The Soda Pop
Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326711

Bình chọn: 8.00/10/671 lượt.

h Thiên Dục! Tổ chức Mafia phân bổ thế lực rải rác khắp nơi trên thế giới, vẫn có rất nhiều giáo phụ khác tin tưởng, đứng về phía hắn.

Hết hồi 13 ~

Chương 225

HỒI 14: PHƠI BÀY

CHƯƠNG 1: ĐẤU (1)

Thời gian cũng như con sóng biển

Đưa những thứ ẩn giấu dưới đáy biển nổi lên mặt nước

Cũng vùi đi những chuyện cần phải quên

Mâu thuẫn như vậy

Nhưng lại chân thật như thế

Chân tướng trôi nổi

Nhưng không có cảm giác bi thương nào mà thời gian có thể làm giảm bớt

Tình yêu thăng trầm cùng thời gian để rồi hóa thành một

không có đáp án

Chỉ có thể tùy theo lòng người…

*****

Đám giáo phụ ra về nhưng không có vẻ gì là cam tâm tình nguyện, thậm chí vẻ mặt toàn là toan tính và những âm mưu. Lãnh Thiên Dục cũng biết rõ điều đó! Hôm nay bọn họ đến chỉ để ra oai, phủ đầu với hắn mà thôi. Tuy ngoài mặt bọn họ nói dùng biện pháp ôn hòa để giải quyết nhưng thực tế lại không che giấu nổi khát vọng quyền lực bên trong.

Sao Lãnh Thiên Dục có thể không biết tâm tư của bọn họ chứ. Chỉ là lúc này hắn không để tâm đến vướng mắc của bọn họ, trong đầu hắn chỉ nghĩ đến chuyện Thượng Quan Tuyền mất tích!

– Ba người cũng lui ra ngoài đi!

hắn lạnh nhạt ra lệnh, thân hình cao lớn đứng trước cửa sổ nhìn thế giới phồn hoa dưới chân, tận sâu trong đôi mắt lạnh lẽo sự là đau khổ.

– Vâng! – Lôi và hai người cung kính đáp rồi lui ra ngoài.

Khi lựa chọn con đường này, Lãnh Thiên Dục đã chuẩn bị sẵn tâm lý, hơn nữa hắn cũng học được sự trầm tĩnh và tàn nhẫn. Ở đây không thể thiếu mưu mô, bị người khác tranh giành cướp đoạt cũng là chuyện bình thường, nhưng… từ trước tới giờ, hắn chưa từng phải cúi đầu trước một ai!

âm thanh rất nhỏ phía sang vang lên thu hút sự chú ý của Lãnh Thiên Dục, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ dần tối đi, bờ môi kiên nghị cong lên nụ cười tàn nhẫn…

– thật vất vả cho cậu khi nhiều năm như vậy phải giả vờ ở bên cạnh tôi!

hắn lạnh lẽo lên tiếng, chưa cần quay người lại hắn đã đoán ra người tới là ai.

– Lão đại quả nhiên là lão đại, dù có bị hãm trong ngục tù thì vẫn hờ hững và vô cảm như thường lệ! – Phong khiêu khích lên tiếng.

Lãnh Thiên Dục quay người lại, che khuất ánh sáng mặt trời bên ngoài chiếu vào phòng, chiếc bóng của hắn trong thoáng chốc che khuất bóng của Phong.

– Cậu bắt Tuyền đi chỉ muốn kiềm chế hành động của tôi! – Lãnh Thiên Dục lên tiếng.

hắn chưa bao giờ nghi ngờ về khả năng phán đoán của mình, cho nên những lời này không phải là câu hỏi mà là một lời khẳng định.

Phong cười, ngồi xuống ghế, vẫn vẻ trầm mặc và yên tĩnh như mọi khi.

– Muốn đấu trí cùng ngài lão đại danh tiếng lẫy lừng thì cũng phải áp dụng hết mọi biện pháp chứ!

– Xem ra cậu đã chuẩn bị từ trước rồi! – Lãnh Thiên Dục lạnh giọng nói, sắc mặt hết sức lạnh lẽo.

Phong nhẹ nhàng cười: “Lão đại là người cẩn thận, nếu không chuẩn bị đường lui ình thì tôi làm sao có thể giữ tính mạng cho đến tận bây giờ được chứ?”

Đôi mắt Lãnh Thiên Dục lạnh đi…

– Lập mưu với Thượng Quan Tuyền, giết chết cha con giáo phụ Nhân Cách, kích động giáo phụ William và các giáo phụ khác đối kháng với tổ chức Mafia, cậu làm nhiều chuyện như vậy, chẳng lẽ vẫn cho rằng mình sẽ rút lui an toàn sao?

Phong ra vẻ tiếc hận, nhướng mày: “Ai mà chẳng biết ngài lão đại lòng dạ thâm sâu, nếu không có Thượng Quan Tuyền thì tôi thật sự không nắm chắc lắm điều đó!”

– Cậu muốn thế nào? – Lãnh Thiên Dục dứt khoát hỏi.

Phong đã ở sau lưng hắn làm nhiều chuyện như vậy, dựa theo tác phong cũng như thủ đoạn làm việc thì hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho Phong. Nhưng khi Thượng Quan Tuyền mất tích, trong lòng hắn dâng lên dự cảm xấu, khi giáo phụ William dẫn theo một đám người xông vào, hắn đã hiểu rõ mọi chuyện.

Phong không phải kẻ ngốc, tâm tư của cũng cực kì kín đáo, khi điều tra cái chết của giáo phụ Nhân Cách, hắn tất nhiên là biết điều này!

Cung Quý Dương là người cung cấp súng ống đạn dược cho nên việc điều tra tiến hành rất dễ dàng. Hơn nữa, dưới sự giúp đỡ của Sầm Tử Tranh, Lãnh Thiên Dục cũng liên tưởng đến phong cách ăn mặc của Phong thường ngày, tất cả đều đúng như hắn nghi ngờ, Phong chính là nội gián!

Phong nghe Lãnh Thiên Dục hỏi vậy thì không trả lời ngay mà hỏi lại một câu: “Lão đại là người am hiểu lòng người, chắc là không khó để đoán ra tôi muốn gì!”

Lãnh Thiên Dục cười lạnh: “Cậu chỉ muốn hai thứ, một là tính mạng của Lãnh Thiên Dục, hai là quyền lực của Lãnh Thiên Dục!”

– Thông minh! – Phong vỗ tay, trên mặt nở nụ cười giả tạo…

– thật ra tôi cũng muốn đấu trí với ngài lão đại thêm mấy ngày nữa, nhưng đáng tiếc… – Anh ta cố ý thở dài, lắc đầu.

– Đáng tiếc cậu không ngờ rằng tôi lại tra ra mọi chuyện nhanh như vậy, những điều này vượt xa kế hoạch của cậu! – Hai mắt Lãnh Thiên Dục như tia X-quang, nhìn thấu nội tâm Phong.

– Đúng!

Vẻ mặt Phong có chút phẫn hận: “Kế hoạch của tôi vốn rất chu toàn, thật không ngờ lại đi sai một nước cờ!”

Anh ta tự nhận kế hoạch của mình hoàn hảo đến mức không chê vào đâu được, nhưng không ngờ Lãnh Thiên Dục lại có thể điều tra ra mọi chuyện như đến thế. Vì thế anh ta chỉ có thể thực hiện bước tiếp theo c