Tử Đào, cháu đến lúc nào vậy? Đã gọi món chưa?-Dì chủ quán đi ngang qua thấy liền hỏi.
-Chào dì Lam, cháu mới đến chưa gọi món nào.
-Ây cha,mau gọi món, dì làm nhanh cho.-Dì Lam cười vui vẻ, đưa nó xấp giấy, Tử Thao nhanh nhẹn nhận lấy, ghi một hàng dài món ăn khiến Diệc Phàm trợn mắt nhìn.
-Ồ, hôm nay đồ biển rất ngon nha, cháu đợi một chút.-Dì Lam nhận lại xấp giấy, rời đi.
-Lần nào đến em gọi nhiều như vậy sao?-Hắn ngạc nhiên hỏi.
-Hm? Là gọi cho anh ăn nữa, chỗ dì Lam làm rất ngon, em đã ăn ở đây từ nhỏ.-Nó vui vẻ.
-Ừm, mà Tử Đào là sao?-Hắn tò mò.
-Là do cách phát âm, Thao với Đào khá giống nhau, nên dì Lam gọi là Đào.-Nó giải thích.
-Ra vậy, Đào Thao Tử cũng do đây mà ra?-Hắn thích thú nhìn nó.
-Có lẽ vậy, lúc đó chỉ đặt tên lung tung thôi.
-Đào Đào, gọi thế này có được không nhỉ?
-Hả? Anh định gọi em bằng cái tên đó? Nghe như gọi con gái.-Nó trề môi, đánh vào tay hắn.
-Vậy thì Tiểu Đào, sau này anh sẽ gọi em là Tiểu Đào.-Hắn khẳng định, không cho Tử Thao cơ hội lên tiếng.
-Anh là đồ bá đạo.
Hắn phì cười nhéo má nó, đáng yêu quá. Dì Lam mang thức ăn lần lượt tới, thấy cảnh này thì cười thầm. Bọn trẻ này cũng thật là đáng yêu quá.
Tử Thao bắt Diệc Phàm ăn no cả căng bụng, lúc ra thanh toán tiền, còn bị dì Lam trêu chọc : ‘’Lần này về có cả người yêu, chắc mẹ Hoàng vui lắm.’’ Tử Thao câm nín, mẹ nó ? Nó quên mất một việc rồi. CHAP 20 ĐạI THầN, ĐàO Tử Bị ăN HIếP (5)Diệc Phàm đi bộ với Tử Thao về nhà, trên đường đi cứ Tiểu Đào này Tiểu Đào nọ khiến mặt Tử Thao đỏ choét. Về đến nhà đã thấy Lộc Hàm Thế Huân Bạch Hiền và Xán Liệt húp mì gói dưới bếp.-Hai người, được lắm, đi ăn uống no say mà bắt bọn này ăn mì gói.-Lộc Hàm bất đồng chỏ đũa vào hai người họ.-Sao không tự đi ăn đi ?-Diệc Phàm hất hàm.-Tốn tiền, không đi.-Thế an phận húp mì đi.-Tử Thao, ban nãy có gặp mẹ cậu, bác bảo ngày mai bác qua sớm, nhớ mở cửa.-Bạch Hiền ăn xong mang tô ra bồn rửa, thản nhiên nói.Tử Thao nhăn nhó, đấy, mẹ nó thế nào cũng sẽ mò sang đây thôi, mai là cuối tuần mà, bình thường cứ cuối tuần là mẹ sẽ sang đây nấu cơm cho nó, mà Bạch Hiền gặp mẹ, chẳng biết có ton hót gì không nữa. Hây, ngày mai sẽ đau đầu lắm đây.End chap 20
CHAP 21 NHạC MẫU đếN NHà
ta vừa mới post oneshot mới :)) các reader vào đọc nhaaa <3
Chap 21 Nhạc mẫu đến nhà
Khuya lắc khuya lơ, vẫn còn một lũ chụm đầu với nhau đánh mạc chược, Tử Thao buồn ngủ hết chịu được nên mò lên giường nằm trước. A, có ai thắc mắc ai nằm đâu không? Cả cái phòng Tử Thao chứa sáu mạng người, chắc đều thắc mắc nhỉ?
Tử Thao cùng Bạch Hiền nằm trên giường, Lộc Hàm độc chiếm cái ghế sô pha l