ượu cho Cung Quý Dương…
– Tớ nhớ là cậu chẳng rảnh rỗi đến mức điên điên khùng khùng đi tìm tớ đâu nhỉ?
Cung Quý Dương nhàn nhã tự đắc uống một hớp rượu: “Đương nhiên rồi, tớ tới chào tạm biệt cậu. Ngày mai cậu đi biển Aegean rồi, Thiếu Đường và Kỳ Hinh cũng sẽ tới, đến lúc đó chúng ta cũng không có nhiều thời gian gặp mặt nói chuyện lâu”.
– Vẫn tiếp tục cuộc hành trình của cậu đấy à?
Lãnh Thiên Dục nhíu mày nhìn anh ta. Tuy ông bạn này của hắn bình thường hay làm mấy trò lạ lạ nhưng hắn không nghĩ lại có thể đánh cược cùng một cô gái đi vòng quanh châu Âu rồi quay về Mỹ.
Cung Quý Dương nhún vai, sau đó ngửa đầu uống cạn ly rượu, vẻ mặt bất cần: “Có gì là không thể chứ, tớ còn thấy rất thú vị là đằng khác”.
Lãnh Thiên Dục không nói gì nữa, rót rượu vào chiếc ly rỗng trong tay Cung Quý Dương, tình bạn thân thiết thể hiện qua từng động tác.
Cung Quý Dương nhìn dòng rượu Whisky dần được đổ vào ly của mình, anh ta từ từ thu hồi lại dáng vẻ bất cần đời, ánh mắt trở nên nghiêm túc. Lát sau, anh ta trầm thấp mở miệng: “Tớ biết nói những lời này là thừa thãi nhưng… mấy ngày này cậu cũng nên cẩn thận một chút”.
Một câu nói đã bao hàm tất cả sự quan tâm.
Chương 116
CHƯƠNG 116: ĐÊM DÀI KHÔNG NGỦ
Lãnh Thiên Dục cười nhẹ, vỗ vỗ vào bả vai Cung Quý Dương: “Bảo đến chào tạm biệt mà, sao dài dòng thế”.
Cung Quý Dương mím môi cười, anh ta biết Lãnh Thiên Dục đang nghĩ gì. Cái tên này lúc nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh lùng, là người ít biểu đạt tình cảm nhất trong bốn người bọn họ, cái tên Lãnh Thiên Dục đó quen che giấu tình cảm trong lòng rồi.
Anh ta cực kì hi vọng sẽ có ngày có một cô gái có thể bước chân vào thế giới nội tâm của Lãnh Thiên Dục. Có lẽ… Thượng Quan Tuyền là một lựa chọn không tồi.
Cung Quý Dương từ nhỏ đã chơi cùng Lãnh Thiên Dục, cho tới bây giờ anh ta chưa từng thấy Lãnh Thiên Dục lại giữ một cô gái ở bên cạnh lâu như vậy. Phụ nữ với Lãnh Thiên Dục chẳng qua chỉ là một công cụ để phát tiết, nguyên tắc của Lãnh Thiên Dục là không bao giờ giữ lại phụ nữ đã qua đêm với mình bên người.
Mà cô gái Thượng Quan Tuyền này rõ ràng rất đặc biệt trong lòng cậu ta. Chẳng qua… cái tên ngốc đó lại không biết điều này.
– Thiên Dục, cậu biết tớ lo lắng chuyện gì mà! – Cung Quý Dương uống một hớp rượu nói.
Anh ta hơi lo lắng cho an nguy của Lãnh Thiên Dục, mà lo lắng hơn chính là Thượng Quan Tuyền. Anh ta biết cô gái này cũng có lòng với Lãnh Thiên Dục, nhưng điều đáng sợ không phải là thân phận đặc công của cô mà chính là chức trách của một đặc công. Muốn cô phản bội tổ chức và Niếp Ngân, liệu cô có làm được không?
– Yên tâm! – Lãnh Thiên Dục nói ngắn gọn hai từ, kiên định và tự tin.
Là bạn bè đã nhiều năm, sao hắn lại không biết nỗi lo của Cung Quý Dương chứ.
Lát sau, Cung Quý Dương nở nụ cười đầy tà mị, vỗ vỗ vai Lãnh Thiên Dục rồi uể oải đứng lên: “Chờ tớ đi ngao du về rồi gặp lại”.
Lãnh Thiên Dục cười nhạt, lắc đầu. Tên Cung Quý Dương này, nếu không phải là bạn bè thân thiết thì hắn chẳng theo kịp sự thay đổi cảm xúc nhanh đến chóng mặt của cậu ta.
Khi anh ta đã đi đến gần cửa, Lãnh Thiên Dục đột nhiên gọi với lại…
– Quý Dương!
– Hả? – Cung Quý Dương quay đầu lại, nhíu mày nhìn Lãnh Thiên Dục.
– Cô ấy là ai? – Lãnh Thiên Dục có vẻ đăm chiêu hỏi.
Ánh mắt Cung Quý Dương lướt qua tia tình cảm, đôi môi tà mị hơi cong lên, nói ra một cái tên: “Sầm Tử Tranh”.
Lãnh Thiên Dục thoáng ngạc nhiên nhưng nhanh chóng che giấu đi.
– Chúc may mắn! – Khóe môi kiên nghị của hắn cong lên, lời nói mang theo sự chân thành chúc cho người bạn mình.
– Cám ơn! – Cung Quý Dương cười ha ha, sau đó đi ra ngoài.
Sầm Tử Tranh!
Lãnh Thiên Dục dựa cả người vào ghế sofa, ánh mắt không hề chớp đầy đăm chiêu nhìn theo bóng dáng Cung Quý Dương khuất dần.
Đúng vậy, trên đời này cũng chỉ có Sầm Tử Tranh mới có thể trói được Cung Quý Dương.
***
Ánh trăng lặng lẽ chiếu những tia sáng vào phòng ngủ, lan tràn vào từng góc phòng, chiếu lên một cô gái xinh đẹp đang ngủ say trên giường.
Lúc Lãnh Thiên Dục đi vào phòng ngủ, nhìn thấy cảnh này khiến tim hắn lại đập rộn ràng.
Hôm nay cô gái này hẳn là mệt muốn chết, vậy nên mới ngủ say đến thế.
Lãnh Thiên Dục vô thức bước nhẹ đến bên giường, ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào đôi mắt đang nhìn chăm chú Thượng Quan Tuyền đang ngủ say. Hắn không hề phát hiện ra trong ánh mắt của mình đã mang đầy tình cảm.
Dưới ánh trăng chiếu rọi, Thượng Quan Tuyền càng thêm dịu dàng, hàng lông mày lá liễu, đôi mắt đẹp nhẹ nhàng khép lại, hàng lông mi dài cong vút như cánh bướm, khuôn mặt trắng nõn mịn màng…
Cô lẳng lặng nằm đó, những ánh sao trên trời như như đang sà xuống hôn lên mặt cô. Cô giống như đóa hoa sen thanh nhã nằm yên lặng trên mặt nước, tách biệt bản thân với những hỗn tạp bên ngoài.
Ngón tay thon dài của hắn quyến luyến khẽ vuốt ve gò má trắng như ngọc của cô, cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay tác động vào sâu trong tâm hồn hắn, khiến bộ mặt lạnh lùng của Lãnh Thiên Dục lúc này như tan biến, bên môi nở nụ cười dịu dàng.
– Ngủ ngon nhé, tiểu thiên sứ xinh đẹp! – Hắn không kìm l