íu mày, ngoại trừ vẻ lạnh lẽo trên gương mặt anh tuấn ra thì hơi thở của anh ta cũng bức bách giống hệt Lãnh Thiên Dục.
– Em đã điều tra ra đám người uy hiếp cô nhi viện là đám công ty xây dựng. Nếu em lấy danh nghĩa cá nhân hay bệnh viện Ward ra thì không thể bảo vệ được cho cô nhi viện, cho nên em hy vọng anh có thể giúp em, coi như là công ty làm việc từ thiện! – Anh ta vừa nói vừa đứng lên, đi tới bên cửa sổ, ánh mắt thâm thúy nhìn xuống khung cảnh dưới chân. diۜendaaaanlequۜydon
– Ý của em là Lãnh thị chỉ được có cái tiếng thôi sao? – Ngón tay thon dài của Lãnh Thiên Dục không kiên nhẫn gõ gõ lên mặt bàn.
– Mặc dù nghe thì không được hay cho lắm nhưng có thể hiểu là vậy. Em chỉ muốn mượn danh nghĩa của anh thôi! – Lãnh Thiên Hi xoay người lại, nhìn thẳng về phía Lãnh Thiên Dục, kiên định nói.
– Anh muốn biết rốt cuộc cô nhi viện này có điểm gì hấp dẫn em. Em nên biết, trên thế giới này không chỉ có một mình cô nhi viện Mary! – Lãnh Thiên Dục nhíu mày, lạnh giọng hỏi.
Lãnh Thiên Hi đi tới trước mặt Lãnh Thiên Dục, hai tay chống lên mặt bàn, động tác ôn hòa nhưng không che được khí thế bừng bừng.
– Anh, từ lúc biết cô nhi viện này chỉ do hai cô gái còn rất trẻ đứng ra gánh vác, em đã hạ quyết tâm phải giúp đỡ rồi.
– Có thể nhìn ra quyết tâm của em, nếu không bệnh viện cũng sẽ không miễn phí điều trị ấy đứa trẻ ở cô nhi viện đó! – Lãnh Thiên Dục hừ lạnh một tiếng nói.
Trong mắt Lãnh Thiên Hi lướt qua tia kinh ngạc, sau đó, anh ta khôi phục lại vẻ mặt như cũ. Anh ta biết năng lực của anh trai mình, chuyện này chắc chắn không lừa được anh ấy.
Lãnh Thiên Dục lạnh mặt, ngón tay thon dài mở tài liệu về người phụ trách cô nhi viện Mary ra xem…
– Em nói chính là hai cô gái này? – Hắn chỉ ngón tay vào một tấm hình, đôi mắt thâm thúy mà sắc nhọn.
Hai cô gái trong ảnh đều cười lộ lúm đồng tiền trên má, một người đẹp tuyệt mỹ, còn người kia thì thanh tú và đáng yêu. Người này Lãnh Thiên Dục không biết, nhưng người kia thì hắn lại rất quen thuộc, đó chính là – Thượng Quan Tuyền. die♦ndanlequyd♦n
Kỳ hạn hai ngày cũng sắp hết!
Lãnh Thiên Dục ngồi yên lặng nhưng tất cả sự nguy hiểm và tàn nhẫn đều ẩn giấu trong dáng vẻ đó.
Tập tài liệu này là do Lãnh Thiên Hi tự mình soạn ra, không công khai ra ngoài, nếu không thì sẽ không có ảnh của Thượng Quan Tuyền trong đây.
Tại sao hai người lại quen biết nhau?
Lãnh Thiên Hi tất nhiên không biết Lãnh Thiên Dục đang suy nghĩ gì, anh ta nhìn hình trong tài liệu, gật đầu nói: “Hai cô gái này không hề yếu đuối đâu”.
Không yếu đuối? Phải là không đơn giản mới đúng! Lãnh Thiên Dục thầm hừ lạnh trong lòng nhưng không nói ra.
– Anh có thể để Lãnh thị ra mặt giúp em, nhưng mà, em phải trở về công ty đi! – Lãnh Thiên Dục vứt tài liệu trong tay sang một bên, khoanh hai tay trước ngực nhìn Lãnh Thiên Hi nói.
– Anh, anh đang thừa dịp người gặp nguy mà bắt ép em đấy à, em không đồng ý! – Lãnh Thiên Hi biết Lãnh Thiên Dục không có ác ý nên bất mãn kháng nghị.
– Lời từ chối vô hiệu, quan tòa bãi bỏ. die♦nda♦nlequyd♦on
Lãnh Thiên Dục đứng dậy đi đến bên quầy rượu, giọng nói dù lạnh như băng nhưng đáy mắt lại ánh lên tia ấm áp của tình thân.
Khi hắn vừa quay lưng lại với Lãnh Thiên Hi, vẻ mặt lại chuyển sang cứng rắn và nghiêm nghị.
Đôi mắt đầy tức giận, vẻ nguy hiểm không khống chế được mà bắn ra ngoài như dòng dung nham nóng chảy đang phun trào ra từ miệng núi lửa.
Hắn chậm rãi rót chai Whisky lạnh vào ly thủy tinh, trong nháy mắt ly rượu bốc lên một luồng khí lạnh quanh quẩn bên đôi môi mỏng của Lãnh Thiên Dục, khiến người ta khó có thể nắm bắt được.
Thượng Quan Tuyền, cô hẳn là rất quan tâm đến cô nhi viện Mary!
Bầu không khí nhất thời tràn đầy hơi thở nguy hiểm!
Chương 67
CHƯƠNG 67: ĐÁM CÔN ĐỒ
Edit: BB[o'>
———-
Giữa trưa, mặt trời đã lên cao, tiếng ve kêu không ngớt trên những tán cây. Cô nhi viện Mary lúc này hết sức yên bình, mấy đứa trẻ đang ngủ, lại có mấy đứa đang chơi đùa cùng nhau.
Trong sân, hoa tử vi đang nở rộ, ong bướm đua nhau bay đến hút mật, mùi hương hoa lượn lờ trong không khí, nhẹ nhàng quẩn quanh bên mũi.
Bùi Vận Nhi ngồi trên một chiếc ghế trúc dưới gốc cây, ánh mặt trời như ngưng lại trên gương mặt xinh đẹp của cô. Ánh mắt cô nhìn về phía bọn trẻ cách đó không xa, đôi mắt tràn ngập tình cảm dịu dàng.
Bỗng nhiên, cô nhớ tới người đàn ông cao lớn dịu dàng kia, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng đỏ, khóe môi cũng khẽ cười.
Bác sĩ Thiên Hi – Dương Thiên Hi. Mấy hôm nay mỗi khi có thời gian anh đều đến giúp cô nhi viện Mary, nhìn dáng người cao lớn, nghe tiếng cười sảng khoái của anh, Bùi Vận Nhi cảm thấy trái tim mình lại rung động. di✩end✩anleq✩uydo✩n
Liệu anh có thật sự yêu Tiểu Tuyền không, Bùi Vận Nhi không dám nghĩ tới, vì lúc này trong lòng cô rất mâu thuẫn. Một mặt cô hy vọng hai người bọn họ yêu nhau, Tiểu Tuyền là người bạn tốt nhất của cô, cô ấy không có cha mẹ, lại có thể gặp được người đàn ông hết lòng yêu thương mình như vậy, thân là bạn tốt, cô cũng vui thay Tiểu Tuyền. Nhưng mặt khác, trong lòng Bùi Vận Nhi lại có chút ích kỷ, cô r