Snack's 1967
Giang hồ biến địa thị kì ba – Phần 2

Giang hồ biến địa thị kì ba – Phần 2

Tác giả: Ngữ Tiếu Lan San

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212204

Bình chọn: 9.00/10/1220 lượt.

bốn năm ngày sau sẽ khỏi”

“Không thể nhìn Thiếu cung chủ thêm một lát ư?”. Ám vệ Truy Ảnh cung tỏ ra không muốn.

Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang vô cảm kéo bọn họ ra ngoài.

Trên đời sao lại có người nhiều chuyện như vậy chứ! Ám vệ Truy Ảnh cung quả thật khó hiểu. Chúng ta phải ở bên Thiếu cung chủ, có liên quan gì tới bọn họ đâu?

“Hay là chúng ta tìm một ít thức ăn ngon cho Thiếu cung chủ đi?”. Có người đề nghị.

“Được!”. Những người còn lại đồng loạt phụ hoạ, nhanh trí đề nghị. “Chúng ta xuống bếp của Lý phủ mà trộm”

Diệp Cẩn ở trong phòng hết nói nổi, vì sao các ngươi không nghĩ tới việc ra ngoài mua chứ?

Mở miệng ngậm miệng đều là trộm, rốt cuộc có còn là danh môn chính phái không?

“Trộm?”. Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang cũng tỏ ra khinh bỉ. “Coi chừng bị Tần cung chủ biết”

“Bị cung chủ biết thì sao?”. Ám vệ Truy Ảnh cung bối rối. “Cung chủ dạy chúng ta phải tiết kiếm, nếu không cần xài tiền thì tuyệt đối không xài tiền”

Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang: …

“Không chừng cung chủ còn thưởng cho chúng ta”. Ám vệ Truy Ảnh cung rất chắc chắn.

Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang quyết đoán xoay người rời đi.

Cơ bản không thể nói chuyện với những người như thế.

“Hoa viên lớn quá”. Thẩm Thiên Lăng nắm tay Tần Thiếu Vũ đi trong hoa viên Lý phủ, đi mãi mà chưa thấy hết.

“Dùng trận bát quái nên mới thấy lớn”. Tần Thiếu Vũ nói. “Thật ra chúng ta vừa đi qua rất nhiều con đường trùng nhau”

“Thật ư?”. Thẩm Thiên Lăng giật mình.

“Đương nhiên”. Tần Thiếu Vũ nhéo mũi hắn. “Nếu không thì ta chứng minh cho ngươi xem nhé?”

“Chứng minh thế nào?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi.

Tần Thiếu Vũ ôm eo hắn bay lên một toà lầu. Phạm vi bên dưới rất trống trải, Thẩm Thiên Lăng vịn lan can nhìn xuống, phát hiện vườn hoa vừa rồi không lớn lắm, thậm chí nhìn qua là thấy hết toàn bộ.

“Ngay cả một vườn hoa cũng quái lạ như vậy, Lý Thiết Thủ tám chín phần không phải người hiền lành”. Tần Thiếu Vũ ôm hắn trở xuống đất.

“Không thể nói như vậy được”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Trong Quỳnh Hoa cốc của Diệp đại ca cũng có rất nhiều cơ quan”. Lẽ nào ngươi nói hắn không phải người tốt ư? Đại ca của ta sẽ đánh chết ngươi!

“Dù là cơ quan, nhưng bản chất không giống vậy”. Tần Thiếu Vũ nói. “Trận bát quái ở đây lộ ra tử khí”

Thẩm Thiên Lăng giật mình. “Ngươi cảm giác được sao?”

“Đạo giáo chia làm hai phe chính tà”. Tần Thiếu Vũ nói. “Nếu ngươi muốn biết, sau này ta sẽ dạy cho ngươi”

“Cho nên ngươi nói Lý Thiết Thủ không phải là người tốt ư?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi.

