p tục chơi trò cút bắt với hắn nữa.
Tôi thật sự muốn khóc thét. Từ lúc gặp hắn, không biết tôi đã gào thét trong thầm lặng biết bao nhiêu lần rồi.
Không còn cách nào khác, tôi đành phải đi theo hắn vào thang máy. Tôi đúng là một con ngốc, chạy cho thật lắm, cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn làm theo lời hắn giống như một con rối.
Tôi run sợ đứng bên cạnh hắn. Hơi lạnh toát ra từ cơ thể hắn khiến tôi không thở được. Hô hấp trong tôi dồn dập, cơ thể tôi phút nóng phút lạnh. Đứng gần một hầm băng như hắn, thật không dễ chịu một chút nào.
Hắn có biết, hắn đáng sợ như thế nào không ? Giá mà thỉnh thoảng hắn cười một cái thì hay biết mấy. Tôi tin rằng khi hắn cười, mọi người xung quanh sẽ không thể cất bước vì rung động và vì chân tay đều đã hư xuyễn vì tan chảy.
Nghĩ đến đây, tôi lại cười tủm tỉm một mình. Hắn quay sang nhìn tôi. Có lẽ hắn tưởng tôi là một con ngố. Sau khi tặng cho tôi một ánh mắt có thể làm cho nước sôi bị nguội trong vòng mười lăm giây, hắn tiếp tục đứng thẳng như tượng và nhìn ra phía trước.
Tôi căm tức liếc mắt nhìn hắn. Nếu không phải vì sợ hắn tìm tôi tính xổ và trả thù tôi tội dám phạm vào lòng tự trọng cao ngút trời của hắn, tôi đã đấm hắn một quả vào khuôn mặt đẹp trai nhưng lúc nào cũng lạnh như băng của hắn rồi.
Lên lầu chín, tôi và hắn sánh vai đi trên hành lang. Nói thật, tuy rằng tôi sợ hắn, nhưng cảm giác đi bên cạnh hắn khiến trái tim nhỏ bé của tôi không ngừng đập nhanh vì phấn khích và hồi hộp. Cái cảm giác bay bổng và lâng lâng như say rượu này, tôi chưa từng trải qua. Tôi vừa muốn đón nhận, lại vừa không muốn, tôi thích cuộc sống hiện tại của mình, thay đổi khiến tôi thấy không an tâm.
Không giống như lúc sáng, lần này cô thư kí chỉ dám len lén nhìn hắn, và nghiêm chỉnh chào hắn, ngay cả mỉm cười cũng không dám. Xem ra cô nàng đã nhận được một bài học tương đối nặng nề.
Kẻ ra gây nhiều chuyện tày trời như tôi mới sợ chết, mới là đối tượng cho hắn trút giận. Còn cô ta bất quá chỉ là lợi dụng chức vụ để làm càn, cô ta đã nhận được những gì đáng phải nhân. Tôi đoán những gì mà hắn sắp sửa dành cho tôi tuyệt đối không phải là thứ mà một người bình thường có thể hình dung ra nổi.
Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét và tức tối, tôi trừng mắt nhìn cô ta, để tạo thêm không khí “bằng hữu”, tôi cố tình trợn tròn mắt giống như một người bị lé.
Cô ta bị hành động điên khùng của tôi làm cho tái mặt, hình như cô ả bắt đầu có ý định muốn tránh tôi xa một chút. Đã là con người, không có ai muốn tiếp xúc và gây sự với một kẻ bị chuẩn đoán là có vấn đề về thần kinh.
Tôi mặc dù không có bệnh tật gì về đầu óc, nhưng những gì mà tôi thể hiện đã khiến họ nghĩ về tôi như thế. Tôi không muốn giải thích với rằng tôi không bị làm sao cả, mà ngược lại tôi thích họ nghĩ tôi bị điên, tôi muốn được sống yên. Chỉ cần một hiểu lầm nhỏ này, tôi có thể thoát được sự quấy rối của mấy quý cô trong công ty, đặc biệt là cô ả thư kí chanh chua của hắn, tôi thấy rất đáng để thử.
Mở cửa phòng của Tổng giám đốc, hắn giục tôi.
_Cô vào đi !
Tôi chán nản theo hắn đi vào trong phòng.
Căn phòng vẫn giống hệt như những gì mà tôi nhìn thấy sáng nay và vào buổi chiều hôm qua.
Hắn ngồi trên ghế, con tôi đứng chờ trước mặt hắn. Tôi đang chờ hắn giao việc cho tôi. Nếu đã biết chạy không thoát, tôi sẽ học cách chấp nhận , sau đó tìm đường rút lui cho mình. Tôi tin rằng đã là con người, ai cũng có điểm yếu, chỉ cần tôi tìm ra được, tôi sẽ lấy điều đó ra để trao đổi với hắn.
Chờ một lúc mà vẫn thấy hắn không chịu mở miệng nói câu gì, tôi bắt đầu thấy thiếu kiên nhẫn.
_Anh định giao cho tôi việc gì thì nói nhanh lên đi. Tôi không muốn làm mất thời gian của anh.
_Nhìn thái độ nôn nóng của cô, hình như cô rất muốn nhanh chóng được nhận việc ?
_Anh có thể bớt nói vài câu dư thừa đi được không ? Tôi nói thế là muốn tốt cho anh. Chẳng phải anh thuê tôi đến đây để làm việc là gì ?
Tôi nheo mắt nhìn hắn, giọng tôi cợt nhả.
_Hay là anh dự định cho tôi đi chơi chiều nay. Nếu đúng là như thế, thì tôi rất cảm ơn anh.
Xách túi trên vai, tôi quay người bước đi.
_Đứng lại !
Hắn lạnh lùng ra lệnh cho tôi.
_Cô tưởng mình là ai ? Đang trong giờ làm việc, cô phải ở lại đây giải quyết hết một chồng hồ sơ ở đằng kia cho tôi. Nếu cô muốn đi chơi, cô hãy đi vào buổi tối.
Theo hướng tay chỉ của hắn, tôi nhìn sang căn phòng bên cạnh. Qua lớp cửa xếp làm bằng những sợi dây mảnh màu trắng, tôi nhìn thấy một chồng hồ sơ cao vút đủ màu từ xanh, đỏ, vàng, cam đến trắng. Tôi choáng váng, hắn định bắt tôi làm việc đến nửa đêm chắc, hắn đúng là một con quỷ hút máu người. Làm việc kiểu này chẳng khác gì bòn rút hết sức khỏe của tôi.
_Anh…anh không đùa chứ ? Tôi..tôi làm sao có thể xem hết tất cả một chồng hồ sơ cao ngất trong buổi chiều hôm nay ?
_Cô đã có một cả một ngày để làm việc nhưng cô lại phí mất một buổi sáng, nên chiều nay cô phải làm cho xong.
_Anh…anh đừng có quá đáng. Tất cả mọi chuyện chẳng phải do cô thư kí của anh gây ra hay sao ?
Hắn nhếch mép không thèm nghe lời phân trần hết sức có tình có lý của tôi.
_Nếu ai cũng