Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214763

Bình chọn: 9.5.00/10/1476 lượt.

nếu chẳng may chuyện đáng xấu hổ này lại diễn ra thêm mấy lần nữa, hắn lại tiếp tục nói như không có chuyện gì xảy ra, thì tôi làm sao mà chịu nổi. Chẳng lẽ lúc đó, tôi thật sự phải tự đào lấy một cái hố, sau đó tự mình nhảy xuống để tránh nhục nhã và xấu hổ.

Có lẽ hắn cũng hiểu được phần nào nguyên nhân vì sao tôi lại tránh mặt hắn và không chịu mở cửa để đi ra gặp hắn. Hắn hòa hoãn bảo tôi.

_Hóa ra cô đang xấu hổ. Nhưng sao tôi lại thấy cô đang cố tìm một khe hở để trốn ra khỏi đây thế ?

Tôi giật mình, môi tôi run run. Tôi không dám nhìn vào mắt hắn. Tôi là một đứa con gái đơn giản, những gì mà tôi đang suy nghĩ trong đầu, tôi đều lộ diện hết ra khuôn mặt.

_Tôi đã đoán đúng rồi phải không ? Cô sinh năm con khỉ hay sao mà lúc nào cũng thích leo trèo và chạy nhảy như thế ?

Tôi bặm môi, tôi trừng mắt nhìn hắn.

_Đồ điên ! Tôi có là con khỉ không thì có liên quan gì đến anh ? Hai nữa, dù tôi có thích bỏ trốn hay không, thì anh để ý làm gì ? Tôi không phải là tội phạm, cũng không làm chuyện phạm pháp. Lẽ ra anh phải để cho tôi tự do làm những gì mà tôi muốn mới đúng.

_Xem ra cô vẫn còn chưa nhận được một bài học đích đáng do mình gây ra. Có phải tôi đối xử quá nhân từ với cô, nên cô cho rằng tôi sẽ không làm gì cô, khi ngày nào cô cũng tìm cách quậy phá và gây rối ?

Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn tôi, đôi môi quyến rũ của hắn mím chặt.

Nhìn hắn, tôi có cảm giác mình đang đứng cạnh một hầm đá.

_Anh đừng nổi nóng. Nổi nóng không tốt cho sức khỏe đâu. Tôi hiện giờ đang bị anh giam lỏng ở đây, tôi còn có thể bỏ chạy đi đâu được nữa. Tổng giám đốc đại nhân như anh có thể buông tha cho tôi, và để cho tôi sống yên được không ? Tôi sắp bị anh dọa cho sợ chết khiếp rồi.

Hắn đỡ tôi đứng dậy. Nhìn bộ quần áo mặc trên người tôi, hắn mỉm cười.

_Cô mặc bộ này rất phù hợp với tính cách trẻ con và ưa nghịch ngợm của cô. Nhìn cô, tôi tưởng cô chỉ mới có 17 hoặc 18 tuổi.

Nếu như phải là một cô gái khác, nhất định sẽ mỉm cười bẽn lẽn, và sung sướng khi được một chàng trai nói rằng mình trẻ đẹp hơn so với tuổi. Nhưng đối với tôi, những lời khen của hắn, chẳng khác gì chọc ngoáy đến lòng tự trọng cao ngút trời của tôi. Sao hắn dám chê tôi trẻ con, sao hắn dám bảo khuôn mặt giống như búp bê của tôi chỉ là một con bé 25 tuổi chưa trưởng thành ? Nếu có lúc tôi từng cho rằng, nhờ khuôn mặt này, tôi sẽ trẻ lâu và kiếm được nhiều tiền, thì nay, tôi hận không thể có được một khuôn mặt đúng với tôi tác của mình.

Sau khi tặng cho hắn một cái bĩu môi, một tiếng “hừ”, một ánh mắt có thể đánh và mắng hắn, tôi tức giận giậm mạnh gót chân xuống nền gạch men, sau đó hầm hầm đi ra khỏi phòng tắm. Tính tôi từ xưa đến nay vẫn thế. Mặc kệ lúc trước từng xảy ra chuyện gì, chỉ cần hắn trêu tức tôi, tôi lại quay về con người nguyên thủy của mình.

Hắn đi theo tôi ra khỏi phòng tắm. Hai tay đút vào túi quần, hắn bảo tôi.

_Chúng ta đi xuống lầu ăn cơm. Tôi muốn giới thiệu cô với con trai tôi.

Nghe hắn nhắc đến thằng bé, tôi vội quay lại nhìn hắn.

_Anh…anh nói rằng, hiện giờ thằng bé đang ở đây ?

_Đúng thế. Cô không muốn gặp thằng bé sao ?

_Không phải. tôi chỉ thấy ngạc nhiên là tại sao chiều hôm qua, tôi không trông thấy thằng bé.

_Chiều tối qua, nó vẫn còn ở với ông bà nội. Sáng nay tôi mới cho người đi đón nó về đây.

_Anh hơi ác khi bắt một đứa trẻ con thức dậy sớm như thế. Sao anh không để cho thằng bé ngủ thêm một chút, rồi bây giờ cho người đi đón nó được không ?

Hắn mỉm cười nhìn tôi, ánh mắt hắn rất sáng. Thêm một lần nữa, tôi lại nhìn thấy màu xanh nước biển trong ánh mắt hắn.

_Cô hình như rất hiểu bọn trẻ ?

Tôi ngượng ngịu vuốt tóc, tôi lúng túng giải thích cho hắn hiểu.

_Tôi là một cô nhi. Tôi sống ở tu viện hơn 16 năm. Trong thời gian sống ở đó, tôi có rất nhiều em trai và em gái. Sau này dù tôi đã trưởng thành và đi làm ở xa, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn về tu viện để giúp các sơ chăm sóc bọn trẻ. Dù kinh nghiệm của tôi không nhiều. Nhưng theo tôi, đứa trẻ nào cũng giống nhau cả thôi.

Nhìn ánh mắt buồn bã và cô đơn của tôi, tay hắn đặt lên vai tôi.

_Cô đừng buồn nữa. Mỗi người đều có số phận của riêng mình. Tuy cô không được bố mẹ thương yêu, nhưng cô có các sơ, có bọn trẻ yêu cô. Chẳng phải hiện giờ cô cũng đã trưởng thành và làm được những việc mà cô muốn rồi sao ? Cô nên để ý đến những thứ mà cô có, đừng nghĩ về những thứ mà cô đã mất, hoặc không thể có được.

Tôi mở to mắt nhìn hắn. Tôi không thể tin được. Tôi tưởng một người lạnh lùng và vô cảm như hắn, ngoài nói những câu không có tình cảm và chọc ngoáy vào nỗi đau của tôi ra, thì hắn không còn nói được câu gì tốt đẹp nữa. Nhưng thật không ngờ, hắn lại đang an ủi tôi.

Tôi cảm động sắp khóc. Có rất nhiều người từng an ủi và động viên tôi, nhưng chưa có một ai khiến tôi thấy nhẹ nhõm và bình an thế này. Những lời nói của hắn, không hề hoa mỹ, hay văn vẻ, mà rất mộc mạc và chân thành.

_Cảm….cảm ơn anh. Tôi hy vọng cả tôi và anh đều có thể quên đi quá khứ đau khổ và bất hạnh của mình. Đã từng có lúc tôi oán hận ông Trời, oán hận cha mẹ mà tôi chưa từng một lần được gặp


Snack's 1967