“Tốt xấu cũng chưa biết, có điều nhất định không đáng để giao thiệp”. Tần Thiếu Vũ nói. “Hoan Thiên trại xem như là một môn phái có tên tuổi trên giang hồ, nhưng lúc Thiên Ổ Thuỷ trại xảy ra chuyện thì lại cố ý đóng cửa, chuyện như vậy cũng làm được”

“Miêu Cương vương đồng ý làm thông gia với hắn ư?”. Thẩm Thiên Lăng cau mày.

“Dựa theo dã tâm và tính cao ngạo của Đoạn Bạch Nguyệt, lẽ ra sẽ không dính dáng đến hạng người tham sống sợ chết này mới đúng”. Tần Thiếu Vũ nói. “Ta cũng không biết vì sao lần này hắn lại hạ thấp bản thân mà tham gia luận võ chọn rể”

“Tám chín phần là Lý Thiết Thủ có thứ gì đó hắn muốn, hai bên dùng việc thông gia để đạt được cái mình muốn”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Ngươi nói Đoạn Bạch Nguyệt rất có dã tâm, lẽ nào Lý Thiết Thủ có thể giúp hắn khởi binh?”

“Thông minh lắm”. Tần Thiếu Vũ búng đầu Thẩm Thiên Lăng. “Ta thích ngươi như vậy, đối với ta thì như cái bánh bao trắng, đối với người khác thì rất có đầu óc”

Thẩm Thiên Lăng: …

Quả thật giống như ngươi nói sao?

Hơn nữa nếu khen người ta thì phải dùng tờ giấy trắng chứ, nếu không thì hoa tuyết cũng được!

Ngươi mới giống bánh bao!

Cả nhà ngươi đều là bánh bao!

“Thật ra mà nói ta không có hứng thú với giao dịch giữa bọn họ”. Tần Thiếu Vũ nói. “Tiểu Ngũ và hàn độc của ngươi mới là chuyện ta quan tâm nhất”

“Thế nhưng nếu bọn họ làm phản thì chẳng lẽ không phải chuyện lớn sao?”. Thẩm Thiên Lăng hạ giọng.

“Tây Bắc, Tây Nam, Đông Bắc, có biên giới nào mà bình yên đâu?”. Tần Thiếu Vũ nói. “Hoàng thượng nếu có bản lĩnh, đương nhiên có thể nắm được chính quyền. Nếu không có bản lĩnh, chúng ta lo lắng thì có ích gì?”

Thẩm Thiên Lăng: …

Thiếu hiệp, ngươi nói vậy sẽ bị chặt đầu đó.

Có tính tự giác của xã hội phong kiến chút đi!

“Về thôi”. Tần Thiếu Vũ bóp bóp mặt hắn. “Uống chén trà nghỉ ngơi một chút, buổi tối Lý Thiết Thủ sẽ mở tiệc, nhớ giả bộ suy yếu một chút”

“Hiểu rồi!”. Thẩm Thiên Lăng nắm tay hắn quay về.

Giả bộ bệnh thì mọi người mới có cớ tiếp tục ở đây, trách nhiệm thật nặng nề!

“Cung chủ”. Ám vệ canh giữ trong sân. “Chúng ta đang định đi tìm ngươi”

“Có việc gì sao?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

Ám vệ gật đầu. “Hồi nãy chúng ta xuống bếp định trộm đồ ăn cho Thiếu cung chủ”

Thẩm Thiên Lăng: …

Đừng nói là các ngươi bị tóm nhé!

Quả thật không thể mất mặt hơn được nữa!

“Sau đó thì sao?”. Tần Thiếu Vũ nhướn mi.

“Sau đó thì phát hiện hai người này đang lén lút ra hậu viện”. Ám vệ vứt hai kẻ bị trói thành bánh chưng xuống trước mặt Tần Thiếu Vũ.

Ta Văn Hàn biết mình đuối lý, cúi thấp đầu. Tiễn Tam chột dạ nhìn Tần Th