Ring ring
Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326813

Bình chọn: 9.5.00/10/681 lượt.

ong khi tôi đang lăn lộn ngoài xã hội thì cô mới chỉ là một cô bé con mà thôi, cô cho rằng tôi có thể ngồi lên vị trí này là vì cái gì?”

Nói xong, hắn bước nhanh tới, nhanh như chớp giơ tay đánh vào sau gáy Thượng Quan Tuyền.

– A… – Thượng Quan Tuyền không hề phòng bị, trước mắt đột nhiên tối sầm lại, cả người ngã xuống liền bị Lãnh Thiên Dục vững vàng ôm lấy.

Chương 38

CHƯƠNG 38: MẬT THẤT

Edit: BB[o'>

——————-

Ánh mặt trời sáng chói xuyên qua cửa sổ chiếu rọi vào căn phòng. Căn phòng này là một phòng ngủ cực kì xa hoa và sang trọng, toàn bộ đều được sơn màu trắng, cả căn phòng lớn như vậy dường như không có một màu sắc nào khác nữa.

Thượng Quan Tuyền nhíu đôi lông mày thanh tú, cô dần tỉnh lại, mở hai mắt, từ từ nhìn ra bốn phía. Đây là nơi nào?

Nơi này hoàn toàn xa lạ đối với cô. Chỉ có toàn màu trắng, so với màu đen càng làm con người ta hoảng hốt.

Đôi mắt trong veo lạnh lùng lại có phần êm dịu, ngón tay thon dài khẽ run, như là đang nghĩ tới điều gì đó, cô từ trên chiếc giường ấm áp ngồi bật dậy, tim đập loạn, ngón tay vô thức túm chặt lấy cổ áo.

Đây là nơi nào? Tại sao cô lại ở đây? Cô cẩn thận nhớ lại, cảm giác đau đớn mãnh liệt từ sau gáy truyền đến kích thích thần kinh của cô.

Cô nhớ mình bị Lãnh Thiên Dục đánh vào gáy, cô ngất đi, như vậy hiện tại…

Đây là chỗ của hắn sao?

Trống ngực Thượng Quan Tuyền đập dồn dập, nhưng sau đó lại xuất hiện điều khiển cô còn kinh hãi hơn.

Quần áo trên người cô đang mặc không phải quần áo lúc trước của cô, mà là một bộ quần áo nữ.

– A… – Thượng Quan Tuyền hét lên một tiếng chói tai.

Đây là loại quần áo đáng sợ gì vậy, có trời mới biết cô ghét mặc mấy thứ quần áo của phụ nữ đến thế nào. Điên rồi, đúng là điên thật rồi.

Nhưng ai thay quần áo này cho cô? Chẳng lẽ… là Lãnh Thiên Dục?

Không!

Cô như muốn chạy trốn, từ trên giường nhảy thẳng xuống, sau đó tìm cửa ra ngoài. Nhưng cố gắng tìm mãi cô mới tuyệt vọng phát hiện rằng…

Căn phòng này không hề có cửa ra vào!

Thượng Quan Tuyền cảm thấy trời như sập xuống, rốt cuộc đây là nơi nào? Tại sao ngay cả cửa cũng không có?

Cô bắt mình phải tỉnh táo lại, nhất định phải bình tĩnh, nếu không sẽ bị người đàn ông đó lừa gạt.

Căn phòng này nhất định được thiết kế đặc biệt, nếu không chẳng lẽ Lãnh Thiên Dục lại đưa cô vào từ đường cửa sổ, làm gì có phòng nào không có cửa.

Nghĩ đến điểm này, Thượng Quan Tuyền chậm rãi đứng dậy, bất giác đưa tay đến bên hông.

Đáng ghét! Thật đáng ghét! Thượng Quan Tuyền đang muốn tìm dụng cụ của mình mới nhớ ra quần áo trên người đã được thay ra.

Lãnh Thiên Dục! Đồ chết tiệt đó, nhất định là phòng cô chạy trốn mới thay quần áo cho cô.

Đôi mắt xinh đẹp của Thượng Quan Tuyền tràn đầy lửa giận, ngay lúc này…

– Tôi khuyên cô không nên uổng phí sức lực, đây là mật thất của tôi, nếu không có tôi, cô chẳng bao giờ tìm được đường ra đâu.

Giọng điệu lạnh như băng của Lãnh Thiên Dục đột nhiên từ một góc phòng vọng đến.

Chương 39

CHƯƠNG 39: NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA AI?

Edit: BB[o'>

—————–

Thượng Quan Tuyền cảm thấy như bị nước lạnh dội vào người. Không, không thể nào! Cô không tin mình không thể thoát ra khỏi nơi này.

Vì vậy, khi nhìn ra cửa sổ, mắt cô chợt sáng lên.

Vậy mà ngay khi cô chạy tới gần cửa sổ…

– Quên không nhắc cô, đây là tầng mười chín, cho dù thế nào cô cũng không thể nhảy xuống đâu! – Thanh âm lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục như một đòn chí mạng lại lần nữa vang lên.

Thượng Quan Tuyền lập tức ngồi phịch xuống thảm lông dày, đưa mắt nhìn từ tầng mười chín xuống. Lúc này cô thấy mình bị cách biệt với thế giới bên ngoài, giống như đi lạc rồi không tìm được đường về.

Niếp Ngân… Niếp Ngân… Giờ anh đang ở đâu?

Trong thời khắc quan trọng nhất, Thượng Quan Tuyền phát hiện mình không thể liên lạc với người đàn ông này.

Thượng Quan Tuyền đột nhiên cảm thấy tức giận, cô nhanh chóng nhìn một vòng quanh căn phòng, cuối cùng tầm mắt rơi vào một chiếc camera được giấu ở góc phòng.

Cô đứng dậy…

– Lãnh Thiên Dục, đồ chết tiệt, anh đi ra đây cho tôi, núp ở sau camera còn gọi là đàn ông nữa không, ra đây mau!

Thượng Quan Tuyền nổi điên, điên cuồng hét về phía camera, đồng thời ném mạnh gối trên giường.

Cô cảm thấy mình điên thật rồi, sau khi gặp gỡ người đàn ông này, sự tỉnh táo cô luôn tự tin nhất thời đã bay lên tận chín tầng mây. Cô không phục! Cô không tin mình cứ như vậy mà thua Lãnh Thiên Dục. Đây quả là chuyện buồn cười nhất thế giới.

Ngay lúc đó, từ phía sau cách cô không xa truyền đến tiếng cười lạnh, cả căn phòng lập tức như bị đóng băng, nhiệt độ giảm xuống hơn nửa.

Thượng Quan Tuyền quay đầu lại.

Cô thấy một cánh cửa được thiết kế theo công nghệ cao từ từ mở ra, sau đó liền thấy khuôn mặt lạnh như băng của Lãnh Thiên Dục.

– Lãnh Thiên Dục tôi có được gọi là đàn ông hay không, Thượng Quan Tuyền cô là người rõ nhất! – Đôi môi mỏng của Lãnh Thiên Dục khẽ nhếch lên, từng bước từng bước đi vào, cánh cửa trong nháy mắt đã bị đóng lại.

Thượng Quan Tuyền nắm chặt tay, cô nghe ra hàm ý mập mờ trong lời nói của hắn, đôi mắt tràn đầy lửa giận, cô từng bước tiến lên nói: