XtGem Forum catalog
Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327843

Bình chọn: 9.00/10/784 lượt.

, bàn tay lại gia tăng thêm lực, túm chặt lấy gáy cô…

– Tôi nghĩ đã đến lúc nói cho cô biết rồi. Niếp Ngân quá yêu chiều cô, vậy chức trách của tôi là phải khiến cô mau chóng trưởng thành!

nói xong, anh ta lập tức giơ tay lên đánh mạnh vào gáy Thượng Quan Tuyền…

Thượng Quan Tuyền nhíu mày lại, sau đó trước mắt như biến thành một mảng đen tối, ngã vào người Phong.

Phong mỉm cười, rút chiếc USB đang cắm vào máy tính ra, bỏ vào túi áo, sau đó ôm Thượng Quan Tuyền đã ngất ra khỏi thư phòng.

Chương 217

HỒI 13 – CHƯƠNG 8: CHÂN TƯỚNG LÀ GÌ? (1)

không biết đã hôn mê trong bao lâu, Thượng Quan Tuyền liền tỉnh lại, cảm giác đau đớn ở gáy vẫn truyền đến. cô ngồi dậy từ trên giường, nghi hoặc nhìn bốn phía xung quanh!

Đây là đâu?

một căn phòng cực kì xa lạ!

Thượng Quan Tuyền cố gắng nhớ lại sự việc trước khi bị bất tỉnh, càng nhớ sắc mặt cô lại càng thêm trắng xanh…

cô nhớ rằng Phong đã đánh cô bất tỉnh, chẳng lẽ đây là nơi ở của anh ta sao?

cô còn đang nghi hoặc thì cánh cửa phòng đượt mở ra!

– Rốt cuộc cô cũng tỉnh rồi à? – Giọng nói của Phong vang lên, ngọn đèn bên ngoài chiếu lên vóc dáng cao lớn của anh ta đang đi vào phòng.

Thượng Quan Tuyền nhìn chằm chằm anh ta, khi cô thấy người đi sau Phong, ánh mắt lập tức trở nên kinh ngạc!

Niếp Ngân!

Người cùng Phong vào phòng chính là Niếp Ngân!

Tuy lúc trước cô đã nghi ngờ và suy xét về khả năng này nhưng khi thấy cảnh tượng ngay trước mắt mình lúc này đây, cô vẫn không thể tin nổi!

– Tuyền…

Niếp Ngân nhìn vẻ mặt kinh hãi của Thượng Quan Tuyền, khuôn mặt anh tuấn lộ ra sự đau lòng. Anh ta bước nhẹ lên rồi ngồi xuống cạnh cô, nhẹ nhàng đưa tay ra muốn nâng mặt cô lên…

Thượng Quan Tuyền quay mặt sang hướng khác…

Niếp Ngân biến sắc nhưng nhanh chóng khôi phục lại bình thường…

– Tuyền, anh biết em đã tra ra thân phận Phong, hôm nay anh cũng muốn nói cho em rõ, cậu ta là người một nhà, không cần phải nghi ngờ cậu ta!

Thượng Quan Tuyền quay đầu lại, ánh mắt đầy phức tạp. cô nhìn Phong rồi lại nhìn Niếp Ngân, lạnh nhạt lên tiếng:

– Giờ tôi mới hiểu ra mình chỉ là một con rối, tùy ý để hai người đùa giỡn!

Niếp Ngân nghe vậy chỉ nhẹ nhàng cười, đưa tay nâng khuôn mặt cô lên…

– Tuyền, không phải em cũng đùa giỡn anh sao? rõ ràng đã khôi phục lại trí nhớ nhưng vẫn làm như không biết gì cả!

Ngữ khí của anh ta rất điềm nhiên, không hề tức giận, chỉ có sự khoan dung, giống như một người cha dễ dàng bỏ qua cho đứa con nhỏ nghịch ngợm. Sau đó, anh ta nhìn Phong, cất giọng đầy kiên định:

– Phong Nhẫn, đưa Tuyền về biệt thự Lãnh gia đi!

