sẽ làm gì ? Còn tôi, ngay sau khi hắn ôm lấy ngang eo của tôi, tôi đã ôm chặt lấy hắn, thậm chí chân tôi còn co lên, tôi chỉ bị ngã thôi, tôi lại tưởng mình đang gặp phải một con ma hay dưới sàn nhà có sâu bọ.
Hắn nhìn tôi bằng đôi mắt rất kì lạ, đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy biểu hiện này trên khuôn mặt và ánh mắt hắn. Tôi chỉ giỏi mạnh miệng để đấu lý với họ, còn chuyện liên quan đến việc cá nhân và vấn đề tình cảm thì tôi lại mù tịt.
_Cô nói rằng, cô đang không quyến rũ tôi ?
_Tôi không hề quyến rũ anh. Tôi chỉ đang ôm anh vì tôi bị ngã.
Tôi vội vã giải thích. Nói đùa, nếu để hắn hiểu lầm rằng tôi cũng giống như những cô gái thường xuyên vây lấy hắn, tôi thà tự vả vào miệng mình vì không giải thích ngay cho hắn hiểu còn hơn.
_Nếu cô không có ý định quyến rũ tôi, cô có thể buông tôi ra được rồi chứ ?
Không cần hắn nhắc lại lần thứ hai, tôi buông ngay hắn ra.
_Cảm…cảm ơn anh.
Tôi lúng túng nói lời cảm ơn hắn. Không hiểu lý do vì sao, khi nói lời cảm ơn người khác, tôi thấy rất dễ dàng và rất tự nhiên. Còn hắn, tôi không thể mở miệng nổi. Phải chăng, vì tôi có ác cảm với hắn, nên trong tôi luôn có một suy nghĩ phản đối những câu nói tốt đẹp dành cho hắn ?
Lời nói vừa thốt ra khỏi miệng, tôi nhìn thấy ánh mắt sững sờ và kinh ngạc của hắn. Nếu bình thường khi nhìn thấy ánh mắt này của hắn, tôi sẽ rất mừng vì ít ra hắn không còn nhìn người khác bằng ánh mắt lạnh lùng và vô cảm nữa. Nhưng lúc này, ngàn vạn lần tôi cầu mong hắn không trông thấy, hay nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Chiếc khăn tắm quấn hờ quanh người tôi từ từ tuột xuống chân. Tôi chỉ kịp hét lên một tiếng thất thanh có thể xua đuổi cả một đàn chim bồ câu bay tán loạn lên bầu trời.
Tôi vội ngồi thụp xuống vơ vội chiếc khăn tăm sau đó nhanh chóng quấn lại quanh người.
Hắn đứng bất động nhìn tôi. Khuôn mặt và ánh mắt hắn vẫn bình thản như không có chuyện gì. Nhưng lòng tôi đang dậy sóng, đang gào thét.
Hu hu hu ! Thật nhục nhã ! Tại sao tôi có thể phô bày hết cơ thể cho hắn xem. Tôi muốn tự sát, muốn đập đầu vào bờ tường.
Không dám đứng đây thêm một lúc nào nữa, tôi cầm lấy bộ vét trên sàn nhà, sau đó chạy nhanh vào phòng tắm như ma đuổi.
_Rầm !
Cánh cửa phòng tắm bị tôi thô bạo đóng lại. Ngồi bệt xuống sàn nhà, tôi vò đầu bứt tóc, mặt tôi nóng bừng như phát sốt, còn trái tim đập dữ dội, tôi sợ rằng chỉ một chút nữa thôi trái tim tôi sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đập nhẹ đầu vào cánh cửa gỗ kêu “binh binh”, tôi đang tự hành hạ chính mình. Tôi không còn mặt mũi nào để gặp hắn nữa. Dũng khí, sự chanh chua trong tôi đều bay đi đâu hết cả. Bây giờ tôi chỉ là một con bé con không hiểu chuyện, không chịu được đả kích.
Ngồi một lúc lâu, cố hít thở thật sâu, cố tự an ủi chính mình rằng hắn không nhìn thấy được gì cả. Tôi mới run rẩy đứng lên. Gỡ bỏ túi bóng nhựa ở bên ngoài, tôi mặc bộ quần áo vét màu trắng vào người.
Chất liệu vải rất mịn và rất vừa vặn với tôi. Soi khuôn mặt hồng hào, ánh mắt long lanh vì mắc cỡ của mình, tôi mím chặt môi, tay tôi siết chặt. Tôi hận hắn, căm ghét hắn. Vì hắn, tôi đã tự mình biến thành một con hề.
Hình ảnh đáng xấu hổ lúc nãy lại hiện lên rõ mồm một trong đầu tôi. Hết rồi ! Kiểu này, tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không gột rửa được nỗi oan của mình. Hu hu hu ! Tôi mong là hắn sẽ không nghĩ rằng, tôi đang tìm cách câu dẫn hắn. Nếu không, chắn chắn tôi sẽ phải bỏ xứ này mà đi thật xa. Đúng ! Dù gì tôi và hắn cũng là hai thái cực đối đầu với nhau. Có tôi, sẽ không có hắn. Tôi là kẻ yếu, hắn là kẻ mạnh, nên người phải ra đi chắc chắn phải là tôi.
Tôi run run hé cửa ra nhìn, thấy trong phòng không có ai. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Cũng may là hắn đã đi khỏi đây, nếu không tôi sẽ ngồi lì ở trong phòng tắm không chịu ra. Tôi vốn là một người ưa giữ thể diện cho bản thân, tôi không muốn ai chọc ngoáy gì đến nhân phẩm của mình.
Gập gọn bộ quần áo vét của mình, tôi cẩn thẩn cho vào túi bóng, sau đó đút vào chiếc túi sách hình chữ nhật mà tôi hay mang theo mỗi khi đi làm hay đi đâu đó chơi.
Mở cửa phòng ngủ, tôi định đi xuống lầu ăn cơm với hắn, nhưng xảy ra chuyện vừa rồi, tôi không thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Có cô gái nào bị một chàng trai nhìn thấy hết, mà vẫn có thể tỉnh bơ gặp người ta mà không đỏ mặt, hay không cảm thấy xấu hổ không ? Tôi nghĩ đa phần sẽ có cảm giác giống như tôi, còn những người khác sẽ chỉ bị khủng hoảng tinh thần lúc đầu, sau đó họ sẽ coi đó chỉ là tai nạn.
Tôi nhìn quanh quất khắp căn phòng. Tôi đang cố kiếm tìm một nơi để trốn. Sau khi tìm kiếm một hồi, tôi biết rằng, mình sẽ không thể đào ngay một tầng hầm để trốn thoát giống như chuột chũi. Tôi là người, tôi không phải là chuột, nên tôi đành phải chọn cách khác.
Đi đến gần cửa sổ, tôi cúi xuống nhìn xuống phía dưới. Tính độ cao từ lầu hai xuống đất, dưới khu vườn sau nhà, tôi ước chừng cao gần mười mét. Một kẻ hay leo trèo giống như tôi, thì độ cao này không là gì cả.
Gần cửa sổ có một cây xoài rất to, cây này có từ năm đến sáu tuổi. Tôi xoa tay vào nhau, mắt tôi sáng lên. Cuối cùng tôi cũng tìm được cách thoát ra khỏi