đồng loạt rút súng ra…
– Xem ra cậu đã có chuẩn bị từ trước khi tới rồi, chỉ đáng tiếc vừa rồi tôi lại không chú ý đến mấy người vệ sĩ không phải người của Mafia này!
Giáo phụ William chẳng hề sợ hãi, ông ta đứng dậy, định bắn lén.
– Giáo phụ William cũng đâu phải người đơn giản, dù gặp phải tình huống này nhưng vẫn có thể ung dung đối mặt, còn có thể tránh được đạn của tôi, thật không đơn giản chút nào! Đúng là không đơn giản! Chỉ là, trong phòng này đều là người của tôi, ông cho rằng mình có thể thoát khỏi kiếp nạn này à? – Phong lạnh lùng nói.
– Đúng là quá nực cười, biệt thự này là của tôi, nếu cậu giết tôi thì cậu cho rằng sẽ có thể đi ra được đến cửa à?
Giáo phụ William vừa nói xong thì cửa phòng sách được bật mở, mấy người vệ sĩ xông vào trong, vây lấy bọn họ.
Phong thấy vậy thì ra vẻ tiếc hận lắc đầu: “Chậc chậc, thì ra giáo phụ William cũng đã có chuẩn bị rồi, chỉ đáng tiếc là nếu tôi đã có ý định giết ông thì cũng sẽ nghĩ cách để thu phục người của ông!”
Giáo phụ William nghe xong liền kinh hãi, ông ta còn chưa hết kinh ngạc thì thấy mấy người vệ sĩ thân cận rút súng chĩa vào ông ta.
– Mấy người… muốn tạo phản à? – Ông ta quát lên nhưng giọng nói cũng thoát được ra khỏi căn phòng.
Phong cười: “William, cho nên ông đừng nghĩ sẽ thoát được, điểm này ông còn phải học hỏi Lãnh Thiên Dục nhiều, tâm lý phòng bị của hắn cách một trời một vực với ông đấy, còn cả…”
Anh ta tiến lên vứt súng trong tay giáo phụ William ra rồi nói: “Biết tại sao tôi lại phải nói mấy lời vô nghĩa với ông nhiều như thế không? Chính là tôi đang đợi thời cơ, lát nữa con gái ông sẽ lên đây, tôi muốn cô ta tận mắt chứng kiến ông chết trong tay Lãnh Thiên Dục, haha…”.
Anh ta cười đầy điên cuồng, ánh mắt hỗn độn khiến người khác sợ hãi.
– Cậu…
Giáo phụ William không ngờ mình lại thất bại thảm hại đến như vậy, ông ta đột nhiên chạy về phía bàn sách, không đợi mọi người kịp phản ứng đã cầm lấy một con dao sắc bén.
– Tôi sẽ không cho cậu được như ý đâu! – nói xong, ông ta giơ tay lên, đâm thẳng con dao vào tim mình…
Ánh mắt Phong vụt qua tia chấn động, cũng bước nhanh lên túm tay giáo phụ William…
– Ông muốn chết như vậy à? Đúng là vọng tưởng! Tôi nói rồi, tất cả phải dựa vào kịch bản của tôi! – Ánh mắt Phong trở nên cực kì sắc bén, giọng nói ngày càng điên cuồng.
Giáo phụ William thấy vậy thì chỉ nhếch lên nụ cười quỷ dị, sau đó, cánh tay kia không bị túm của ông ta vung lên, một tia sáng lóe lên, sau đó máu chảy…
– A… – Phong thở gấp, cảm giác đau nhói trên vai khiến anh ta lùi về phía sau mấy bước.
không biết trên tay giáo phụ William cầm một con dao găm từ bao giờ, nhân lúc Phong không đề phòng, ông ta đã đâm con dao vào vai anh ta.
Lửa giận thiêu đốt toàn bộ lý trí của Phong trong nháy mắt, nhất là khi nhìn thấy áo sơ mi thấm ướt máu trên đầu vai, sắc mặt anh ta càng trở nên xanh mét. Anh ta mở cửa sổ ra, lớn tiếng kêu:
– Bắt ông ta lại!
– Vâng!
Mấy người vệ sĩ tuân lệnh, nhanh chóng bắt giáo phụ William lại, trói ông ta rồi treo ông ta lơ lửng trên cửa sổ.
Dưới chân ông ta là khoảng không, bên dưới ba tầng là vườn hoa sắc đỏ như màu máu.
– Cậu là kẻ phản bội, nhất định sẽ không được chết tử tế đâu!
Tiếng rống của giáo phụ William như xuyên qua cả cơn mưa đêm, tiếng gió, tiếng sấm vang dội cùng tiếng mưa rơi khuếch tán tiếng hét của ông ta.
– Tôi sẽ xem ai chết không được tử tế trước!
Ánh mắt Phong nhuốm đỏ màu máu, sự lạnh lẽo trên người tản ra ngày càng đậm đặc, anh ta vung tay lên, một người vệ sĩ lập tức đẩy giáo phụ William ra ngoài!
Đúng lúc này, một tiếng thét chói tai vang lên…
– A… bố…
Giọng nói này là của Phỉ Tô. Khi cô ta lên tầng ba, nhìn thấy cảnh tượng này thì sợ hãi đến mức thét to lên!
Ngay sau đó, rất nhiều người làm trong biệt thự chen chúc nhau đứng dưới vườn hoa nhìn lên trên, khi thấy chủ nhân của mình đang bị treo lơ lửng trên cửa sổ tầng ba, sắc mặt bọn họ đầy hoảng sợ.
Phong thấy vậy liền nở nụ cười đầy tà khí, anh ta đi đến bên giáo phụ William rồi nhẹ giọng nói: “Giáo phụ, ông thấy không, tình hình ngày càng hay rồi đó!”
– Ưm… Ưm…
Giáo phụ William không khó để đoán ra chuyện sắp xảy đến với mình, ông ta không thể nói được nên không ngừng vùng vẫy chân tay.
Chương 229
HỒI 14 – CHƯƠNG 5: NỢ MÁU
Rầm!
Cửa bị Phỉ Tô đẩy ra, vẻ mặt đầy căng thẳng và lo lắng, nhưng khi thấy cha mình đang bị treo lơ lửng, khuôn mặt cô ta lập tức tràn đầy phẫn nộ.
– Các người… các người mau thả cha tôi ra! – cô ta muốn tiến lên nhưng lại bị vệ sĩ của Phong chặn lại.
Phỉ Tô ngẩng đầu nhìn người đứng cạnh cha mình, lập tức chấn động…
– Lãnh Thiên Dục… sao có thể là anh?
cô ta đang Hết sức kinh ngạc như nhìn thấy bom hạt nhân nổ tung trước mặt, cô ta nhìn Lãnh Thiên Dục đầy khó hiểu và ngạc nhiên.
Phong thấy kế hoạch của mình đã thành công liền nở nụ cười châm chọc khiến người khác không rét mà run. Khi thấy bên dưới có rất nhiều người làm đang đứng, anh ta giơ súng lên, nhắm thẳng về phía giáo phụ William.
Pằng…
Tiếng thét chói tai của Phỉ Tô vang lên cùng lúc với tiếng súng, viên đạn