Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214082

Bình chọn: 9.00/10/1408 lượt.

t linh thiêng trên hòn đảo này.

Lãnh Thiên Dục thấp giọng nói, đồng thời bàn tay nhẹ nhàng vén tóc cô ra sau tai. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy hứng khởi của cô, trong lòng hắn dâng lên cảm giác rất thỏa mãn.

– Thật sự rất linh nghiệm sao? – Thượng Quan Tuyền rất tò mò muốn biết.

Lãnh Thiên Dục nhún nhún vai, từ chối cho ý kiến: “Em cứ thử là biết”.

Đối với mấy chuyện liên quan đến thần linh hắn chưa bao giờ tin, cái gì mà cầu với nguyện chứ. Nhưng khi thấy bộ dạng tò mò của cô, hắn lại có hứng thú bồi thêm ảo tưởng của cô.

– Vậy thì… đi thôi! – Thượng Quan Tuyền hưng phấn kéo tay Lãnh Thiên Dục, đi đến nơi cầu nguyện.

Vẻ thuần khiết của đại điện xoáy sâu vào đôi mắt cô. Khi cô bước chân vào nơi đây liền có cảm giác như các vị Thần trên trời đang dõi theo cô. Bài Thánh ca nhẹ nhàng du dương vang lên khắp đại điện, từng ngóc ngách đều tràn ngập những hy vọng hài hòa.

Thượng Quan Tuyền sững sờ đứng trong đại điện, vẻ mặt không biết là vui hay buồn.

Lãnh Thiên Dục dường như nhận thấy tâm trạng cô đã thay đổi, hắn yên lặng tiến lên, thấp giọng hỏi: “Sao vậy? Không thích nơi này à?”

– Không… – Thượng Quan Tuyền nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt thoáng lên tia buồn rầu và phiền muộn.

– Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày được đặt chân vào một nơi linh thiêng và thuần khiết như thế này! Chỉ là… với tôi, đứng ở đây… thay vì nói cầu nguyện thì phải là sám hối mới đúng.

Nói xong, cô nhẹ nhàng bước lên phía trước, đi đến gần cây Thập Tự Giá rồi chậm rãi ngồi xuống ghế, chắp hai tay lại, ánh mắt đầy thành kính và buồn đau.

Lãnh Thiên Dục đột nhiên cảm thấy xúc động, những tia nắng ngoài cửa sổ soi chiếu vào tạo nên cái bóng thật dài của hắn, khiến khuôn mặt anh tuấn cương nghị của hắn lúc sáng lúc tối. Hắn không tiến lên, chỉ lặng yên nhìn khuôn mặt buồn rầu của Thượng Quan Tuyền.

– Xin ông trời hãy ban cho con một trái tim bình tĩnh, có thể chấp nhận những chuyện không thể thay đổi; cho con dũng khí để thay đổi những chuyện có thể thay đổi; cũng ban cho con sự tỉnh táo phân biệt hai người này…

Cùng với bài thánh ca đang vang lên, thanh âm Thượng Quan Tuyền thật bình tĩnh đến kì lạ. Cô lẳng lặng cầu nguyện, cầu nguyện cho những linh hồn đã chết trong tay mình, cũng vì những sinh mệnh sắp từ giã cõi đời vì mình.

Lát sau, Thượng Quan Tuyền chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên…

– Tôi rất ngốc, rất hồ đồ phải không, ông trời sao có thể nghe thấy lời cầu nguyện của người như tôi chứ? – Giọng nói của cô hơi run rẩy, bên môi nở nụ cười khổ.

– Đúng là rất hồ đồ, đã làm người thì phải lựa chọn tiến về phía trước chứ sao lại muốn quay đầu lại?

Giọng nói bình tĩnh của Lãnh Thiên Dục vang lên trong đại điện. Hắn không phải không hiểu tâm trạng hiện giờ của Thượng Quan Tuyền, hắn nói như vậy để cô rõ ràng rằng chuyện đời không phải do ý muốn của con người mà thành.

Thượng Quan Tuyền khẽ run, lập tức đứng dậy, chậm rãi nhìn về phía Lãnh Thiên Dục, hé mở đôi môi anh đào: “Kì thật chúng ta đều giống nhau”.

– Cái gọi là Đức Phật hay thần linh vốn chỉ là do nhiều người cúng bái mà thành. Cho nên thói quen của tôi là dựa vào chính thực lực của mình để tiến lên, nếu không muốn làm người quỳ gối trước người khác, vậy thì phải làm kẻ ngồi ở trên cao nhìn xuống! – Lãnh Thiên Dục thâm trầm nhìn toàn bộ đại điện, ánh mắt hiện lên sự lạnh lẽo.

Thượng Quan Tuyền nghe xong lập tức cảm thấy lạnh sống lưng. Cảm giác này chính là cảm giác khi đối diện với một người đàn ông nắm trong tay quyền sinh quyền sát, trong mắt hắn làm gì có thần linh.

Chương 119

CHƯƠNG 119: ĐỘNG VẬT ĐƠN BÀO

Thượng Quan Tuyền rốt cuộc cũng được nhìn cảnh hoàng hôn trên biển Aegean. Hơn thế nữa, khi mặt trời dần hạ xuống biển, những tia sáng hồng hồng cũng lan tràn khắp mặt biển Aegean. Mặt biển lúc này lăn tăn từng con sóng nhỏ như đang nghênh đón màn đêm.

Biển Aegean vốn lãng mạn, lúc này khi mặt trời ngả về tây lại càng thêm phần mỹ lệ, đem lại cảm giác vui thích cho con người.

Phóng tầm mắt nhìn ngắm cảnh biển, Thượng Quan Tuyền dựa vào lòng Lãnh Thiên Dục. Bóng trời chiều phản chiếu lên hai thân hình gần gũi nhau, chiếc bóng của hai người kéo dài ra đằng sau lại càng thêm thân mật.

– Không ngờ ngay cả khi mặt trời lặn cũng tạo nên cảnh đẹp mê người đến vậy!

Cô khẽ thở dài, vươn một tay ra che khuất một bên mặt, ánh chiều tà theo khe hở trên kẽ tay cô chiếu xuống như hôn lên đôi má như ngọc của cô.

Ánh tà dương chiếu xuống mặt biển Aegean giống như một viên đá khảm nạm đang phát ra ánh sáng màu ngọc bích, khi nhìn gần lại thấy nước biển trong suốt, dường như thấy cả đáy.

Những rặng san hô phủ đầy bên dưới khẽ rung rinh trên mặt nước dập dờn trong làn gió nhẹ, bờ cát trắng dọc bờ biển đan xen với những tòa nhà màu trắng theo phong cách châu Âu càng khiến dòng nước như xanh thẫm, từng con sóng vỗ vào bờ. Cảnh tượng khiến người ta nghĩ đến mình đang ở trong thế giới thần thoại.

– Thích không?

Ngón tay thon dài của Lãnh Thiên Dục khẽ vuốt tóc cô, quấn lọn tóc dài mềm mại vào đầu ngón tay, từng lọn từng lọn như những tia tình cảm quấn quanh trái tim hắn.

– Ừm! – T


XtGem Forum catalog