a nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô giống như đang tuyên bố quyền sở hữu.
– Mở cửa cho khách vào đi! – Hắn ra lệnh nhưng vẫn nhìn chăm chú khuôn mặt Thượng Quan Tuyền.
– Dạ?
Người nhân viên vốn đang cúi đầu đột nhiên kinh hãi ngẩng lên, khi anh ta ý thức được mình không nghe nhầm thì thở dốc vì kinh ngạc.
CHƯƠNG 105: CÔNG VIÊN LISEBERG (3)
– Không, không được ạ… – Người nhân viên thấp giọng lên tiếng.
– Không được?
Lãnh Thiên Dục hơi quay đầu lại, đôi mắt sắc bén liếc về phía anh ta, giọng nói cũng lạnh như băng khiến người nhân viên kinh hãi muốn nhảy dựng lên.
– Lãnh tiên sinh… Cung tiên sinh là vì muốn ngài được an toàn! – Anh ta lắp bắp nói.
Chỉ nhìn thôi anh ta đã bị vẻ lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục làm cho khiếp đảm. Có ai không biết tổng giám đốc của Lãnh thị hết sức lạnh lùng tàn nhẫn, không có mệnh lệnh của Cung tiên sinh, bọn họ đâu dám tự tiện mở cửa. Đúng là đã làm khó họ rồi!
– Mấy người cứ áp dụng mấy biện pháp an toàn đã đề ra, chỉ cần đừng cho du khách biết là được!
Lãnh Thiên Dục không kiên nhẫn chau mày lại. Làm sao mà hắn lại không hiểu ý định của Cung Quý Dương chứ, dù cái tên đó lúc nào cũng làm bộ bất cần đời nhưng có thể nhìn ra ý tốt của cậu ta.
Mặc dù vậy, có lẽ Lãnh Thiên Dục đã sớm quen với cuộc sống như thế, nhưng hôm nay hắn lại suy nghĩ khác. Thượng Quan Tuyền chắc chắn không có thói quen bị người khác nhìn chằm chằm, tất nhiên cô sẽ không thể thỏa thích vui chơi ở đây.
Lãnh Thiên Dục không muốn tìm hiểu tại sao hắn lại quan tâm đến cảm xúc của cô, chẳng qua là vẻ ảm đạm trong mắt cô đã ảnh hưởng đến tâm trạng của hắn.
– Khoan đã!
Thượng Quan Tuyền đột nhiên bước lại gần Lãnh Thiên Dục, kéo tay hắn lại.
– Cứ để vậy đi, đừng làm khó bọn họ! – Cô nắm chặt tay hắn, sợ hắn tức giận sẽ dọa đến mấy người ở đây.
– Có tôi ở bên cạnh, em không cần phải lo lắng băn khoăn gì cả!
Vẻ tà ác trong mắt Lãnh Thiên Dục dần được che giấu đi, sau đó hắn liếc mắt nhìn xuống bàn tay mềm mại của cô đang nắm chặt tay hắn, ánh mắt đầy bí hiểm nhìn cô chăm chú.
Bên môi hắn cong lên nụ cười nhạt, nụ cười của hắn ẩn giấu sự kiên định và có chút lạnh nhạt.
Sau đó, hắn nhìn người nhân viên đã toát mồ hôi lạnh ở bên cạnh: “Biết nên làm thế nào rồi chứ? Về phần Cung tiên sinh, cứ để tôi giải thích với cậu ta”.
– Vâng, vâng, Lãnh tiên sinh, tôi sẽ lập tức ở cửa.
Người nhân viên biết rõ vị Lãnh tiên sinh này là bạn thân của Cung tiên sinh nên cũng không dám đắc tội, điều anh ta có thể làm chỉ là tăng cường canh gác bảo vệ an toàn mà thôi.
Nghe bọn họ nhắc đến Cung Quý Dương, Thượng Quan Tuyền thấy hơi kì lạ.
– Chỗ này có quan hệ gì với Cung Quý Dương?
Cô nhớ hình như lúc gọi điện thoại Lãnh Thiên Dục có nói một câu, cái gì mà tự mình ý nhỉ?
– Công viên này do Cung Quý Dương thu mua rồi xây dựng mấy năm trước, hơn nữa mấy trò chơi ở đây đều do cậu ta thiết kế! – Lãnh Thiên Dục có lòng tốt giải đáp thắc mắc của cô.
Thượng Quan Tuyền ngẩn ra: “Tôi không biết Cung thị còn kinh doanh cả lĩnh vực này?”
– Không, khu vui chơi này do cá nhân Cung Quý Dương tự đứng ra thu mua, không liên quan đến Cung thị. Thật ra thì không chỉ ở riêng Hy Lạp mà còn có ở vịnh Tampa thuộc bang Florida ở Mỹ, thành phố Gotheburg ở Thụy Điển, hồ Garda ở Italy, thành phố Staffordshire ở Anh và thành phố Salobrena ở Tây Ban Nha nữa. Mấy khu vui chơi nổi tiếng khắp thế giới này đều là những thiên đường trên mặt đất do chính tay Cung Quý Dương tự thiết kế.
Lãnh Thiên Dục vừa nói vừa nắm chặt tay dẫn cô đi vào trong.
– Anh ta đam mê đến vậy sao? – Thượng Quan Tuyền kinh ngạc dùng tay kia che miệng lại, nhẹ giọng hỏi.
Lãnh Thiên Dục cười nhạt: “Không phải đam mê mấy trò chơi, mà là vì… một cô gái”.
Hả?
Thượng Quan Tuyền sửng sốt, vì một cô gái?
Cung Quý Dương bất cần đời vậy mà vì một cô gái lại xây cả một khu vui chơi như vậy ư? Nhìn thì đâu có thấy anh ta si tình lắm đâu, sao lại có thể như vậy chứ?
Nghe nói trong tứ đại tài phiệt thì anh ta đào hoa nhất, hầu như ngày nào cũng có mặt trên trang nhất của các tờ báo giải trí, tốc độ đổi bạn gái nhanh như thay quần áo vậy.
Người như vậy… có thể si tình đến thế sao?
Thượng Quan Tuyền phải thừa nhận cả bốn người bọn họ đều thâm trầm và khó nắm bắt. Mặc dù cô chưa có cơ hội tiếp xúc với hai người kia nhưng cũng biết phần nào.
Cung Quý Dương thoạt nhìn thì thấy có vẻ không quan tâm đến chuyện gì, nhưng thực tế thì không phải như vậy. Còn Lãnh Thiên Dục này thì sao? Rốt cuộc hắn sẽ như thế nào nhỉ?
Thấy cô ngơ ngẩn, Lãnh Thiên Dục không vui chau mày lại. Cô bé này đúng là thích suy nghĩ mấy thứ linh tinh, lúc nào cũng ngơ ngẩn chuyện đâu đâu.
Hắn kéo bàn tay nhỏ bé của cô, thấy cô coi thường hắn như vậy, trong lòng lại dâng lên cảm giác bất mãn.
– Đi thôi, chỗ này có trò tàu lượn tuyệt nhất châu Âu đó, nghe nói cao đến tận trời! – Vừa dứt lời, hắn đã kéo Thượng Quan Tuyền vào sâu bên trong công viên.
Thượng Quan Tuyền sửng sốt, đôi chân không tự chủ được bước theo hắn.
Cô cúi đầu nhìn những ngón tay ấm áp của hắn đang bao bọc bàn tay mình.
Bàn tay Lãnh Thiên Dục thật ấ