Phong Nhẫn?

Tim Thượng Quan Tuyền đập cực kì nhanh và loạn nhịp khi nhìn Phong. Chẳng lẽ tên thật của anh ta là Phong Nhẫn?

Phong nghe vậy, không đồng ý đáp lại: “Niếp Ngân, mục đích tôi đưa Thượng Quan Tuyền đến đây là muốn nói cho cô ta biết mọi chuyện. Anh đừng có dung túng cho cô ta quá, chẳng nhẽ anh muốn để cô ta rời khỏi tổ chức?”

– Tuyền không cần thiết phải biết mọi chuyện! – Niếp Ngân cũng không đồng tình, giọng điệu cực kì kiên định.

– Niếp Ngân, kể khi anh xăm trên vai Thượng Quan Tuyền dấu hiệu đó thì cô ta buộc phải biết tất cả sự thật! – Phong Nhẫn không định nhượng bộ, ánh mắt sắc bén nhìn Niếp Ngân.

– Phong Nhẫn, hình xăm này chỉ là dấu hiệu của đặc công từ thế hệ của chúng ta mà thôi. Kể từ sau khi Thanh Đồng ra đi thì dấu hiệu này cũng mất đi ý nghĩa. Sở dĩ tôi xăm nó lên người Tuyền chỉ vì muốn đảm bảo sự an toàn cho cô ấy mà thôi – Giọng nói trầm thấp của Niếp Ngân vang lên.

Cuộc đối thoại của hai người khiến Thượng Quan Tuyền cực kì mờ mịt… đôi mắt vốn bình tĩnh dần trở nên đầy nghi hoặc.

Phong Nhẫn thấy vẻ mặt Thượng Quan Tuyền như vậy liền mím môi lại: “Niếp Ngân, anh phải nhớ kỹ, Thượng Quan Tuyền chỉ là một sát thủ đặc công do anh nuôi dưỡng, không phải người yêu hay… người phụ nữ của anh”.

– Phong Nhẫn! – Niếp Ngân đứng bật dậy, lạnh lùng ngắt lời Phong Nhẫn.

– Sao? Anh còn định bảo vệ cô ta đến bao giờ nữa? Xem ra quyết định lúc trước là một sai lầm rồi. Nếu Thượng Quan Tuyền từ nhỏ do tôi nuôi lớn thì Lãnh Thiên Dục tuyệt đối không sống đến tận bây giờ, anh xem anh nuôi cô ta thành ra cái gì rồi?

nói xong Phong Nhẫn liền bước lên, cánh tay mạnh mẽ bóp chặt lấy tay cô như gọng kìm khiến cô nhíu chặt mày lại.

– Xem đi, đây là đặc công mà anh vẫn thường kiêu ngạo, giờ lại ngày ngày ở bên cạnh Lãnh Thiên Dục, thậm chí còn mang thai con của hắn ta, chẳng lẽ đây là nhiệm vụ anh muốn cô ta hoàn thành à?

– Đủ rồi, Phong Nhẫn, buông cô ấy ra, anh không thấy cô ấy đang khó chịu à?

Niếp Ngân thấy trán Thượng Quan Tuyền nhăn lại thì đau lòng không thôi, lập tức tiến lên đẩy tay Phong Nhẫn ra, chắn người trước mặt cô.

– Niếp Ngân, anh…

sự trầm ổn vốn có của Phong Nhẫn trong nháy mắt liền biến mất, anh ta bừng bừng lửa giận, lạnh giọng nói: “Vì thất bại trong nhiệm vụ mà cô ta có thể bỏ mạng, vậy mà anh còn suy xét đến việc cô ta mất trí nhớ, từ bỏ nhiệm vụ cướp con chip. sự việc đến nước này mà anh còn che chở cho cô ta à. Tôi chỉ muốn cho cô ta biết rốt cuộc cô ta thuộc phe nào mà thôi, chẳn