The Soda Pop
Giả heo ăn thịt hồ ly

Giả heo ăn thịt hồ ly

Tác giả: Cuồng Anh Loạn Vũ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325690

Bình chọn: 8.00/10/569 lượt.

này không cho phép giống như liên hoan lần trước nửa đường chạy trốn đâu đấy!” Tiền Tần nói theo, bởi vì sự kiện lần trước của Lạc Thiếu Thừa mà oán niệm sâu đậm.

“Tiểu Lạc, các anh đây không quấy rầy hai người nữa…” Doãn Phong ý bảo mọi người không cần ở chỗ này làm bóng đèn.

“Tiểu Lạc, đem theo MM quả thật không sai, sau này có MM xinh đẹp chơi cùng chúng ta.” Có người cố tình vừa đi vừa quay đầu lại quan sát mỹ nữ.

“Lời nói này thật là tà ác! Các anh em lên, đánh cho cậu ta một trận.” Học viên viện máy tính nắm lấy thời cơ đùa bỡn người này.

“Mình là thuần khiết!A! Là các cậu có tư tưởng xấu xa! A a a!!” Người sắc tâm nào đó bị quyền cước của mọi người chào hỏi, kêu thảm thiết cầu xin tha thứ.

Mấy người bọn họ cứ như vậy đi xa lưu lại hai người và trái banh còn nằm dưới đất.

“Lạc Thiếu Thừa, có bạn bè như vậy thật tốt!” Lê Duyệt nhìn cảnh này không khỏi cảm thán.

“Ừ… chính là không che miệng lại được…” Lạc Thiếu Thừa treo nụ cười sáng lạn tại khóe miệng, đi tới cạnh Lê Duyệt ngồi xuống, cầm bình nước khoáng lên, ngửa đầu sảng khoái uống nước, cảm nhận cảm giác mát lạnh từ cổ đi xuống.

Lê Duyệt nhìn Lạc Thiếu Thừa, không thể không thừa nhận người này hiện tại uống nước, đánh bóng rổ khác xa bình thường…Lê Duyệt cảm thấy tim mình bỗng nhiên đập mạnh, nghiêng đầu không nhìn anh ta nữa…

Cô quay đầu lại thấy quả bóng rổ ở bên cạnh.

Vừa rồi mọi người ở trên sân bóng tấn công, phòng thủ kịch liệt phô bày nhiệt huyết thanh xuân và cuồng nhiệt làm cho mọi người huyết mạch căng phồng, trong lòng cô cũng kích động nhiệt tình như muốn tràn ra ngoài…Cho dù bây giờ cuộc tranh tài đã kết thúc, mọi người đều đã tản đi, tận mắt xem trận đấu đối kháng cảm xúc kích động trong lòng cô vẫn chưa thể bình ổn được…Cô không muốn chỉ là người xem đơn thuần mà muốn bản thân được tham dự trong niềm vui thú này…Chỉ xem thôi thì vẫn chưa thỏa mãn…

“Lạc Thiếu Thừa, tìm thời gian chúng ta cùng đấu một trận đi.” Được rồi, cô thừa nhận mình nhiệt huyết sôi trào ngứa ngáy trong lòng…Nhắc đến tranh tài làm cô nhớ đến hồi ức về bóng rổ trước kia, cô đã từng dành rất nhiều tình cảm với bóng rổ và rất chấp nhất khát vọng thắng lợi…

“Được, lúc nào cũng được.” Lạc Thiếu Thừa nghe vậy đáy lòng dâng lên sự thưởng thức: cô ấy quả thật không giống với những cô gái khác, nhìn trận bóng, không phải khen kĩ thuật đánh bóng của mình mà muốn đấu một trận với mình để phân thắng bại… Trong trò chơi, Cửu Lê Nguyệt Lạc hiên ngang, mạnh mẽ. Trên thực tế, Tiểu Duyệt cũng là một người hiếu thắng không chịu thua…

Lê Duyệt đứng dậy, dẫn bóng vào trong sân, ném bóng vào rổ “ Ai ai rất lâu không có chơi, quả nhiên không còn tốt như trước, thật mất thể diện…!” (= =) Lê Duyệt thất vọng nhìn quả bóng chạm vào khung rồi văng ra ngoài, lắc lắc đầu.

