xe.
Trên đường đi, Đức Hải và tôi không ai lên tiếng nói với ai câu nào. Chúng tôi đều đang hành hạ và dày vò lẫn nhau.
Nhận thấy con đường đi càng lúc càng xa, tôi lúc này mới hốt hoảng hỏi hắn.
_Anh đang đưa tôi đi đâu đây ?
_Về nhà tôi ! – Hắn lạnh nhạt trả lời tôi.
_Mau cho tôi xuống xe ! Tôi không muốn về nhà anh ! – Tôi hét ầm lên, tay tôi nắm chặt lấy cái chốt cửa xe.
Đức Hải không trả lời tôi, mắt hắn nhìn thẳng vào con đường trước mặt.
Bóng đêm đã bao phủ khắp nơi, vào giờ này thành phố đều đã lên đèn. Con đường ngập trong sáng của đèn điện và xe cộ.
_Tôi bảo là cho tôi xuống ! – Tôi vẫn không ngừng hét.
_Cô ngồi im đi ! – Hắn tức giận quát tôi.
_Dù anh không cho tôi xuống ở đây. Đến nhà anh, tôi cũng sẽ bắt một chiếc xe tắc xi, sau đó về nhà Đức Tiến.
_Đáng chết ! – Đức Hải chửu rủa, hắn vò đầu bứt tóc. _Cô yêu anh trai tôi nhiều như thế sao ? – Hắn đau khổ hỏi tôi.
Tôi không dám nhìn vào đôi mắt oán hận của hắn.
_Tôi đã nói với anh rồi. Tôi yêu anh ấy. – Tôi gắng gượng trấn tĩnh tinh thần, gắng gượng vượt qua nỗi thống khổ của bản thân. Tôi thực lòng không muốn hắn buồn và tổn thương vì tôi.
Đang đi, chiếc xe dừng lại, rồi quay đầu xe.
_Nếu cô đã muốn quay về sống với anh trai tôi, tôi sẽ cho cô toại nguyện. Nhưng tôi nói trước, tôi sẽ không bỏ cuộc đâu. Tôi sẽ tìm đủ mọi cách để tách cô ra khỏi anh trai tôi. – Sau khi tuyên bố cho tôi biết, lòng quyết tâm của mình, hắn phóng xe như điên ở trên đường.
Hơn hai mươi phút sau, hắn đã đưa tôi về đến nhà của Đức Tiến.
Căn biệt thự không có một chút tiếng động, mọi vật xung quanh đều chìm trong tĩnh lặng và yên tĩnh. Lúc này, tôi có cảm giác bóng đêm đang nuốt chửng lấy tâm hồn hỗn loạn và cô độc của mình.
Buổi tối, Đức Tiến không trở về nhà. Đón tôi chỉ có hai chị giúp việc, chú quản gia và thằng bé. Không khí trong nhà trở nên căng thẳng và gượng gạo giống như một gia đình cố sống với nhau, mà không hề có một chút hòa hợp.
Hai chị giúp việc tuy không hiểu mối quan hệ phức tạp giữa ba chúng tôi là gì, nhưng cuộc cãi cọ vào chiều hôm nay, đã khiến hai chị ít nhiều hiểu ra nguyên nhân vì sao.
Quá bức bối và buồn phiền, tôi đã tìm lên phòng ngủ của thằng bé ở lầu hai.
_Cộc ! Cộc ! – Tôi gõ cửa phòng.
_Vào đi ! – Thằng bé lên tiếng đáp lại.
Tôi mở cửa phòng, rồi bước vào trong.
Tôi cảm thấy ngượng với thằng bé, thấy mình chẳng khác gì một đứa trẻ con. Vì tính cách không quyết đoán của mình, tôi đã tự đưa bản thân mình vào rắc rối và làm rối tung rối mù mọi chuyện lên.
Thằng bé chắc là khinh thường tôi lắm. Nó tuy chỉ mới có hơn 8 tuổi nhưng nó chưa từng gây ra chuyện gì.
_Chào em !
Thằng bé đang ngồi đọc truyện tranh trên giường, mắt nó tập trung vào cuốn truyện tranh, nó không hề ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Tôi biết tính cách hờ hững không quan tâm của nó, nên lững thừng bước lại gần nó, rồi ngồi xuống mép giường.
_Em đang đọc truyện gì thế ?
_Truyện tranh.
_Chị biết, em đang đọc truyện tranh, nhưng là truyện gì ?
Thằng bé bực bội dơ cao bìa cuốn truyện tranh cho tôi xem.
_Hóa ra là truyện “Doremon”. – Tôi gật gù coi như đã hiểu.
Thằng bé tiếp tục cúi xuống đọc truyện, nó tảng lờ tôi đi.
Tôi biết nó đang giận tôi, nên tôi không lên tiếng hỏi nó thêm một câu gì nữa. Tôi ngả người lên giường của thằng bé, tay vắt lên trán, mắt ngước lên trần nhà, tôi không ngừng thở dài, không ngừng than vãn.
_Chị có im đi không hả ? – Thằng bé cao giọng, thanh âm không có một chút kiên nhẫn. _ Nếu chị muốn than vãn, thì hãy về phòng của chị.
Tôi ôm lấy eo thằng bé từ phía sau, đầu tôi dụi vào lưng nó.
_Em để cho chị ôm em một lúc thôi. Chị hứa sẽ không làm phiền em lâu đâu. – Tôi buồn rầu nhỏ giọng cầu xin thằng bé. Tôi hy vọng nó cho tôi ở lại. Tôi không muốn trở về phòng ngủ của mình vào lúc này. Tôi cần có ai san sẻ, mặc dù biết thằng bé không ưa gì tôi, nhưng ngoài thằng bé, tôi không còn biết phải ôm ai nữa.
Thằng bé quay lai nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe và đen láy của nó lóe sáng trong đêm tối.
_Chị đã gặp phải chuyện gì ? – Cuối cùng thằng bé cũng chú ý đến tôi.
Hốc mắt tôi đỏ hoe, môi tôi run run, tôi cảm động rơi lệ. Một tay quẹt mắt, một tay ôm chặt lấy eo thằng bé, tôi khóc như một đứa trẻ con.
_Chị buồn khổ quá ! – Tôi than phiền với thằng bé.
Thằng bé thở dài, nó bất lực nhìn tôi.
_Có chuyện gì thì chị nói đi.
_Chỉ cần em cho chị ở lại đây là được rồi. Chuyện này dù chị có nói, em cũng không hiểu được đâu. – Tôi sụt sịt, nước mắt tôi không ngừng rơi. Có bao nhiêu uất ức tôi đều tuôn theo dòng nước mắt.
Thằng bé vỗ nhẹ vào lưng tôi. Tuy nó không lên tiếng an ủi tôi, nhưng cử chỉ dịu dàng và quan tâm của nó, đã khiến tôi thấy ấm lòng và an tân hơn nhiều.
Ngồi dậy, tôi ôm chặt lấy thằng bé vào lòng. Tôi ước giá mà tôi, thằng bé và Đức Tiến có thể trở thành một gia đình thì hay biết mấy. Tôi rất yêu và quý thằng bé.
Đức Tiến là người đàn ông tôi yêu, là người cho tôi những cảm xúc thăng hoa và ngọt ngào. Tôi không muốn mối tình đầu của mình tan vỡ. Không biết Đức Tiến có tha thứ cho tôi không, có còn chấp nhận tôi nữa kh