trong lòng cậu ta, cậu ta không muốn nói đến việc kinh doanh, cũng không tiếp nhận việc huấn luyện của tổ chức nữa.
Lãnh gia không cho phép con cháu mình lại trốn tránh như vậy, thế nên, người làm anh như Lãnh Thiên Dục không chút do dự gánh vác lấy chuyện ở hai giới hắc bạch đạo thay cha mình. Hắn không muốn em trai Lãnh Thiên Hi và em gái Lãnh Tang Thanh phải bận lòng thêm.
Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó, dù sao trong người bọn họ cũng chảy dòng máu của Lãnh gia, nhiều năm sống như vậy đủ rồi, giờ cũng nên quên đi vết thương lòng.
Lúc này, Lãnh Thiên Hi chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ cương nghị anh tuấn thoáng qua một tia đau đớn.
– Anh cả, em… – Anh ta dừng lại, làm sao mà anh ta lại không hiểu tấm lòng của anh trai mình chứ.
Lãnh Thiên Dục không nói gì thêm, nét mặt rất nghiêm túc.
Cả hội quán rất yên tĩnh, dường như cả âm thanh rất nhỏ của một chiếc lá rụng xuống cũng có thể nghe thấy được.
Sau một lúc lâu, Lãnh Thiên Dục mới điềm nhiên mở miệng: “Thiên Hi, em không quên con chip đỉnh cao kia chứ?”
Lãnh Thiên Hi chợt nhìn về phía Lãnh Thiên Dục, ánh mắt kiên định, nói: “Nhớ, dĩ nhiên là em nhớ”.
– Giờ con chip kia đã biến mất không rõ tung tích. Là một người của Lãnh gia, em phải có trách nhiệm trong đó. Em có hứng thú với y học, được, Lãnh thị chúng ta hoàn toàn có thể phát triển thêm lĩnh vực y học, đem những tinh hoa trên thế giới quy tập lại, khiến cho Lãnh thị đứng đầu về y học, chẳng nhẽ em lo anh không làm được điều đó? –Lãnh Thiên Dục nói.
Đứng ở một bên, Hoàng Phủ Ngạn Tước như có điều suy nghĩ, nhìn về phía Lãnh Thiên Dục một chút, sau đó hỏi: “Dục, tổ chức đặc công BABY-M từ trước đến nay hoạt động dựa trên việc nhận nhiệm vụ, cậu có nghĩ tới người ủy thác cho bọn họ cướp đi con chip trong tay cậu rốt cuộc là ai không?”
Vẻ mặt cương nghị của Lãnh Thiên Dục thoáng qua tia lạnh lẽo: “Trên thương trường người biết đến con chip này rất ít, chỉ có thể là… người trong giới hắc đạo. Xem ra có rất nhiều người núp trong bóng tối muốn làm hại đến Lãnh thị cho nên mới lợi dụng tổ chức BABY-M để đạt mục đích”.
Cả người hắn tràn đầy khí thế. Cái quan trọng nhất của con chip kia không phải là nhờ nó Lãnh thị sẽ kiếm được bao nhiêu tiền, mà nó là tâm nguyện của cha hắn, hắn muốn hoàn thành tâm nguyện đó.
Năm đó, cha hắn đã tốn rất nhiều tiền của để phát triển con chip công nghệ cao đứng đầu thế giới, trừ những nhân viên tham gia nghiên cứu khoa học thì rất ít người biết được. Nhưng đến cuối cùng cha hắn lại ra đi trước khi được tận mắt nhìn thấy con chip này, cho nên Lãnh Thiên Dục buộc phải tìm được con chip.
Lăng Thiếu Đường lười biếng dựa người sang một bên, hàng lông mày chau lại. Lát sau, anh ta cất giọng trầm thấp: “Dục, cậu có nghĩ tới một khi đối phương lấy được con chip đó thì hậu quả sẽ như thế nào không?”
Đáy mắt Lãnh Thiên Dục thoáng qua tia lạnh lẽo, hắn lên tiếng: “Đầu tiên là loại bỏ Lãnh thị, sau đó sẽ… uy hiếp tổ chức Mafia. Nhưng tổ chức BABY-M đã cướp được con chip này một thời gian rồi mà lại không có động tĩnh gì, trừ khi…”
– Trừ khi đối phương vẫn chưa nhận được con chip? – Vẻ mặt Lãnh Thiên Hi thoáng qua một tia chần chừ, cất giọng nói.
– Còn một khả năng nữa… con chip kia là giả! – Lăng Thiếu Đường và Hoàng Phủ Ngạn Tước đồng thanh lên tiếng.
Đáy mắt Lãnh Thiên Dục lóe lên tia lạnh lẽo khiến người ta run rẩy. Hắn nhếch môi, nhìn về phía ba người nói: “Xem ra Tây Tạng, Trung Quốc quả là nơi khiến người ta phải lưu luyến”.
Lăng Thiếu Đường cười một tiếng: “Nếu như cả ba tập đoàn cùng ra mặt giúp đỡ, liệu có được coi là xem thường năng lực của cậu không?”
– Nói thử xem? – Lãnh Thiên Dục bày ra vẻ mặt vậy-mà-cũng-hỏi, nét mặt dù lạnh tanh nhưng rất tự tin. Hơn nữa hắn cũng không muốn bạn bè tốt của mình phải mạo hiểm.
Chương 50
CHƯƠNG 50: THEO DÕI LẪN NHAU
Edit: BB[o'>
——————-
Cây cối rậm rạp che khuất ánh mặt trời, chỉ có những bóng cây trải dài trên mặt đất, có một chiếc xe ô tô đang ẩn núp dưới những tán cây xanh.
Thượng Quan Tuyền uể oải dựa người vào ghế xe, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng sau mắt kính toát ra vẻ tỉnh táo và sắc sảo. Cô nhìn vào màn hình trên xe rồi lại hướng ánh mắt đến tòa nhà cao tầng xa xỉ cách đó không xa.
Đây chính là trụ sở chính của Lãnh thị, mà mục tiêu của cô chính là tổng giám đốc của Lãnh thị – Lãnh Thiên Dục!
Cô sờ lên bả vai, vết thương đã bắt đầu khép miệng, nhưng chạm vào vẫn thấy tê tê, đây đều là do Lãnh Thiên Dục ban tặng.
Người đàn ông chết tiệt này lại dám nuốt lời, ở sau lưng cô bày trò.
Vừa nghĩ tới việc không đâu lại tự dưng bị trúng một viên đạn, lửa giận trong lòng Thượng Quan Tuyền tăng lên gấp bội.
Vậy nên hôm nay cô đã đến đây, mà nguyên nhân quan trọng hơn chính là tối hôm qua Niếp Ngân đã nói cho cô biết một tin tức kinh hãi.
Lúc đầu có người trả giá rất cao yêu cầu bọn họ lấy được con chip. Khi cô ở Tây Tạng cướp thành công con chip về giao cho Niếp Ngân, mãi đến lúc giao hàng Niếp Ngân mới biết con chip đó là giả.
Rốt cuộc con chip có hình dạng như thế nào, Niếp Ngân chưa từng thấy qua, cô cũng v