ống thì tao nhất định sẽ không tha ày!
Mặt Lãnh Thiên Dục bị áp chặt xuống đất nhưng giọng nói của cậu ta vẫn tràn đầy sự rét lạnh khiến người khác phải kinh hãi mà chùn bước.
Dù gì thì Triết Luân Nạp cũng là một lão hồ ly, sao có thể để hai tên ranh con vắt mũi chưa sạch hù dọa được chứ? Mặc dù ông ta thừa nhận sự nguy hiểm và giá lạnh đang tản ra từ người hai tên nhóc này, nhưng…
Chính vì điều đó nên ông ta mới càng không từ thủ đoạn nào, nhất định phải giết chết bằng được!
Chàng trai trẻ mang dòng máu lai đứng sau lưng Triết Luân Nạp rốt cuộc cũng mở miệng, nhưng không phải nói với ai khác mà là nói với cô bé đứng bên cạnh.
– Tiểu Tuyền, là một sát thủ đặc công quốc tế, mỗi lần thi hành nhiệm vụ, em phải nghiêm túc ghi nhớ dáng vẻ của đối phương. Nhưng tuyệt đối không được để cho đối phương nhớ dáng vẻ của em, hiểu chưa?
Giọng nói của chàng trai rất tao nhã như đang bàn chuyện quan trọng, khí khái hào hùng bức người, từ người cậu ta tản ra khí chất quý tộc. Nhưng rất ít người biết, người thanh niên này chính là người đứng đầu tổ chức đặc huấn BABY-M – Niếp Ngân!
Tổ chức BABY-M là một tổ chức quy tụ các sát thủ đặc công, thế lực tương đương với Mafia. Cả hai tổ chức đều phân chia các cấp bậc của sát thủ. Còn Niếp Ngân cứ cách mười năm thì sẽ huấn luyện được từ ba đến năm sát thủ cao cấp quốc tế, chuyên thực hiện những nhiệm vụ bất khả thi.
Cơ thể nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền hơi ngẩn ra, đôi mắt luôn tỉnh táo thoáng qua tia bối rối khi cô bé cảm thấy có một ánh mắt lạnh lẽo đang quét về phía mình.
Trái tim liền giật mình run rẩy, cảm giác lạ lẫm này khiến cô bé sợ hãi, nhưng rốt cuộc là sợ điều gì thì cô bé cũng không biết, dù sao… cô bé mới chỉ là một đứa trẻ tám tuổi!
Lúc cô bé muốn rời khỏi nơi này thì Triết Luân Nạp chậm rãi đi tới bên cạnh Lãnh Thiên Dục, nở nụ cười âm hiểm: “Mày thật sự cho rằng tao sẽ bỏ qua cho hai người bọn họ sao?”. Nói tới đây, ông ta nhìn xung quanh rồi bật cười càn rỡ: “Tao nghiêm túc nói ày biết, tao sẽ đưa cha mẹ mày lên thiên đường!”. Tiếng cười the thé cùng lời nói tàn nhẫn và lạnh lùng của ông ta như vang vọng khắp màn đêm.
Cả người Lãnh Thiên Dục run lên bần bật, sau đó cậu nhìn cha mẹ đang nằm một bên không nhúc nhích, đôi mắt lập tức trừng lớn…
Cậu rống to một tiếng, cơ thể cao lớn và cao ngạo mang theo một sức lực mạnh mẽ quật ngã tên vệ sĩ đang ép cậu xuống đất. Lăng Thiếu Đường cũng dùng cách thức tương tự với kẻ khống chế mình, chỉ một chiêu đã có thể đoạt mệnh tên vệ sĩ.
Nhưng ngay lập tức, mấy mũi súng lạnh lẽo chĩa thẳng vào sau gáy cậu…
– Chậc, chậc, có bản lĩnh đấy! Nhưng tụi mày vĩnh viễn không thể nhanh hơn súng! Cậu bé đáng yêu, để tao tốt bụng đưa tiễn mày lên cửa thiên đường luôn nhé! Haha! – Mặt Triết Luân Nạp đầy tàn ác, ông ta cười nham hiểm, ngón tay chợt cử động…
Ngay tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này thì một luồng ánh sáng cực kì chói rọi thẳng vào mắt ông ta. Ông ta theo bản năng đưa tay lên che mắt…
Nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh. Trong lúc này, một ánh mắt sắc bén lạnh lùng chứa đầy mưu kế nhìn khung cảnh xung quanh, ngay sau đó cậu ta chợt xông lên, mạnh mẽ đoạt lại súng trong tay Triết Luân Nạp. Sau đó, sự thù hận và khát máu như đã lấp đầy hai con mắt cậu…
Pằng… pằng… pằng…
Ba tiếng súng vang lên, Triết Luân Nạp còn chưa kịp phản ứng lại đã bị trúng đạn ngã lăn ra đất. Ý nghĩ trong đầu ông ta lúc này chỉ có một, ông ta khó giữ được mạng sống. dien‿da‿nlllequ‿ydonnnn
Giờ khắc này, đôi mắt Lãnh Thiên Dục tràn đầy sự tàn ác như Diêm La.
Mặc dù Cung Quý Dương không phải học trò được Lãnh Diệc Thiên dạy dỗ nhưng anh ta có tình cảm rất tốt với vị lão đại này.
Lãnh Thiên Dục và Lăng Thiếu Đường chia ra một trước một sau chạy về phía chiếc xe, mắt cũng nhiễm đỏ bởi hận thù. Cung Quý Dương căn chuẩn xác, lái xe qua chỗ hai thi thể…
Mặc dù tục ngữ có câu “Bắt giặc phải bắt vua trước” nhưng những lời này không thể áp dụng trong tổ chức Mafia. Bởi vì dù lão đại của bọn họ có chết đi nhưng sát thủ trong quân đội vẫn phải tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ chưa hoàn thành, trừ khi… chết!
Ở mỗi gia tộc sẽ có mấy Capo, chức vị đặc biệt này là quan chỉ huy quân đoàn. Vì vậy, mặc dù Triết Luân Nạp đã chết nhưng tối nay Capo của quân đoàn phụ trách truy sát Lãnh Thiên Dục và Lăng Thiếu Đường vẫn chưa chết nên bọn chúng vẫn chỉ huy đám sát thủ ào ào xông lên…
Từng sát thủ mãnh liệt nhào về phía xe của Cung Quý Dương. Bọn họ muốn mượn quán tính của chiếc xe để giết chết Lăng Thiếu Đường và Lãnh Thiên Dục. Nhưng bọn họ đã quên mất một điều, đó chính là Cung Quý Dương bẩm sinh đã là một thiên tài về máy móc và phương tiện giao thông, xe chống đạn do chính tay anh ta cải tạo sao có thể giống loại xe bình thường khác được.
Cung Quý Dương quay tay lái khiến chiếc xe nhanh chóng xoay tròn trên mảnh đất trống. Nước bùn như cơn gió lốc dồn dập bắn lên người sát thủ. Sau đó anh ta nhấn mạnh ga, rất nhiều sát thủ bị xe đâm văng thật xa ra ngoài…
Lãnh Thiên Dục và Lăng Thiếu Đường không ngừng nã đạn hạ gục sát thủ hai bên.
Máu tươi bắn tung