ắng mưa thất thường như tôi, hắn đã hiểu thế nào là lạc thú và mỹ vị ở đời. Có thể hắn đã quá chán ngán những con người giả tạo, những kẻ chỉ biết đến danh lợi, nên mới tìm đến một con bé tuy tham tiền nhưng luôn sống vui vẻ và lạc quan như tôi. Qua tôi, hắn đã tìm được những thứ mà hắn đã đánh mất. Hắn đã có thể cười, có thể tức giận, và có thể cho người thấy rằng hắn đang ghen, hắn đang muốn sở hữu một thứ gì đó. Tôi không dám hy vọng rằng hắn đang để ý đến tôi, và thích tôi. Nhưng tôi có thể đoán, hắn quan tâm đến tôi là thật.
Trong mơ, tôi thấy có một đôi môi nóng ấm, mềm mềm chạm nhẹ vào môi mình. Cảm giác này thật kì diệu, tôi muốn đôi môi ấy đừng có rời khỏi môi tôi. Tôi thấy tiếc nuối khi thấy môi mình bỗng trở nên lạnh lẽo và trống rỗng. Từ khi nào tôi lại có suy nghĩ kì quái và yếu đuối thế này ? Tôi chẳng lẽ đã tham luyến cảm giác khi đang được hôn ai đó ?
Tám giờ sáng hôm sau, tôi mới tỉnh dậy.
Mở mắt nhìn căn phòng xa lạ, tôi vội ngồi bật dậy. Tôi quan sát xung quanh, tôi cố nhớ lại xem chuyện gì đã xảy ra với mình vào buổi chiều tối hôm qua. Bóp chán, vỗ đầu, vuốt tóc, tôi nghiêng người sang bên trái và bên phải cho giãn gân cốt, sau đó tay tôi dang sang hai bên.
Làm xong một chuỗi động tác liên hoàn, tôi chống tay xuống gối, mắt tôi nhìn ra ban công. Tôi không biết mình nên làm gì bây giờ ? Tôi có nên ở lại đây không, hay là tìm đủ mọi cách để hắn chịu mua vé máy bay cho tôi Việt nam ? Càng nghĩ, tôi càng thấy đau cả đầu. Quyết định lựa chọn giữa các phương án, không bao giờ là đơn giản cả.
_Nếu cô đã dậy rồi, thì cô mau đi đánh răng rửa mặt, thay quần áo, rồi xuống lầu ăn cơm đi.
Tôi vẫn còn chìm đắm vào trong suy tư, nên không nghe thấy hắn gì nói gì, cũng không chú ý đến sự xuất hiện của hắn.
Bước chân của hắn rất nhẹ. Nhìn hắn đi, người khác có cảm giác như mình đang mơ. Nếu tôi để ý đến bước chân của hắn, tôi sẽ lý giải được lý do vì sao lần nào hắn xuất hiện, tôi cũng không phát hiện được, mặc dù tai của tôi rất thính.
Hắn đứng dựa vào bức tường dẫn ra ban công, ánh mắt đen sâu thăm thẳm của hắn nhìn tôi chăm chú. Thấy hình ảnh xuất thần của tôi, hắn lặng im không nói gì. Kể từ khi gặp hắn, ít khi nào hắn thấy tôi ngồi chống tay lên cắm, mắt nhìn về phương trời xa và hoàn toàn quên mất hiện tại. Có lẽ trong suy nghĩ của hắn, tôi là một cô gái hiếu động và nghịch ngợm, nên không thể có hình ảnh của một triết gia.
Không muốn phá vỡ đi giây phút riêng tư và yên tĩnh của tôi, nên hắn chỉ đứng nhìn tôi. Hắn nhìn tôi rất chăm chú, ánh mắt hắn dần sáng rực lên. Tôi không biết ánh mắt này của hắn là tán thưởng, hay là đang đánh giá tôi. Tôi biết là mình không nên để ý đến suy nghĩ của hắn dành cho tôi, nhưng không hiểu tại sao tôi lại không thể làm được như thế.
Một lúc lâu sau, tôi mới từ trong vô thức trở lại với cuộc sống hiện tại. Lúc này, tôi mới chú ý đến hắn. Phản ứng đầu tiên của tôi là nhảy dựng lên, miệng tôi hét lên thất thanh, trái tim tôi nhảy kịch liệt, tôi quá hốt hoảng.
Hắn là ác quỷ, hắn không phải là người. Sao lần nào xuất hiện trước mặt tôi, hắn cũng vô thanh vô thức, hắn hại thần kinh của tôi căng như dây đàn, còn nỗi sợ hãi trong tôi ngày càng tăng. Hu hu hu ! Nếu tình trạng này mà cứ kéo dài mãi, tôi sẽ phải vào bệnh viện để chữa chứng suy tim do hoảng hốt quá độ, và hay bị giật mình vì sự xuất hiện như bóng ma của hắn.
Nhìn bộ quần ào màu đen đang mặc trên người của hắn, tôi hoàn toàn không hiểu. Hắn ngoài mặc những bộ quần áo màu xám đen, màu đen ra, hắn còn có màu nào khác nữa không ? Mặc dù những bộ quần áo mà hắn mặc, đều đắt tiền và do những hãng thời trang nổi tiếng may. Nhưng mỗi khi nhìn thấy hắn, tôi đều không nén được thở dài.
Bộ quần áo màu đen, kết hợp với mái tóc đen mượt, và đôi mắt đen sâu thẳm thẳm như bóng đêm của hắn, chẳng khác gì quỷ thần sa tăng.
Nghĩ đến đây, tôi lại muốn khóc thét. Đúng ! Tôi sợ hắn, rất sợ hắn. Chỉ cần nhìn thấy ánh mắt và khuôn mặt hắn, tôi đã muốn sách guốc sau đó vọt cho lẹ.
_Xem ra buổi sáng hôm nay, tinh thần của cô rất tốt và rất sảng khoái.
Tôi căm hận nhìn hắn. Môi tôi mím chặt, hai chân tôi giẵm trên tấm chăn mỏng, một tay tôi chống vào sườn; còn tay kia, tôi chỉ thẳng vào mặt hắn.
_Anh…anh đang làm gì ở đây ? Anh vào phòng tôi , ít ra anh phải biết gõ cửa chứ ?
Hắn chẳng những không tức giận vì thái độ vô lễ và vô ơn của tôi, mà hắn còn tỉnh bơ trả lời tôi.
_Tôi đã gõ cửa ba lần, nói chuyện với cô một lần, đứng nhìn cô mất hơn mười phút. Cô nghĩ rằng từng ấy hành động và thời gian, tôi chờ đợi cô chú ý đến sự xuất hiện của tôi đã đủ chưa ?
Tôi á khẩu, mắt tôi mở to.
_Anh..anh nói rằng, anh đã vào phòng tôi được một lúc lâu rồi ?
_Đúng. Cô có thắc mắc gì sao ?
Tôi vò đầu bứt tóc, mặt tôi nhăn như khỉ, miệng tôi không ngừng tuôn ra một tràng kinh cầu nguyện.
Nhìn thấy một loạt những biểu hiện quen thuộc của tôi, hắn phì cười.
Nghe được tiếng cười của hắn, tôi hét ầm lên.
_Anh cười cái gì thế hả ? Tôi đang khổ muốn chết, anh còn cười được nữa sao ? Tôi phải làm sao bây giờ ? Phải làm sao đây hả