Lần nữa cầm quả bóng lên, chạy mấy bước, quăng bóng theo đường vòng cung đẹp mắt, quả bóng lần này vững vàng rơi vào rổ. Lê Duyệt lộ ra nụ cười. Tiếp tục nhặt bóng lên, nhắm bóng vào rổ, lần nữa bóng rơi vào rổ. Cô tiêp tục ném bóng, cũng rất lâu rồi không chơi bóng …

“Khá tốt. Trước kia đã từng luyện?” Lạc Thiếu Thừa nhíu mày, xem ra Tiểu Duyệt muốn so tài với mình không phải chỉ là nói chơi. Được thầy giáo của mình khen ngợi khẳng định cô cũng không tầm thường, trong trò chơi là nữ đại thần thực lực NO1, hiện tại có khả năng ném bóng cao siêu…Tiểu Duyệt, em còn có thể làm gì khiến người khác kinh ngạc nữa đây…Chung đụng với cô ấy càng lâu càng nhận thấy cô gái này như một khối ngọc thô chưa được mài dũa, cho dù có lẫn vào trong bụi đất cũng không dấu được giá trị của nó…

“Trước kia có luyện qua!” Mình trước kia từng lăn lộn trong đội bóng rổ đấy! Lê Duyệt trả lời, lời nói hàm chứa thích ý và kiêu ngạo.

“Chắc không phải chỉ là biết ném bóng thôi đúng không…” Lạc Thiếu Thừa không nhịn được muốn nhìn thấy Lê Duyệt lộ ra cái đuôi nhỏ kiêu ngạo.

“Uk !” Lê Duyệt quay đầu lại nhìn Lạc Thiếu Thừa, trong đôi mắt xuất hiện một tia khiêu khích. “Tôi không chỉ là biết ném bóng thôi đâu!”

“Tiểu Duyệt, chúng ta 1ON1 thôi…” (1ON1: đấu đối kháng 2 người) Hãy cho tôi nhìn xem em còn cất giấu bao nhiêu bảo tàng….

Lê Duyệt kinh ngạc hỏi: “Anh vừa mới đánh bóng xong mà?”

“Còn dư thể lực, đối phó với em vẫn còn được…” Lạc Thiếu Thừa không nhịn được trêu chọc cô.

“Ít xem thường người khác đi! Lát nữa bị tôi đánh gục thì đừng có mà lấy cớ đấy!” Lê Duyệt bị câu nói của Lạc Thiếu Thừa làm cho tức giận, môi hồng vểnh lên, bộ dạng nữ vương liếc mắt xem thường nhìn Lạc Thiếu Thừa.

“…Nói đùa thôi, em chơi bóng trước đi để làm quen với bóng tý nữa sẽ đánh dễ hơn, tôi nghỉ ngơi một lát…” Mới vừa xuất toàn lực trong trận đấu, Lạc Thiếu Thừa cảm thấy có chút mệt mỏi.

“Được rồi vậy anh nghỉ tý đi!” Lê Duyệt cũng nhìn ra hồ ly cần được nghỉ ngơi, liền tiếp tục chơi bóng một mình. Ném bóng vào rổ, có cảm giác như bản thân đang trở lại đoạn thời gian trước kia…Đã từng cô và đám nữ sinh ở trên sân, chiến đấu đến ướt đẫm mồ hôi, đã từng bắt chước nam sinh uống nước trực tiếp tại vòi nước, ngồi trên đất cười thiên chân hồn nhiên…Hơn một n