ỗ tai cô, xuôi xuống từng lỗ chân lông khiến cả người cô như đông cứng lại…
Bàn tay bé nhỏ nắm chặt lại, sau đó cô cố nén cảm giác sợ hãi, từ từ buông lỏng ra…
Cô chậm rãi đi về phía hắn, Thượng Quan Tuyền lớn như vậy nhưng đây là lần đầu tiên bị người khác uy hiếp như thế. Chết tiệt thật, nếu như có cơ hội cô nhất định sẽ báo thù! Để cho hắn biết Thượng Quan Tuyền cô không phải là người dễ bị trêu chọc.
Lãnh Thiên Dục khẽ nhếch môi, đáy mắt lạnh như băng dần thay bằng sự hài lòng.
Khi Thượng Quan Tuyền không tình nguyện đi đến trước mặt hắn, hắn duỗi tay ra, kéo cô ngồi lên đùi mình…
– Lãnh Thiên Dục, anh điên rồi! – Thượng Quan Tuyền sợ hãi thiếu chút nữa kêu to, bàn tay nhỏ bé kéo kéo tay hắn.
Khuôn mặt hờ hững của Lãnh Thiên Dục không có chút tình cảm, vẻ thâm thúy lạnh lẽo như đá cẩm thạch. Bàn tay to lớn của hắn nắm chặt hai tay đang giãy giụa của cô đưa ra sau, không nhanh không chậm cúi người xuống, thân hình cao lớn gần như đè cô lên bàn, hoàn toàn đem hơi thở của mình bao vây lấy cô.
Hắn cúi xuống ngậm lấy đôi môi mềm mại, hắn đang đói khát như lữ khách trên sa mạc tìm được nguồn nước, ra sức hút lấy hút để, dường như muốn đem cô nhập vào người mình. Nụ hôn điên cuồng kích tình, bừng bừng như ngọn lửa.
– Này…
Cô trợn to mắt, ngực đập phập phồng, nụ hôn điên cuồng của hắn như con sóng lớn, nháy mắt bao vây lấy cô…
Bàn tay tà ác cách một lớp vải mỏng phủ lên nơi căng tròn của cô…
Thượng Quan Tuyền cố gắng hít thở, mỗi hơi thở hít vào phế quản toàn là hơi thở bá đạo của hắn…
Hai tay muốn kháng cự nhưng lại bị hắn giữ chặt ở sau lưng. dien‿danlequy‿d‿o‿n‿
Cô vô lực, không thể ngăn cản hắn, chỉ có thể bị động trong ngực hắn, cô cắn môi không để phát ra tiếng rên rỉ…
– Lãnh Thiên Dục, đừng như vậy… buông tôi ra…
Không còn cách nào khác…
Sự cự tuyệt của cô chẳng có sức thuyết phục là mấy.
Lãnh Thiên Dục hôn lên chiếc cổ trắng nõn của cô, chuyên tâm lưu lại những vết hôn…
Cảm giác vừa đau vừa buồn buồn ở cổ kích thích vào trái tim… khiến cô run rẩy…
Lúc lâu sau, Lãnh Thiên Dục mới ngẩng đầu lên, thả hai tay cô ra…
Đôi mắt thâm thúy của hắn hài lòng nhìn vết hôn của mình như những đóa hoa đẹp đẽ nở rộ trên người cô…
Thượng Quan Tuyền thở hổn hển, đôi mắt trong như làn nước trừng trừng nhìn hắn, đáy mắt dâng lên cảm giác tủi thân khó có thể phát hiện. Cô yên lặng nhìn hắn như đang chất vấn.
Nhìn khuôn mặt quật cường của cô, Lãnh Thiên Dục lại cảm thấy rất thoải mái…
– Đối với những đứa trẻ không lễ phép thì phải phạt!
Hắn thản nhiên nói, làm như không có chuyện gì xảy ra, ngồi nghiêm chỉnh lại, hai hàng lông mày kiên nghị khiến cô không thoải mái.
Lãnh Thiên Dục vòng tay qua người cô, cầm dao dĩa lên, lấy một miếng bánh ngọt đưa lên miệng cô: “Ăn nhiều vào…”.
Âm thanh khêu gợi lại có chút quan tâm vang lên, giống như bác sĩ lấy kẹo dỗ trẻ con uống thuốc. Đáng tiếc là, đứa trẻ này cũng quá ngang bướng, chỉ liếc mắt chứ không thèm dao động.
– Không muốn… – Thượng Quan Tuyền rất tức giận, đưa tay đẩy ra.
Leng keng! Tiếng kêu thanh thúy vang lên, dao dĩa rơi trên nền đá cẩm thạch phát ra âm thanh chói tai.
Thượng Quan Tuyền kinh hãi kêu một tiếng, bàn tay nhỏ bé lập tức che đôi môi đỏ mọng lại, cô không nghĩ lại như vậy!
Lãnh Thiên Dục ngước mắt nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm không nhìn ra vẻ tức giận… chỉ yên lặng nhìn cô. Trong lòng cô lại thêm sợ hãi…
– Thật xin lỗi, tôi… tôi không cố ý! – Trong lòng cô dâng lên cảm giác bất an, dù gì vừa rồi hắn cũng không có ác ý gì.
Lãnh Thiên Dục không nói một câu nào. Lát sau, sự sắc bén trong mắt dần tản đi, mặc cho người phục vụ lau dọn.
Thượng Quan Tuyền lúng túng ngồi trên đùi Lãnh Thiên Dục, muốn rời đi nhưng không thể thoát khỏi bàn tay đang nắm chặt của hắn. Cô cảm thấy mất hết cả mặt mũi. dien‿dan‿le‿quy‿don
Đúng lúc đang trong tình thế khó xử, từ phòng ăn khác lại truyền đến tiếng trẻ con cười khanh khách.
Cô sợ hãi, lập tức nhìn về hướng tiếng cười phát ra, nhưng vì cách bài trí của phòng ăn nên không nhìn thấy ai.
Lãnh Thiên Dục hiển nhiên cũng nghe thấy, mi tâm chau lại, hắn lạnh lẽo hỏi người phục vụ đang cung kính đứng bên: “Sao vẫn còn có người khác ở đây?”. Đôi mắt đen bắn ra tia sắc nhọn lạnh lẽo.
Người phục vụ bị hắn dọa sợ đến giật mình, lập tức đáp lời: “Thật xin lỗi, Lãnh tiên sinh, chúng tôi đã ngăn cản nhưng vị tiên sinh đó vẫn nhất quyết đi vào, cho nên… cho nên…”.
Lời của anh ta còn chưa dứt, Lãnh Thiên Dục lại nghe thấy âm thanh còn to hơn truyền đến… âm thanh của tiếng trống lắc!
Hơn nữa…
– Triệt nhi, gọi bố nuôi đi! – Âm thanh trầm thấp đầy vui vẻ truyền đến.
Người phục vụ sợ đến tái mét mặt!
Thượng Quan Tuyền kinh ngạc mở to hai mắt!
Đôi mắt Lãnh Thiên Dục cũng khẽ chớp… Triệt nhi?
Lát sau, hắn lại khôi phục vẻ mặt như cũ, vậy mà khuôn mặt kiên nghị lại nở một nụ cười.
Giọng điệu của người đàn ông này, hắn quá quen thuộc!
Ngay sau đó, Lãnh Thiên Dục buông Thượng Quan Tuyền ra, bước chân vững vàng đi về phía căn phòng kia.
– Lãnh… Lãnh tiên sinh, cái này… Tiểu thư… dien‿dan‿le‿quy‿don
Người phục vụ đ