Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328560

Bình chọn: 7.00/10/856 lượt.

ứ thế mà làm theo.

Nhưng hình như ông Trời không chiều lòng tôi thì phải. Tôi chưa kịp thực hiện được ý định “cao đẹp” của mình, hắn đã nhảy xuống bể bơi để cứu tôi lên.

Tôi không biết nên khóc hay là nên cười. Tôi muốn mở miệng trách mắng hắn vì đã phá hỏng kế hoạch hạ nhục Tên kia của mình, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt trầm trọng và hốt hoảng của hắn khi nhảy xuống cứu mình, tôi lại không dám mở miệng ra để nói một câu gì cả. Tôi dựa đầu vào ngực hắn, tôi thực sự rất cảm động và muốn khóc. Từ khi gặp hắn, tôi mặc dù gặp họa nhiều hơn, nhưng lần nào hắn cũng cứu tôi.

Tôi đã trót đóng kịch là mình không biết bơi, nên đành phải đóng cho trọn hết vai diễn của mình.

Hắn đặt tôi ngồi trên nền gạch ở trong sân. Ánh mắt hắn nhìn tôi đầy lo lắng, và thương xót.

_Cô thấy trong người thế nào ?

Tôi ho sặc sụa. Vì hắn đột nhiên nhảy xuống cứu tôi, tôi quá kinh hoàng nên đã mở miệng, thành ra nước trong bể bơi tràn vào mũi và cổ họng, khiến tôi bị sặc suýt chết. Lúc này tôi rất muốn quát ầm lên. Chết tiệt ! Hắn có thể hiểu tôi một chút được không ? Tôi đâu có muốn hắn cứu tôi. Hu hu hu ! Tôi ghét hắn ! Hắn là một tên ngu ngốc, một tên đầu gỗ.

Hắn vỗ nhẹ vào lưng tôi để cho tôi thuận khí. Tôi ho mất một lúc lâu mới dừng lại. Người tôi và người hắn ướt nhẹp. Việc hai người quần áo dính sát vào người, ôm nhau trước mặt Tên kia, thằng bé, và mấy người làm trong nhà thật không hay ho một chút nào. Tôi đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Chống tay xuống đất, tôi cố gắng đứng lên.

Tên kia bối rối nhìn tôi, hình như Tên kia không dám tin là tôi không hề biết bơi. Khi nhìn thấy ánh mắt không mấy tự nhiên của Tên kia dành cho mình, tôi nghĩ chắc là Tên kia cũng không muốn tôi bị chết chìm ở trong bể bơi.

Hắn đỡ lấy thân hình lảo đảo của tôi. Hắn nhìn em trai bằng ánh mắt cảnh cáo và nghiêm khắc, hắn nhẹ nhàng bảo tôi.

_Để tôi đưa cô lên lầu thay quần áo.

Tôi lắc đầu đáp.

_Không cần đâu. Tôi có thể tự đi được.

Đi qua Tên kia, tôi nhìn Tên kia bằng ánh mắt chán ghét và phẫn nộ. Tôi không cần biết là Tên kia có phải là người xấu hay không ? Nhưng những gì mà Tên kia gây ra cho tôi, tôi tuyệt đối không tha thứ.

Sống ở trên đời này 25 năm, tôi cứ tưởng rằng chỉ có dân giang hồ và đầu gấu mới đánh và hành hạ phự nữ, không ngờ một minh tinh nổi tiếng, một người phong độ hào hoa như Tên kia cũng có thể xuống tay được với tôi.

Tôi lắc đầu thở dài, có lẽ tôi đã chọc người không nên chọc. Tên kia không chỉ có tính chanh chua như đàn bà, mà còn hung dữ hơn cả dân giang hồ. Từ lần sau tốt nhất tôi nên tránh xa Tên kia xa một chút cho an toàn. Tôi không muốn cái mạng nhỏ bé của mình chết trong tay Tên kia.

Lên lầu, mở cửa phòng ngủ mà hắn cho người dọn dẹp và trang trí cho tôi, tôi mở tủ quần áo. Tôi lục tung gần như hết tất cả quần áo trong tủ để tìm một bồ đồ phù hợp với mình. Sau khi lục lọi một hồi, tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, tôi không biết nên mặc bộ đồ nào. Tâm trí tôi lúc này đang hoảng loạn, nên không thể suy nghĩ được gì.

Nếu quần áo là do tôi chọn, tôi mua, tôi sẽ rất dễ dàng lấy ngay được một bộ để mặc ở nhà, mà không cần suy nghĩ đến hai giây, nhưng đây là do hắn nhờ người mua cho tôi. Tôi thấy quần áo trong tủ, cái thì tối quá, cái thì sặc sỡ quá. Tôi vò đầu bứt tóc. Rút cuộc tôi nên chọn bộ nào ?

Chị giúp việc thấy tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, bộ quần áo ướt trên người vẫn chưa thay, chị vội ngồi xuống bên cạnh tôi.

_Cô đang tìm gì thế ? Sao cô không đi thay quần áo đi ?

Tôi ngước mặt nhìn chị, mặt tôi mếu như sắp khóc.

_Em không biết mặc bộ đồ nào cả.

Chị giúp việc không nhịn được cười. Có lẽ chị chưa từng gặp một cô gái nào ngớ ngẩn và đơn thuần như tôi. Cả một tủ quần áo thời trang mà bao nhiêu cô gái mơ ước đều không có được, thế mà tôi lại không biết chọn bộ đồ nào để mặc.

Có lẽ biết tôi không nói đùa, nên chị giúp tôi chọn đồ. Sau năm phút, chị đưa cho tôi một bộ quần áo.

Tôi vội cầm lên xem. Khi nhìn kĩ chiếc váy maxi làm bằng ren in hình những cánh hoa hồng trên thân váy dài đến ngang bắp chân, tôi nhảy dựng lên như đỉa phải vôi, tôi lùi ra xa mấy mét, tôi ném trả chiếc váy hiệu maxi hở cổ và hở vai cho chị, tay tôi xua lia lịa.

_Em tuyệt đối không mặc đâu. Bộ quần áo vét màu trắng mà em thay tối hôm qua đã khô chưa hả chị ? Em muốn mặc.

Đứng ở ngoài cửa phòng, hắn thiếu kiên nhẫn bảo tôi.

_Cô định mặc bộ quần áo ướt trên người đến bao giờ nữa ? Cô muốn bị cảm lạnh đúng không ?

_Á..á…á !

Thêm một lần nữa, hắn lại dọa cho tôi nhảy dựng. Tôi căm phẫn nhìn ra hướng cửa. Hu hu hu ! Tôi muốn khóc thét ! Tại sao mọi người đều gần như là tập trung hết ở đây ? Việc tôi mặc quần áo ướt, việc tôi vò đầu bứt tóc vì chọn lựa quần áo thì liên quan gì đến họ ? Sao nhà họ Trương này lại dỗi hơi như thế ?

Hắn nhìn ánh mắt trừng trừng và tức giận của tôi, lúc này hắn mới quay lại về phía sau lưng. Nhìn thấy thằng em trai đang ung dung đút hai tay vào túi quần, và mắt chế giễu nhìn tôi, hắn lạnh lùng ra lệnh.

_Tất cả mọi người lui xuống đi, hãy để cho cô ấy được nghỉ ngơi.

Tên kia nhếch mép nhìn tôi từ đầu xuống chân.


Insane