Bất cứ học viên nào vi phạm nội quy sẽ bị phạt dọn nhà vệ sinh 1 tháng!”- Thôi chết tôi rồi!!! Kết thúc hồi tưởng, tôi cuống cuồng làm vệ sinh cá nhân rồi xách cặp chạy thẳng lên trường. Cũng may khu mà tôi học gần kí túc xá nữ nên cũng chỉ mất khoảng 5 phút cho việc chạy bộ .Vừa chạy, tôi vừa thắc mắc không hiểu sao Susan và Lia đi học rồi lại không gọi mình một tiếng cơ chứ, dù gì thì cũng là bạn cùng phòng mà, hic hic.
7h00 là chuông báo tập trung, còn 4 phút nữa, thế là tôi tạm thời đã qua vùng nguy hiểm rồi! Đang sung sướng chạy như điên lên cầu thang thì…
” Rầm!!!”
– A…
– Ui…
Cặp một nơi, người một nẻo! Chính xác là tôi đã va phải một ai đó đang đi theo hướng ngược lại. “Đây là đâu chứ, học viện quý tộc Royal đấy!”- Trước khi ngẩng đầu lên nhìn kẻ mình vừa đâm phải, tôi tự nhắc nhở mình, sau đó cố tìm một lời xin lỗi lịch sự nhất :
– Hic, xin lỗi bạn, tôi không cố ý đâu, vì đang vội nên…
– …
Kẻ đó khá là cao, vì đứng ngược sáng nên tôi cũng không rõ mặt lắm, chỉ thấy dc mái tóc bạch kim cực kì nổi bật.Nhưng mà tôi cũng chẳng dc nhìn lâu vì liếc qua tôi trong …1s, anh chàng đó đi thẳng. Gì thế này, sao ai cũng thích bơ tôi đi hết vậy? Tôi vội vã nhặt cặp lên và tiếp tục phi thật nhanh vào lớp.
” Rengggggg !”
Và tôi đã kịp ngồi vào chỗ của mình khi còn đúng 5s. Phù, may chưa!
Chap 2: Rắc rối đầu tiên
Thế là đã dc gần nửa tháng tôi vào học tại học viện Royal này rồi. Mọi thứ diễn ra cũng khá là suôn sẻ, ít nhất là cho đến bây giờ.Tôi bây giờ có tên thường gọi là Judy, vì hình như ở đây ai cũng có một tên tiếng Anh để gọi thay cho tên tiếng Việt nên tôi cũng tự đặt cho mình một cái tên vậy, nghe cũng hay hay đấy chứ! Điểm lại những ngày đã qua một chút nhé: Tôi ăn dc, ngủ dc ( nhưng ko dậy muộn nữa rồi vì đã hình thành dc đồng hồ sinh học khá là đúng giờ), học hành cũng khá ổn, uhm… quan trọng nhất là đã có dc 3 người bạn với 3 tính cách khác nhau, rất đặc biệt: Susan lạnh lùng, Lia dễ thương và Rei kì quặc. Rei thực ra có tên là Lê Hoàng Minh, nghe có vẻ con trai nhưng là 1 girl 100% luôn nhé. Rei theo phong cách tomboy, tóc màu hạt dẻ ấn tượng, cười thì duyên quá trời luôn. Cái nụ cười ấy không biết đã lấy đi trái tim của bao nữ sinh ở đây rồi. Haizzz và đấy chính là điểm kì quặc của cô nàng đây: thích dc mọi người nhầm là con trai ( ôi tôi ngất mất thôi ), quan trọng là lúc nào cũng kè kè bên tôi, còn ” Em yêu, em yêu” này nọ nữa, phiền mà ngại muốn chết!
– Này Rei, tớ muốn hỏi cậu một chuyện!
– Ồ, gì thế Judy?
– Cậu… có phải là … les ko?
-… CÁI GÌ !!! Này em yêu, ko nên nói Rei như thế đâu nhé, Rei giận đấy!
– Thì đấy thay, suốt ngày gọi người ta là ” Em yêu” nghe kì quá, lại còn ăn mặc, đi đứng thế kia nữa…
– Thứ nhất, không phải ai Rei cũng kêu là ” Em yêu” đâu nên Judy phải thấy là mình thật may mắn đấy. Thứ hai, đây gọi là phong cách, phong cách Tomboy, tự nhiên lại có les gì ở đây.
– Thế thì hay hôm nào Rei thử… thay đổi phong cách tí nhé, thí dụ như, mặc đồng phục nữ chẳng hạn.
– Không! Never! No! None! Rei không thích và cũng … không dc phép.
– Hả?
– Thôi không có gì, đến một lúc nào đó Rei sẽ nói mọi chuyện cho Judy nghe, còn bây giờ Rei có việc nên đi trước đây, Judy cũng về lớp đi nhé.
Bỏ mặc cái đứa đang mắt chữ O, mồm chữ A lơ ngơ tôi đây, Rei nói một mạch rồi bỏ đi luôn. Tôi thì cứ đứng trơ ra đấy với cả đống những dấu hỏi chấm to đùng. Hình như, Rei có điều gì đó giấu tôi, nhưng thôi kệ đi, Rei bảo là sẽ nói cho tôi biết mà.
***
” Tin tin”
” Judy Judy,, ra san bong ro di, Princess cua truong minh moi tu Anh ve, chuan bi di qua day ne, den nhanh nhe!”
Là tin nhắn của Lia, cô bạn này vẫn hay lanh chanh vậy đấy. Còn Princess, nghe nói là cháu gái cưng của Chủ tịch hội đồng nhà trường, tên là Caroll, đang du học bên Anh, chắc là hôm nay về. Mặc dù không hứng thú lắm với mấy vị tiểu thư nhà giàu này nhưng Lia đã gọi nên tôi vẫn quyết định chạy ra sân bóng rổ của trường xem sao.
– Oa oa, Princess! Princess!!!
– Công chúa đã trở về!
– …
Cả sân bóng rổ ngập tràn những bó hoa và lời hò hét của mọi người. Có vẻ cô công chúa này rất dc các học viên ở đây coi trọng và yêu mến thì phải. Còn tôi thì dù đã cố gắng chen lấn hết sức nhưng cũng chẳng nhìn dc đến tà váy của Caroll, chỉ thấp thoáng một màu hồng phấn kiêu sa mờ ảo. Hết! Lia thì có khá hơn một chút là đã kịp nhìn dc … anh chàng vệ sĩ đẹp trai đi sau Princess. ( Hic hic, không biết rốt cuộc cô nàng gọi tôi ra là để xem ai đây?)
– Này Judy, cậu có ấn tượng gì về cô công chúa của chúng ta không?- Lia vừa mân mê mấy cánh hoa giấy rơi dưới sân trường vừa hỏi.
– Chẳng nhìn thấy gì thì lấy đâu ra ấn với chả tượng. Haizzz tớ chỉ nghĩ chắc là Princess rất dc mọi người yêu quý thì phải. Cô ấy nhất định rất tốt bụng!
– Cũng không hẳn thế đâu – Lia cười buồn- Đôi khi con người thực sự không tốt đẹp dc như cái vỏ bọc vô hình mà họ tạo ra. Judy, cậu đừng quá tin vào những cái hào nhoáng bên ngoài mỗi người nhé.
– Há, sao Lia hôm nay triết lý quá vậy?
– uhm, cũng không có gì, thôi mình vào lớp đi!
– …
Thêm một dấu hỏi